jīn tiān xià jiē fù rén yǐ fēng jiāng suō qí de ér zhōng tíng zhī gē wǔ yóu xuān
今天下皆妇人矣,封疆缩其地,而中庭之歌舞犹喧;
zhàn xuè kū qí rén ér mǎn zuò zhī diāo tán zì ruò
战血枯其人,而满座之貂貚自若。
wǒ bèi shū shēng jì wú zhū zéi tǎo luàn zhī bǐng ér yī piàn bào guó zhī chén wéi yú cùn chǔ chǐ zhī zì jiān jiàn zhī
我辈书生,既无诛贼讨乱之柄,而一片报国之忱,惟于寸楮尺只字间见之;
shǐ tiān xià zhī xū méi ér fù rén zhě yì sǒng rán yǒu qǐ sè
使天下之须眉而妇人者,亦耸然有起色。
jí qiào dì sān
集峭第三。
zhōng xiào wú jiā zhī bǎo jīng shǐ wú jiā zhī tián
忠孝吾家之宝,经史吾家之田。
xián dào bái tóu zhēn shì zhuō zuì féng qīng yǎn bù zhī kuáng
闲到白头真是拙,醉逢青眼不知狂。
xìng zhī suǒ dào bù fáng ǒu chū jīng rén xīn gù bù rán yě xū suí chǎng zuò xì
兴之所到,不妨呕出惊人心,故不然,也须随场作戏。
fàng de sú rén xīn xià fāng kě wèi zhàng fū
放得俗人心下,方可为丈夫。
fàng de zhàng fū xīn xià fāng míng wèi xiān fó
放得丈夫心下,方名为仙佛。
fàng de xiān fó xīn xià fāng míng wèi dé dào
放得仙佛心下,方名为得道。
yín shī liè yú jiǎng xué mà zuò è yú zú gōng
吟诗劣于讲学,骂座恶于足恭。
liǎng ér kuí zhī níng wèi báo xíng kuáng fū bù zuò hòu yán jūn zǐ
两而揆之,宁为薄行狂夫,不作厚颜君子。
guān rén tí bì biàn shi wén zhāng
观人题壁,便识文章。
níng wéi zhēn shì fū bù wéi jiǎ dào xué
宁为真士夫,不为假道学。
níng wèi lán cuī yù zhé bù zuò xiāo fū ài róng
宁为兰摧玉折,不作萧敷艾荣。
suí kǒu lì yá bù gù tiān huāng dì lǎo
随口利牙,不顾天荒地老;
fān cháng dǎo dǔ nà guǎn guǐ kū shén chóu
翻肠倒肚,那管鬼哭神愁。
shēn shì fú míng yú yǐ mèng dié shì zhī duàn bù shòu ròu yǎn xiāng kàn
身世浮名,余以梦蝶视之,断不受肉眼相看。
dá rén sā shǒu xuán yá sú zǐ chén shēn kǔ hǎi
达人撒手悬崖,俗子沉身苦海。
xiāo gǔ kǒu zhōng shēng chū lián huā jiǔ pǐn shuò jīn shé shàng róng tā yīng wǔ qiān yán
销骨口中,生出莲花九品,铄金舌上,容他鹦鹉千言。
shǎo yán yǔ yǐ dāng guì duō zhù shù yǐ dāng fù zài qīng míng yǐ dāng chē jǔ yīng huá yǐ dāng ròu
少言语以当贵,多著述以当富,载清名以当车,咀英华以当肉。
zhú wài kuī yīng shù wài kuī shuǐ fēng wài kuī yún nán dào wǒ yǒu yì wú yì
竹外窥莺,树外窥水,峰外窥云,难道我有意无意;
niǎo lái kuī rén yuè lái kuī jiǔ xuě lái kuī shū què kàn tā yǒu qíng wú qíng
鸟来窥人,月来窥酒,雪来窥书,却看他有情无情。
tǐ cái rú hé chū yuè yǐn shān
体裁如何,出月隐山;
qíng jǐng rú hé luò rì yìng yǔ
情景如何,落日映屿;
qì pò rú hé shōu lù liǎn sè
气魄如何,收露敛色;
yì lùn rú hé huí biāo fú zhǔ
议论如何,回飙拂渚。
yǒu dà tōng bì yǒu dà sāi wú qí yù bì wú qí qióng
有大通必有大塞,无奇遇必无奇穷。
