cháng ān shì rén jiǎ zǐ lóng ǒu guò lín xiàng jiàn yī kè fēng dù sǎ rú wèn zhī zé zhēn shēng xián yáng jiù yù zhě yě
长安士人贾子龙,偶过邻巷,见一客风度洒如,问之则真生,咸阳僦寓者也。
xīn mù zhī
心慕之。
míng rì wǎng tóu cì shì zhí qí chū
明日往投刺,适值其出;
fán sān yè jiē bù yù
凡三谒皆不遇。
nǎi yīn shǐ rén kuī qí zài shě ér hòu guò zhī zhēn zǒu bì bù chū
乃阴使人窥其在舍而后过之,真走避不出;
gǔ sōu zhī shǐ chū
贾搜之始出。
cù xī qīng tán dà xiāng zhī yuè
促膝倾谈,大相知悦。
gǔ jiù nì lǚ qiǎn tóng xíng gū
贾就逆旅,遣僮行沽。
zhēn yòu shàn yǐn néng yǎ xuè lè shén
真又善饮,能雅谑,乐甚。
jiǔ yù jǐn zhēn sōu qiè chū yǐn qì yù zhī wú dàng zhù bēi jiǔ qí zhōng àng rán yǐ mǎn
酒欲尽,真搜箧出饮器,玉卮无当,注杯酒其中,盎然已满;
yǐ xiǎo zhǎn yì qǔ rù hú bìng wú shǎo jiǎn
以小盏挹取入壶,并无少减。
gǔ yì zhī jiān qiú qí shù
贾异之,坚求其术。
zhēn yuē wǒ bù yuàn xiāng jiàn zhě jūn wú tā duǎn dàn tān xīn wèi jìng ěr
真曰:“我不愿相见者,君无他短,但贪心未净耳。
cǐ nǎi xiān jiā yǐn shù hé néng xiāng shòu
此乃仙家隐术,何能相授。
gǔ yuē yuān zāi
”贾曰:“冤哉!
wǒ hé tān
我何贪?
jiān méng shē xiǎng zhě tú yǐ pín ěr
间萌奢想者徒以贫耳!
yī xiào ér sàn
”一笑而散。
yóu cǐ wǎng lái wú jiàn xíng hái jǐn wàng
由此往来无间,形骸尽忘。
měi zhí fá jiǒng zhēn zhé chū hēi shí yí kuài chuī zhòu qí shàng yǐ mó wǎ lì lì kè huà wèi bái jīn biàn yǐ zèng shēng
每值乏窘,真辄出黑石一块,吹咒其上,以磨瓦砾,立刻化为白金,便以赠生;
jǐn zú suǒ yòng wèi cháng yíng yú
仅足所用,未尝赢余。
gǔ měi qiú yì zhēn yuē wǒ yán jūn tān rú hé rú hé
贾每求益,真曰:“我言君贪,如何,如何!
gǔ sī míng gào bì bù kě de jiāng chéng qí zuì shuì qiè shí ér yào zhī
”贾思明告必不可得,将乘其醉睡,窃石而要之。
yī rì yǐn jì wò gǔ qián qǐ sōu zhū yī dǐ
一日饮既卧,贾潜起,搜诸衣底。
zhēn jué zhī yuē zǐ zhēn sàng xīn bù kě chù yě
真觉之,曰:“子真丧心,不可处也!
suì cí bié yí jū ér qù
”遂辞别,移居而去。
hòu nián yú gǔ yóu hé gàn jiàn yī shí yíng jié jué lèi zhēn shēng wù
后年余,贾游河干,见一石莹洁,绝类真生物。
shi zhī zhēn cáng ruò bǎo
拾之,珍藏若宝。
guò shù rì zhēn hū zhì tiào rán ruò yǒu suǒ shī
过数日真忽至,眺然若有所失。
gǔ wèi wèn zhī zhēn yuē jūn qián suǒ jiàn nǎi xiān rén diǎn jīn shí yě
贾慰问之,真曰:“君前所见,乃仙人点金石也。
nǎng cóng bào zhēn zi yóu bǐ lián wǒ jiè yǐ cǐ xiāng yí
曩从抱真子游,彼怜我介,以此相贻。
zuì hòu shī qù yǐn bǔ dāng zài jūn suǒ
醉后失去,隐卜当在君所。
rú yǒu hái dài zhī ēn bù gǎn wàng bào
如有还带之恩,不敢忘报。
gǔ xiào yuē pū shēng píng bù gǎn qī yǒu péng chéng rú suǒ bo
”贾笑曰:“仆生平不敢欺友朋,诚如所卜。
dàn zhī guǎn zhòng zhī pín zhě mò rú bào shū jūn qiě nài hé
但知管仲之贫者,莫如鲍叔,君且奈何?
