fán yǔ dí zhàn bì xiān qiǎn shǐ yuē hé
凡与敌战,必先遣使约和。
dí suī xǔ nuò yán yǔ bù yī
敌虽许诺,言语不一。
yīn qí xiè dài xuǎn ruì zú yǐ jī zhī qí jūn kě bài
因其懈怠,选锐卒以击之,其军可败。
fǎ yuē wú yuē ér qǐng hé zhě móu yě
法曰:“无约而请和者,谋也。
qín mò tiān xià bīng qǐ
秦末,天下兵起。
pèi gōng xi rù wǔ guān yù yǐ èr wàn rén jī qín yáo xià jūn zhāng liáng yuē qín bīng shàng qiáng wèi kě qīng
沛公西入武关,欲以二万人击秦峣下军,张良曰:“秦兵尚强,未可轻。
wén qí jiāng duō tú jiǎ zǐ yì yǐ lì dòng
闻其将多屠、贾子,易以利动。
yuàn pèi gōng qiě liú bì shǐ rén xiān xíng wèi wǔ wàn rén jù shí qiě rì yì zhāng qí zhì wèi yí bīng ér shǐ lì shēng chí bǎo dàn qín jiāng
愿沛公且留壁,使人先行,为五万人具食,且日益张旗帜为疑兵,而使郦生持宝啖秦将。
qín jiāng guǒ pàn yù lián hé
”秦将果叛,欲连和。
pèi gōng yù tīng zhī liáng yuē cǐ dú qí jiāng yù pàn ěr kǒng shì zú bù cóng bù cóng bì wēi bù rú yīn qí xiè jī zhī
沛公欲听之,良曰:“此独其将欲叛耳,恐士卒不从,不从必危,不如因其懈击之。
pèi gōng nǎi yǐn bīng chū jī qín jūn dà pò zhī
”沛公乃引兵出击秦军,大破之。