wù mǎn yáng xī xuán bào shān jiān xié rì yuè
雾满杨溪,玄豹山间偕日月;
yún fēi hàn yuàn zǐ lóng tiān wài jiè fēng léi
云飞翰苑,紫龙天外借风雷。
xī shān jì xuě dōng yuè hán yān
西山霁雪,东岳含烟;
jià fèng qiáo yǐ gāo fēi dēng yàn tǎ ér yuǎn tiào
驾凤桥以高飞,登雁塔而远眺。
yī shī jiǎo wèi qiān gǔ hèn zài huí tóu shì bǎi nián rén
一失脚为千古恨,再回头是百年人。
jū xuān miǎn zhī zhōng bù kě wú shān lín de qì wèi
身居高位之时,不能没有山林隐逸的淡泊情怀;
chù lín quán zhī xià xū cháng huái láng miào de jīng lún
处林泉之下,须常怀廊庙的经纶。
xué zhě yào yǒu jīng yè de xīn sī yòu yào yǒu xiāo sǎ de qù wèi
学者要有兢业的心思,又要有潇洒的趣味。
píng mín zhòng dé shī huì shì wú wèi zhī qīng xiàng
平民种德施惠,是无位之卿相;
shì fu tān shí cái hǎo huò nǎi yǒu jué de qǐ rén
仕夫贪食财好货,乃有爵的乞人。
fán nǎo chǎng kōng shēn zhù qīng liáng shì jiè
烦恼场空,身住清凉世界;
yíng qiú niàn jué xīn guī zì zài qián kūn
营求念绝,心归自在乾坤。
qū pò xīng shuāi jiū jìng rén wǒ dé shī bīng xiāo
觑破兴衰究竟,人我得失冰消;
yuè jǐn jì mò fán huá háo jié xīn cháng huī lěng
阅尽寂寞繁华,豪杰心肠灰冷。
míng nà tán chán bì zhí jīng shēng zuò biàn jiǎn sān fēn chán lǐ
名衲谈禅,必执经升座,便减三分禅理。
qióng tōng zhī jìng wèi zāo zhǔ chí zhī jú yǐ dìng
穷通之境未遭,主持之局已定;
lǎo bìng zhī shì wèi cuī shēng sǐ zhī guān xiān pò
老病之势未催,生死之关先破。
qiú zhī jīn shì shuí kān yǔ cǐ
求之今世,谁堪语此?
yī zhǐ bā háng bù yù hán wēn zhī jù
一纸八行,不遇寒温之句;
yú fù yàn zú kōng yǒu wǎng lái zhī fán
鱼腹雁足,空有往来之烦。
shì yǐ jī kāng bù zuò yán guāng kǒu chuán yù zhāng zhì zhī shuǐ zhōng chén qín guà zhī bì shàng
是以嵇康不作,严光口传,豫章掷之水中,陈秦挂之壁上。
zhī tóu qiū yè jiāng luò yóu rán liàn shù
枝头秋叶,将落犹然恋树;
yán qián yě niǎo chú sǐ fāng de lí lóng
檐前野鸟,除死方得离笼。
rén zhī chǔ shì kě lián rú cǐ
人之处世,可怜如此。
shì rén yǒu bǎi zhé bù huí zhī zhēn xīn cái yǒu wàn biàn bù qióng zhī miào yòng
读书人要有百折不回的真心,才能有应对万变的妙用。
lì yè jiàn gōng shì shì yào cóng shí dì zhe jiǎo
立业建功,事事要从实地着脚;
ruò shǎo mù shēng wén biàn chéng wěi guǒ
若少慕声闻,便成伪果。
jiǎng dào xiū dé niàn niàn yào cóng xū chù lì jī
讲道修德,念念要从虚处立基;
ruò shāo jì gōng xiào biàn luò chén qíng
若稍计功效,便落尘情。
zhí niù zhě fú qīng ér yuán róng zhī rén qí lù bì hòu
执拗者福轻,而圆融之人其禄必厚;
cāo qiè zhě shòu yāo ér kuān hòu zhī shì qí nián bì zhǎng
操切者寿夭,而宽厚之士其年必长;
gù jūn zi bù yán mìng yǎng xìng jí suǒ yǐ lì mìng
