fǔ jūn zhōu yǒu dé gǎi chuàng gù fān dǐ wèi bù yuàn yá shǔ
抚军周有德,改创故藩邸为部院衙署。
shí fāng jiū gōng yǒu mù zuò jiang féng míng huán zhí sù qí zhōng
时方鸠工,有木作匠冯明寰直宿其中。
yè fāng jiù qǐn hū jiàn wén chuāng bàn kāi yuè míng rú zhòu
夜方就寝,忽见纹窗半开,月明如昼。
yáo wàng duǎn yuán shàng lì yī hóng jī zhù mù jiān jī yǐ fēi qiǎng zhì de
遥望短垣上立一红鸡,注目间,鸡已飞抢至地。
é yī shào nǚ lù bàn shēn lái xiāng kuī
俄一少女,露半身来相窥。
féng yí wéi tóng bèi suǒ sī
冯疑为同辈所私;
jìng tīng zhī zhòng yǐ shú mián
静听之,众已熟眠。
sī xīn zhēng chōng qiè wàng qí wù tóu yě
私心怔忡,窃望其误投也。
shǎo jiàn nǚ guǒ yuè chuāng guò jìng yǐ rù huái
少间女果越窗过,径已入怀。
féng xǐ mò bù yī yán
冯喜,默不一言。
huan bì nǚ yì suì qù
欢毕,女亦遂去。
zì cǐ yè yè zhì
自此夜夜至。
chū yóu zì yǐn hòu suì míng gào
初犹自隐,后遂明告。
nǚ yuē wǒ fēi wù jiù jìng xiāng tóu ěr
女曰:“我非误就,敬相投耳。
liǎng rén qíng rì mì
”两人情日密。
jì ér gōng mǎn féng yù guī nǚ yǐ hou yú kuàng yě
既而工满,冯欲归,女已候于旷野。
féng suǒ jū cūn lí jùn gù bù shèn yuǎn nǚ suì cóng qù
冯所居村离郡固不甚远,女遂从去。
jì rù shì jiā rén jiē mò zhī dǔ féng shǐ zhī qí fēi rén
既入室,家人皆莫之睹,冯始知其非人。
dài shù yuè jīng shén jiàn jiǎn xīn yì jù yán shī zhèn qū zú wú shǎo yàn
迨数月,精神渐减,心益惧,延师镇驱,卒无少验。
yī yè nǚ yàn zhuāng lái xiàng féng yuē shì yuán jù yǒu dìng shù dāng lái tuī bù qù dāng qù yì wǎn bú zhù
一夜女艳妆来,向冯曰:“世缘俱有定数:当来推不去,当去亦挽不住。
jīn yǔ zi bié yǐ
今与子别矣。
suì qù
”说完就离开了。