hé jiān mǒu shēng chǎng zhōng jī mài ráng rú qiū jiā rén rì qǔ wéi xīn dòng zhī
河间某生,场中积麦穰如丘,家人日取为薪,洞之。
yǒu hú jū qí zhōng cháng yǔ zhǔ rén xiāng jiàn lǎo wēng yě
有狐居其中,常与主人相见,老翁也。
yī rì qū zhǔ rén yǐn gǒng shēng rù dòng shēng nán zhī qiáng ér hòu rù
一日屈主人饮,拱生入洞,生难之,强而后入。
rù zé láng shě huá hǎo
入则廊舍华好。
jí zuò chá jiǔ xiāng liè
即坐,茶酒香烈;
dàn rì sè cāng huáng bù biàn zhōng xī
但日色苍皇,不辨中夕。
yán ba jì chū jǐng wù jù yǎo
筵罢既出,景物俱杳。
wēng měi yè wǎng sù guī rén mò néng jī wèn zhī zé yán yǒu péng zhāo yǐn
翁每夜往夙归,人莫能迹,问之则言友朋招饮。
shēng qǐng yǔ jù wēng bù kě
生请与俱,翁不可;
gù qǐng zhī wēng shǐ nuò
固请之,翁始诺。
wǎn shēng bì jí rú chéng fēng kě chuī shǔ shí zhì yī chéng shì
挽生臂,疾如乘风,可炊黍时,至一城市。
rù jiǔ sì jiàn zuò kè liáng duō jù yǐn pō huā nǎi yǐn shēng dēng lóu shàng
入酒肆,见坐客良多,聚饮颇哗,乃引生登楼上。
xià shì yǐn zhě jī àn pán cān kě yǐ zhǐ shù
下视饮者,几案柈餐,可以指数。
wēng zì xià lóu rèn yì qǔ àn shàng jiǔ guǒ póu lái gōng shēng
翁自下楼,任意取案上酒果,抔来供生。
yán zhōng rén céng mò zhī jìn
筵中人曾莫之禁。
yí shí shēng shì yī zhū yī rén qián liè jīn jú mìng wēng qǔ zhī
移时,生视一朱衣人前列金橘,命翁取之。
wēng yuē cǐ zhèng rén bù kě jìn
翁曰:“此正人,不可近。
shēng mò niàn hú yǔ wǒ yóu bì wǒ yá yě
”生默念:狐与我游,必我邪也。
zì jīn yǐ wǎng wǒ bì zhèng
自今以往,我必正!
fāng yī zhù xiǎng jué shēn bù zì zhǔ xuàn duò lóu xià
方一注想,觉身不自主,眩堕楼下。
yǐn zhě dà hài xiāng huā yǐ yāo
饮者大骇,相哗以妖。
shēng yǎng shì jìng fēi lóu nǎi liáng jiān ěr
生仰视,竟非楼,乃梁间耳。
yǐ shí gào zhòng
以实告众。
zhòng shěn qí qíng què zèng ér qiǎn zhī
众审其情确,赠而遣之。
wèn qí chù nǎi yú tái qù hé jiān qiān lǐ yún
问其处,乃鱼台,去河间千里云。