故君子不言命,养性即所以立命;
yì bù yán tiān jìn rén zì kě yǐ huí tiān
亦不言天,尽人自可以回天。
cái zhì yīng mǐn zhě yi yǐ xué wèn shè qí zào
才智英敏者,宜以学问摄其躁;
qì jié jī áng zhě dāng yǐ dé xìng róng qí piān
气节激昂者,当以德性融其偏。
cāng yíng fù jì jié zé jié yǐ nán cí chù hòu zhī xiū
苍蝇依附在骏马尾巴上,速度虽快,却难以摆脱跟在后面的羞耻;
niǎo luó yī sōng gāo zé gāo yǐ wèi miǎn yǎng pān zhī chǐ
茑萝依松,高则高矣,未免仰攀之耻。
suǒ yǐ jūn zǐ níng yǐ fēng shuāng zì jiā wú wéi yú niǎo qīn rén
因此君子宁愿以风霜般的严苛自律,也不愿像鱼鸟那样亲近讨好他人。
sì chá yǐ wéi míng zhě cháng yīn míng ér shēng àn gù jūn zi yǐ tián yǎng zhì
依靠窥探监视来显示精明的人,常常因为这种精明而陷入愚昧,所以君子以恬淡平和来涵养智慧;
fèn xùn yǐ qiú sù zhě duō yīn sù ér zhì chí gù jūn zi yǐ dòng chí qīng
奋迅以求速者,多因速而致迟,故君子以动持轻。
yǒu miàn qián zhī yù yì wú bèi hòu zhī huǐ nán
有面前之誉易,无背后之毁难;
yǒu zhà jiāo zhī huan yì wú jiǔ chù zhī yàn nán
有乍交之欢易,无久处之厌难。
yǔ zhòu nèi shì yào lì dān dāng yòu yào shàn bǎi tuō
宇宙内事,要力担当,又要善摆脱。
bù dān dāng zé wú jīng shì zhī shì yè bù bǎi tuō zé wú chū shì zhī jīn qī
不担当,则无经世之事业,不摆脱,则无出世之襟期。
dài rén ér liú yǒu yú bù jìn zhī ēn kě yǐ wéi xì wú yàn zhī rén xīn
待人而留有余不尽之恩,可以维系无厌之人心;
yù shì ér liú yǒu yú bù jìn zhī zhì kě yǐ dī fáng bù cè zhī shì biàn
御事而留有余不尽之智,可以堤防不测之事变。
wú shì rú yǒu shì shí dī fáng kě yǐ mǐ yì wài zhī biàn
无事如有事时堤防,可以弭意外之变;
yǒu shì rú wú shì shí zhèn dìng kě yǐ xiāo jú zhōng zhī wēi
有事如无事时镇定,可以销局中之危。
ài shì wàn yuán zhī gēn dāng zhī gē shè
爱是万缘之根,当知割舍;
shi shì zhòng yù zhī běn yào lì sǎo chú
意识是众多欲望的根本,要努力扫除。
shé cún cháng jiàn chǐ wáng gāng qiáng zhōng bù shèng róu ruò
舌存,常见齿亡,刚强终不胜柔弱;
hù xiǔ wèi wén shū dù piān zhí qǐ jí yuán róng
户朽,未闻枢蠹,偏执岂及圆融。
róng chǒng páng biān rǔ děng dài bù bì yáng yáng
荣耀宠爱的旁边就有耻辱在等待,不必得意洋洋;
kùn qióng bèi hòu fú gēn suí hé xū qī qī
困苦贫穷的背后有福气跟随,何必忧愁悲伤。
kàn pò yǒu jǐn shēn qū wàn jìng zhī chén yuán zì xi
看透有限的生命躯体,万千境遇中的尘世因缘自然平息;
wù rù wú huái jìng jiè yī lún zhī xīn yuè dú míng
悟入无怀境界,一轮之心月独明。
shuāng tiān wén hè lì xuě yè tīng jī míng de qián kūn qīng jué zhī qì
霜天闻鹤唳,雪夜听鸡鸣,得乾坤清绝之气;
qíng kōng kàn niǎo fēi huó shuǐ guān yú xì shí yǔ zhòu huó pō zhī jī
晴空看鸟飞,活水观鱼戏,识宇宙活泼之机。
xié yáng shù xià xián suí lǎo nà qīng tán
斜阳树下,闲随老衲清谈;
shēn xuě táng zhōng xì yǔ sāo rén bái zhàn
