dù xiǎo léi yì dōu zhī xī shān rén
杜小雷,益都之西山人。
mǔ shuāng máng
母双盲。
dù shì zhī xiào jiā suī pín gān zhǐ wú quē
杜事之孝,家虽贫,甘旨无缺。
yī rì jiāng tā shì shì ròu fù qī lìng zuò bó tuō
一日将他适,市肉付妻,令作馎饦。
qī zuì wǔ nì qiè ròu shí zá qiāng láng qí zhōng
妻最忤逆,切肉时杂蜣螂其中。
mǔ jué chòu è bù kě shí cáng yǐ dài zi
母觉臭恶不可食,藏以待子。
dù guī wèn bó tuō měi hu
杜归,问:“馎饦美乎?
mǔ yáo shǒu chū shì zi
”母摇首,出示子。
dù liè shì jiàn qiāng láng nù shén
杜裂视,见蜣螂,怒甚。
rù shì yù tà qī yòu kǒng mǔ wén
入室欲挞妻,又恐母闻。
shàng tà chóu sī qī wèn zhī bù yǔ
上榻筹思,妻问之,不语。
qī zì něi páng huáng tà xià
妻自馁,彷徨榻下。
jiǔ zhī chuǎn xī yǒu shēng
久之喘息有声。
dù huà yuē bù shuì dài qiāo pū yé
杜叱曰:“不睡待敲扑耶!
yì jué jì rán
”亦觉寂然。
qǐ ér zhú zhī dàn jiàn yī shǐ xì shì zé liǎng zú yóu rén shǐ zhī wèi qī suǒ huà
起而烛之,但见一豕,细视,则两足犹人,始知为妻所化。
yì lìng wén zhī zhí qù shǐ yóu sì mén yǐ jiè zhòng rén
邑令闻之,絷去,使游四门,以戒众人。
tán wēi chén céng qīn jiàn zhī
谭薇臣曾亲见之。