róng mào zhě gǔ zhī yú cháng zuǒ gǔ zhī bù zú
容貌者,骨之余,常佐骨之不足。
qíng tài zhě shén zhī yú cháng zuǒ shén zhī bù zú
情态者,神之余,常佐神之不足。
jiǔ zhù guān rén jīng shén zhà jiàn guān rén qíng tài
久注观人精神,乍见观人情态。
dà jiā jǔ zhǐ xiū sè yì jiā
大家举止,羞涩亦佳;
xiǎo ér xíng cáng tiào jiào yù shī
小儿行藏,跳叫愈失。
dà zhǐ yì biàn qīng zhuó xì chù jiān lùn qǔ shě
大旨亦辨清浊,细处兼论取舍。
yǒu ruò tài yǒu kuáng tài yǒu shū lǎn tài yǒu zhōu xuán tài
有弱态,有狂态,有疏懒态,有周旋态。
fēi niǎo yī rén qíng zhì wǎn zhuǎn cǐ ruò tài yě
飞鸟依人,情致婉转,此弱态也。
bù shān bù lǚ páng ruò wú rén cǐ kuáng tài yě
不衫不履,旁若无人,此狂态也。
zuò zhǐ zì rú wèn dá suí yì cǐ shū lǎn tài yě
坐止自如,问答随意,此疏懒态也。
shì qí zhōng jī bù gǒu yán xiào chá yán guān sè qū jí bì xiōng zé zhōu xuán tài yě
饰其中机,不苟言笑,察言观色,趋吉避凶,则周旋态也。
jiē gēn qí qíng bù yóu jiǎo wǎng
皆根其情,不由矫枉。
ruò ér bù mèi kuáng ér bù huā shū lǎn ér zhēn chéng zhōu xuán ér jiàn jǔ jiē néng chéng qì
弱而不媚,狂而不哗,疏懒而真诚,周旋而健举,皆能成器;
fǎn zhī bài lèi yě
反之,败类也。
dà gài yì dé èr sān yǐ
大概亦得二三矣。
qián zhě héng tài yòu yǒu shí tài
前者恒态,又有时态。
fāng yǒu duì tán shén hū tā wǎng
方有对谈,神忽他往;
zhòng fāng chēng yán cǐ dú lěng xiào
众方称言,此独冷笑;
shēn xiǎn nán jìn bù zú yǔ lùn qíng
深险难近,不足与论情。
yán bù bì dāng jí kǒu chēng shì wèi jiāo cǐ rén gù yì dǐ huǐ
言不必当,极口称是,未交此人,故意底毁;
bēi yōng kě chǐ bù zú yǔ lùn shì
卑庸可耻,不足与论事。
màn wú kě fǒu lín shì chí huí
漫无可否,临事迟回;
bù shèn guān qíng yì wèi duò lèi
不甚关情,亦为堕泪。
fù rén zhī rén bù zú yǔ tán xīn
妇人之仁,不足与谈心。
sān zhě bù bì dìng rén zhōng shēn
三者不必定人终身。
fǎn cǐ yǐ qiú kě yǐ jiāo tiān xià shì
反此以求,可以交天下士。