深雪堂中,戏与骚人白战。
shān yuè jiāng yān tiě dí shù shēng biàn chéng qīng shǎng
山月江烟,铁笛数声,便成清赏;
tiān fēng hǎi tāo piān zhōu yī yè dà shì qí guān
天风海涛,扁舟一叶,大是奇观。
qiū fēng bì hù yè yǔ tiǎo dēng wò dú lí sāo lèi xià
秋风闭户,夜雨挑灯,卧读离骚泪下;
jì rì xún fāng chūn xiāo zài jiǔ xián gē yuè fǔ shēn yí
霁日寻芳,春宵载酒,闲歌乐府神怡。
yún shuǐ zhōng zài jiǔ sōng huáng lǐ jiān chá qǐ bì luán pō shì yàn
云水中载酒,松篁里煎茶,岂必銮坡侍宴;
shān lín xià zhù shū huā niǎo jiān de jù hé xū fèng zhǎo huī háo
山林下著书,花鸟间得句,何须凤沼挥毫。
rén shēng bù hào gǔ xiàng dǐng xī zūn biàn wéi wǎ fǒu
人生不好古,象鼎牺樽,变为瓦缶;
shì dào bù lián cái fèng máo lín jiǎo huà zuò huī chén
世道不怜才,凤毛麟角,化作灰尘。
yào zuò nán zǐ xū fù gāng cháng yù xué gǔ rén dāng jiān kǔ zhì
要做男子,须负刚肠,欲学古人,当坚苦志。
fēng chén shàn bìng fú zhěn chù yī piàn qīng shān
风尘善病,伏枕处一片青山;
suì yuè cháng yín cāo gū shí qiān piān bái xuě
岁月长吟,操觚时千篇白雪。
qīn xiōng dì zhé zhù bì hé fān zuò guā fēn
亲兄弟折箸,壁合翻作瓜分;
shì dà fū ài qián shū xiāng huà wèi tóng xiù
士大夫爱钱,书香化为铜臭。
xīn wèi xíng yì chén shì mǎ niú
心为形役,尘世马牛;
shēn bèi míng qiān fán lóng jī wù
身被名牵,樊笼鸡骛。
lǎn jiàn sú rén quán cí tuō bìng
懒见俗人,权辞托病;
pà féng chén shì guǐ jì táo chán
怕逢尘事,诡迹逃禅。
rén bù tōng gǔ jīn jīn jū mǎ niú
人不通古今,襟裾马牛;
shì bù xiǎo lián chǐ yì guān gǒu zhì
士不晓廉耻,衣冠狗彘。
dào yuàn chuī shēng sōng fēng niǎo niǎo
道院吹笙,松风袅袅;
kōng mén xǐ bō huā yǔ fēn fēn
空门洗钵,花雨纷纷。
náng wú ē dǔ wù qǐ biàn qiú rén
囊无阿堵物,岂便求人;
pán yǒu shuǐ jīng yán yóu kān liú kè
盘有水晶盐,犹堪留客。
zhǒng liǎng qīng fù guō tián liàng qíng xiào yǔ
种两倾负郭田,量晴校雨;
xún jǐ gè zhī xīn you nòng yuè cháo fēng
寻几个知心友,弄月嘲风。
zhe jī dēng shān cuì wēi zhōng dú féng lǎo nà
着屐登山,翠微中独逢老衲;
chéng fú fú hǎi xuě làng lǐ qún bàng xián ōu
乘桴浮海,雪浪里群傍闲鸥。
cái shì bù fáng fěng jià yuán xià jū wú fú yuàn yě
才士不妨泛驾,辕下驹吾弗愿也;
zhèng chén qǐ hé mō léng diàn shàng hǔ jūn wú yóu yān
诤臣岂合摸棱,殿上虎君无尤焉。
hé qián yú jiá fēi lái dōu zuò qīng fú
荷钱榆荚,飞来都作青蚨;
róu yù wēn xiāng guān xiǎng kě chéng bái gǔ
柔玉温香,观想可成白骨。
lǚ guǎn tí jiāo yí lù liú lái hún mèng pǔ
旅馆题蕉,一路留来魂梦谱;
kè tú jīng yàn bàn tiān jì luò bié lí shū
客途惊雁,半天寄落别离书。
gē ér dài yān xiá zhī zhì wǔ nǚ jù qiū hè zhī zī
歌儿带烟霞之致,舞女具邱壑之资;
