qǔ shàn fǔ rén jiē zī péng yǒu
取善辅仁,皆资朋友;
wǎng lái jiāo jì dié wéi zhǔ bīn
往来交际,迭为主宾。
ěr wǒ tóng xīn yuē jīn lán
尔我同心,曰金兰;
péng yǒu xiāng zī yuē lì zé
朋友相资,曰丽泽。
dōng jiā yuē dōng zhǔ shī fū yuē xī bīn
东家曰东主,师傅曰西宾。
fù suǒ jiāo yóu zūn wèi fù zhí
父所交游,尊为父执;
jǐ suǒ gòng shì wèi zhī tóng páo
己所共事,谓之同袍。
xīn zhì xiāng fú wèi mò nì lǎo yòu xiāng jiāo yuē wàng nián
心志相孚为莫逆,老幼相交曰忘年。
wěn jǐng jiāo xiàng rú yǔ lián pō
刎颈交,相如与廉颇;
zǒng jiǎo hǎo sūn cè yǔ zhōu yú
总角好,孙策与周瑜。
jiāo qī xiāng tóu chén zhòng zhī yǔ léi yì
胶漆相投,陈重之与雷义;
jī shǔ zhī yuē yuán bó zhī yǔ jù qīng
鸡黍之约,元伯之与巨卿。
yǔ shàn rén jiāo rú rù zhī lán zhī shì jiǔ ér bù wén qí xiāng
与善人交,如入芝兰之室,久而不闻其香;
yǔ è rén jiāo rú rù bào yú zhī sì jiǔ ér bù wén qí chòu
与恶人交,如入鲍鱼之肆,久而不闻其臭。
gān dǎn xiāng zhào sī wèi fù xīn zhī you
肝胆相照,斯为腹心之友;
yì qì bù fú wèi zhī kǒu tóu zhī jiāo
意气不孚,谓之口头之交。
bǐ cǐ bù hé wèi zhī shēn shāng
彼此不合,谓之参商;
ěr wǒ xiāng chóu rú tóng bīng tàn
尔我相仇,如同冰炭。
mín zhī shī dé qián hóu yǐ qiān
民之失德,干糇以愆;
tā shān zhī shí kě yǐ gōng yù
他山之石,可以攻玉。
luò yuè wū liáng xiāng sī yán sè
落月屋梁,相思颜色;
mù yún chūn shù xiǎng wàng fēng yí
暮云春树,想望丰仪。
wáng yáng zài wèi gòng yǔ tán guān yǐ dài jiàn
王阳在位,贡禹弹冠以待荐;
dù bó fēi zuì zuǒ rú níng sǐ bù xún jūn
杜伯非罪,左儒宁死不徇君。
fēn shǒu pàn mèi xù bié zhī cí
分首判袂,叙别之辞;
yōng huì sǎo mén yíng yà zhī jìng
拥彗扫门,迎迓之敬。
lù kǎi zhé méi féng yì shǐ liáo jì jiāng nán yī zhī chūn
陆凯折梅逢驿使,聊寄江南一枝春;
wáng wéi zhé liǔ zèng xíng rén suì chàng yáng guān sān dié qū
王维折柳赠行人,遂唱《阳关三叠》曲。
pín lái wú jì nǎi yún rù mù zhī bīn
频来无忌,乃云入慕之宾;
bù qǐng zì lái wèi zhī bù sù zhī kè
不请自来,谓之不速之客。
lǐ jiǔ bù shè chǔ wáng wù dài shì zhī yì dài
醴酒不设,楚王戊待士之意怠;
tóu xiá yú jǐng hàn chén zūn liú kè zhī xīn chéng
投辖于井,汉陈遵留客之心诚。
cài yōng dǎo xǐ yǐ yíng bīn zhōu gōng wò fà ér dài shì
蔡邕倒屣以迎宾,周公握发而待士。
chén fán qì zhòng xú zhì xià tà xiāng yán
陈蕃器重徐稚,下榻相延;
kǒng zǐ dào yù chéng shēng qīng gài ér yǔ
孔子道遇程生,倾盖而语。
bó yá jué xián shī zǐ qī gèng wú zhī yīn zhī bèi
伯牙绝弦失子期,更无知音之辈;
guǎn níng gē xí jù huá xīn diào fēi tóng zhì zhī rén
管宁割席拒华歆,调非同志之人。
fēn jīn duō yǔ bào shū dú zhī guǎn zhòng zhī pín
分金多与,鲍叔独知管仲之贫;
tí páo chuí ài xū gǔ shēn lián fàn shū zhī jiǒng
绨袍垂爱,须贾深怜范叔之窘。
yào zhī zhǔ bīn lián yǐ qíng xū jǐn dōng nán zhī měi
要知主宾联以情,须尽东南之美;
péng yǒu hé yǐ yì dāng zhǎn qiē cāi zhī chéng
朋友合以义,当展切偲之诚。