zhēn qǐng yǐ bǎi jīn wèi zèng
”真请以百金为赠。
gǔ yuē bǎi jīn fēi shǎo dàn shòu wǒ kǒu jué yī qīn shì zhī wú hàn yǐ
贾曰:“百金非少,但授我口诀,一亲试之无憾矣。
zhēn kǒng qí guǎ xìn
”真恐其寡信。
gǔ yuē jūn zì xiān rén qǐ bù zhī gǔ mǒu níng shī xìn yú péng yǒu zhě hu
贾曰:“君自仙人,岂不知贾某宁失信于朋友者乎!
zhí shòu qí jué
”直授其诀。
gǔ gù qì shí shàng yǒu jù shí jiāng shì zhī
贾顾砌石上有巨石,将试之。
zhēn chè qí zhǒu bù tīng qián
真掣其肘,不听前。
gǔ nǎi fǔ jū bàn zhuān zhì zhēn shàng yuē ruò cǐ zhě fēi duō yé
贾乃俯掬半砖置砧上曰:“若此者非多耶?
zhēn nǎi tīng zhī
”真乃听之。
gǔ bù mó zhuān ér mó zhēn
贾不磨砖而磨砧;
zhēn biàn sè yù yǔ zhēng ér zhēn yǐ huà wèi hún jīn
真变色欲与争,而砧已化为浑金。
fǎn shí yú zhēn
反石于真。
zhēn tàn yuē yè rú cǐ fù hé yán
真叹曰:“业如此,复何言。
rán wàng yǐ fú lù jiā rén bì zāo tiān qiǎn
然妄以福禄加人,必遭天谴。
rú huàn wǒ zuì shī cái bǎi jù xù yī bǎi lǐng kěn zhī hu
如逭我罪,施材百具、絮衣百领,肯之乎?
gǔ yuē pū suǒ yù de qián zhě yuán fēi yù jiào cáng zhī yě
”贾曰:“仆所欲得钱者,原非欲窖藏之也。
jūn shàng shì wǒ wèi shǒu qián lǔ yé
君尚视我为守钱虏耶?
zhēn xǐ ér qù
”真喜而去。
gǔ de jīn qiě shī qiě gǔ bù sān nián shī shù yǐ mǎn
贾得金,且施且贾,不三年施数已满。
zhēn hū zhì wò shǒu yuē jūn xìn yì rén yě
真忽至,握手曰:“君信义人也!
bié hòu bèi fú shén zòu dì xuē qù xiān jí
别后被福神奏帝,削去仙籍;
méng jūn bó shī jīn xìng yǐ gōng dé xiāo zuì
蒙君博施,今幸以功德消罪。
yuàn miǎn zhī wù tì yě
愿勉之,勿替也。
gǔ wèn zhēn xì tiān shàng hé cáo
”贾问真:“系天上何曹?
yuē wǒ nǎi yǒu dào zhī hú ěr
”曰:“我乃有道之狐耳。
chū shēn qì wēi
出身綦微。
bù kān niè lèi gù shēng píng zì ài yī háo bù gǎn wàng zuò
不堪孽累,故生平自爱,一毫不敢妄作。
gǔ wèi shè jiǔ suì yǔ huān yǐn rú chū
”贾为设酒,遂与欢饮如初。
gǔ zhì jiǔ shí yú hú yóu shí zhì qí jiā
贾至九十余,狐犹时至其家。
cháng shān mǒu mài xiè pī yào jí chuí wēi guàn zhī wú bù huó
长山某卖解砒药,即垂危灌之无不活。
rán mì qí fāng bù chuán rén
然秘其方,不传人。
yī rì yǐ zhū lián bèi dǎi
一日以株连被逮。
qī dì xiǎng yù shí yǐn zhì pī shuāng
妻弟饷狱食,隐置砒霜。
zuò dài shí yǐ nǎi gào zhī bù xìn
坐待食已乃告之,不信。
shǎo qǐng fù zhōng kuì dòng shǐ dà jīng mà yuē chù shēng
少顷腹中溃动,始大惊,骂曰:“畜生!
sù xiàng chéng zhōng wù sè xuē lì zhǎo wèi mò qīng shuǐ yī zhǎn jiāng lái
速向城中物色薛荔爪为末,清水一盏,将来!
qī dì rú yán
”妻弟如言。
mì zhì mǒu yǐ ǒu xiè yù sǐ jí fú zhī lì kè ér yù
觅至,某已呕泻欲死,急服之,立刻而愈。
qí fāng shǐ chuán
其方始传。
cǐ yì yóu hú zhī mì qí shí yě
此亦犹狐之秘其石也。