fán chū yán xìn wèi xiān
凡出言,信为先。
zhà yǔ wàng xī kě yān
诈与妄,奚可焉?
huà shuō duō bù rú shǎo
话说多,不如少。
wéi qí shì wù nìng qiǎo
惟其是,勿佞巧。
jiān qiǎo yǔ huì wū cí
奸巧语,秽污词。
shì jǐng qì qiē jiè zhī
市井气,切戒之。
jiàn wèi zhēn wù qīng yán
见未真,勿轻言。
zhī wèi de wù qīng chuán
知未的,勿轻传。
shì fēi yi wù qīng nuò
事非宜,勿轻诺。
gǒu qīng nuò jìn tuì cuò
苟轻诺,进退错。
fán dào zì zhòng qiě shū
凡道字,重且舒。
wù jí jí wù mó hú
勿急疾,勿模糊。
bǐ shuō zhǎng cǐ shuō duǎn
彼说长,此说短。
bù guān jǐ mò xián guǎn
不关己,莫闲管。
jiàn rén shàn jí sī qí
见人善,即思齐。
zòng qù yuǎn yǐ jiàn jī
纵去远,以渐跻。
jiàn rén è jí nèi xǐng
见人恶,即内省。
yǒu zé gǎi wú jiā jǐng
有则改,无加警。
wéi dé xué wéi cái yì
唯德学,唯才艺。
bù rú rén dāng zì lì
不如人,当自砺。
ruò yī fú ruò yǐn shí
若衣服,若饮食。
bù rú rén wù shēng qi
不如人,勿生戚。
wén guò nù wén yù lè
闻过怒,闻誉乐。
sǔn yǒu lái yì yǒu què
损友来,益友却。
wén yù kǒng wén guò xīn
闻誉恐,闻过欣。
zhí liàng shì jiàn xiāng qīn
直谅士,渐相亲。
wú xīn fēi míng wéi cuò
无心非,名为错。
yǒu xīn fēi míng wéi è
有心非,名为恶。
guò néng gǎi guī yú wú
过能改,归于无。
tǎng yǎn shì zēng yī gū
倘掩饰,增一辜。