shēng chéng shì wài fēng zī bù guàn chén zhōng wù sè
生成世外风姿,不惯尘中物色。
jīn gǔ wén zhāng zhī zài sū dōng pō bí duān dìng yōu liè
今古文章,只在苏东坡鼻端定优劣;
yī shí rén pǐn què cóng yuán sì zōng yǎn nèi bié cí huáng
一时人品,却从阮嗣宗眼内别雌黄。
chī mèi mǎn qián xiào zhe ruǎn jiā wú guǐ lùn
魑魅满前,笑着阮家无鬼论;
yán xiāo yuè shì chóu pī liú shì běi fēng tú
炎嚣阅世,愁披刘氏北风图。
qì duó shān chuān sè jié yān xiá
气夺山川,色结烟霞。
shī sī zài bà lìng qiáo shàng wēi yín chù lín xiù biàn yǐ hào rán
诗思在灞凌桥上,微吟处,林岫便已浩然;
yě qù zài jìng hú qū biān dú wǎng shí shān chuān zì xiāng yìng fā
野趣在镜湖曲边,独往时,山川自相映发。
zhì yīn bù hé zhòng tīng gù bó yá jué xián
至音不合众听,故伯牙绝弦;
zhì bǎo bù tóng zhòng hǎo gù biàn hé qì yù
至宝不同众好,故卞和泣玉。
kàn wén zì xū rú měng jiàng yòng bīng zhí shì áo zhàn yī zhèn
看文字,须如猛将用兵,直是鏖战一阵;
yì rú kù lì zhì yù zhí shì tuī kān dào dǐ jué bù shù tā
亦如酷吏治狱,直是推勘到底,决不恕他。
míng shān fá lǚ bù jiě bì shàng máng xié
名山乏侣,不解壁上芒鞋;
hǎo jǐng wú shī xū xié náng zhōng jǐn zì
好景无诗,虚携囊中锦字。
liáo shuǐ wú jí yàn shān cān yún guī zhōng fēng nuǎn mò shàng cǎo xūn
辽水无极,雁山参云,闺中风暖,陌上草薰。
qiū lù rú zhū qiū yuè rú guī
秋露如珠,秋月如珪;
míng yuè bái lù guāng yīn wǎng lái
明月白露,光阴往来;
yǔ zi zhī bié sī xīn pái huái
与子之别,思心徘徊。
shēng yìng qì qiú zhī fu jué bù zài yú xún háng shǔ mò zhī shì
声应气求之夫,决不在于寻行数墨之士;
fēng xíng shuǐ shàng zhī wén jué bù zài yú yī zì yī jù zhī qí
风行水上之文,决不在于一字一句之奇。
jiè tā rén zhī jiǔ bēi jiāo zì jǐ zhī léi wěi
借他人之酒杯,浇自己之礧磈。
chūn zhì bù zhī xiāng shuǐ shēn rì mù wàng què bā líng dào
春至不知湘水深,日暮忘却巴陵道。
qí qū yǎ yuè suǒ yǐ jìn yín yě
奇曲雅乐,所以禁淫也;
jǐn xiù fǔ fú suǒ yǐ yù bào yě
锦绣黼黻,所以御暴也。
rù zé tài guò shì yǐ tán qīng cì zhèng shēng zhōu rén shāng běi lǐ
缛则太过,是以檀卿刺郑声,周人伤北里。
jìng ruò qīng yè zhī liè sù dòng ruò liú huì zhī hù bēn
静若清夜之列宿,动若流彗之互奔。
zhèn jùn qì yǐ bǎi léi fēi xióng guāng yǐ dào diàn
振骏气以摆雷,飞雄光以倒电。
tíng zhī rú qī gǔ huī zhī rú jīng hóng piāo yīng ruí yú xuān huǎng fā huī yào yú qún lóng
停之如栖鹄,挥之如惊鸿,飘缨蕤于轩幌,发晖曜于群龙。
shǐ yuán méng ér mào dòng zhōng kāi lián ér rù xì
始缘甍而冒栋,终开帘而入隙;
chū biàn juān yú chí wǔ wèi yíng yíng yú wéi xí
初便娟于墀庑,未萦盈于帷席。
yún qì yīn yú cóng shī jīn jīng yǎng yú qiū jú
云气荫于丛蓍,金精养于秋菊;
luò yè bàn chuáng kuáng huā mǎn wū
落叶半床,狂花满屋。
yǔ sòng tiān yàn zhī shuǐ zhú gōng sǎo tà zhī fēng
雨送添砚之水,竹供扫榻之风。
xuè sān nián ér cáng bì hún yī biàn ér chéng hóng
血三年而藏碧,魂一变而成红。
jǔ huáng huā ér chéng yuè yàn lóng dài yè ér juǎn yún qiào
举黄花而乘月艳,笼黛叶而卷云翘。
chuí lún lián wài yí gōu shì zhī zhòng xuán
垂纶帘外,疑钩势之重悬;
tòu yǐng chuāng zhōng ruò jìng guāng zhī kāi zhào
透影窗中,若镜光之开照。
dié qīng ruǐ ér qín nuǎn bù zhòng ní ér yà shī
叠轻蕊而矜暖,布重泥而讶湿;
jī shì lián zhū xíng rú jù lì
迹似连珠,形如聚粒。
xiāo guāng fēn xiǎo chū xū dòu yǐ shuāng fēi
霄光分晓,出虚窦以双飞;
wēi yīn hé míng wǔ dī yán ér bìng rù
微阴合瞑,舞低檐而并入。
rèn tā jí yǒu jiàn shi kàn de jiǎ rèn bù dé zhēn
任他极有见识,看得假认不得真;
suí nǐ jí yǒu cōng míng mài de qiǎo cáng bù dé zhuō
随你极有聪明,卖得巧藏不得拙。
shāng xīn zhī shì jí nuò fū yì dòng nù fā
伤心之事,即懦夫亦动怒发;
kuài xīn zhī jǔ suī chóu rén yì kāi xiào yán
快心之举,虽愁人亦开笑颜。
lùn guān fǔ bù rú lùn dì wáng yǐ zuǒ shǐ chén zhī bù dǎi
论官府不如论帝王,以佐史臣之不逮;
tán guī kǔn bù rú tán yàn lì yǐ bǔ fēng rén zhī jiàn yí
谈闺阃不如谈艳丽,以补风人之见遗。
shì jì jiē kě chéng míng tiān xià wéi wú jì zhī rén zuì kǔ
是技皆可成名天下,唯无技之人最苦;
piàn jì jí zú zì lì tiān xià wéi duō jì zhī rén zuì láo
片技即足自立天下,唯多技之人最劳。
ào gǔ xiá gǔ mèi gǔ jí kū gǔ kě zhì qiān jīn
傲骨、侠骨、媚骨,即枯骨可致千金;
lěng yǔ jùn yǔ yùn yǔ jí piàn yǔ yì chóng jiǔ dǐng
冷语、隽语、韵语,即片语亦重九鼎。
yì shēng cǎo mǎng wú qīng zhòng lùn dào jiā tíng wú shì fēi
议生草莽无轻重,论到家庭无是非。
shèng xián bù bái zhī zhōng tuō zhī rì yuè
圣贤不白之衷,托之日月;
tiān dì bù píng zhī qì tuō zhī fēng léi
天地不平之气,托之风雷。
fēng liú yì dàng yáng kuáng jìn diān
风流易荡,佯狂近颠。
shū zài mào xiān sān shí chéng biàn kě yí jiā
书载茂先三十乘,便可移家;
náng wú zi měi yī wén qián jǐn kān jié kè
囊无子美一文钱,尽堪结客。
yǒu zuò yòng zhě qì yǔ dìng shì bù fán
有作用者,器宇定是不凡;
yǒu shòu yòng zhě cái qíng jué rán bù lù
有受用者,才情决然不露。
fū rén yǒu duǎn suǒ yǐ jiàn zhǎng
夫人有短,所以见长。
sōng zhī zì shì yōu rén bǐ zhú yè cháng fú yě kè bēi
松枝自是幽人笔,竹叶常浮野客杯。
qiě yǔ shào nián yǐn měi jiǔ wǎng lái shè liè xī shān tóu
且与少年饮美酒,往来射猎西山头。
hǎo shān dàng hù tiān chéng huà gǔ sì wèi lín sēng bào zhōng
好山当户天呈画,古寺为邻僧报钟。
yáo cǎo yǔ fāng lán ér bìng mào cāng sōng qí gǔ bǎi yǐ zēng líng
瑶草与芳兰而并茂,苍松齐古柏以增龄。
qún hóng xì hǎi yě hè yóu tiān
群鸿戏海,野鹤游天。