yī shì yè qí xuān zhī shù chēng yuē guó shǒu
医士业岐轩之术,称曰国手;
dì shī xí qīng wū zhī shū hào yuē kān yú
地师习青乌之书,号曰堪舆。
lú yī biǎn què gǔ zhī míng yī
卢医扁鹊,古之名医;
zhèng qián cuī bái gǔ zhī míng huà
郑虔崔白,古之名画。
jìn guō pú de qīng náng jīng gù shàn bǔ shì dì lǐ
晋郭璞得《青囊经》,故善卜筮地理;
sūn sī miǎo de lóng gōng fāng néng yī hǔ kǒu lóng lín
孙思邈得龙宫方,能医虎口龙鳞。
shàn bǔ zhě shì jūn píng zhān yǐn zhī liú
善卜者,是君平、詹尹之流;
shàn xiāng zhě jí táng jǔ zi qīng zhī yà
善相者,即唐举、子卿之亚。
tuī mìng zhī shì jí xīng shì huì tú zhī shì yuē dān qīng
推命之士即星士,绘图之士曰丹青。
dà fēng jiàn xiàng shì zhī chēng
大风鉴是相士的别名;
dà gōng shī mù jiàng zhī yù
大工师,木匠之誉。
ruò wáng liáng ruò zào fù jiē shàn yù zhī rén
若王良,若造父,皆善御之人;
dōng fāng shuò chún yú kūn xì huá jī zhī bèi
东方朔,淳于髡,系滑稽之辈。
chēng shàn bǔ guà zhě yuē jīn zhī guǐ gǔ
称善卜卦者,曰今之鬼谷;
chēng shàn jì guài zhě yuē gǔ zhī dǒng hú
称善记怪者,曰古之董狐。
chēng zōu rì zhī rén yuē tài shǐ chēng shū suàn zhī rén yuē zhǎng wén
称诹日之人曰太史,称书算之人曰掌文。
zhì tóu zhě hē zhì hū lú
掷骰者,喝雉呼卢;
shàn shè zhě chuān yáng guàn shī
善射者,穿杨贯虱。
chū pú zhī xì nǎi yún shuāng lù
樗蒱之戏,乃云双陆;
jú zhōng zhī lè shì shuō wéi qí
橘中之乐,是说围棋。
chén píng zuò kuǐ lěi jiě hàn gāo bái dēng zhī wéi
陈平作傀儡,解汉高白登之围;
kǒng míng zào mù niú fǔ liú bèi yùn liáng zhī jì
孔明造木牛,辅刘备运粮之计。
gōng shū zi xuē mù yuān fēi tiān zhì sān rì ér bù xià
公输子削木鸢,飞天至三日而不下;
zhāng sēng yóu huà bì lóng diǎn jīng zé léi diàn ér fēi téng
张僧繇画壁龙,点睛则雷电而飞腾。
rán qí jì shì wú yì yú rén ér bǎi yì zé yǒu jì yú yòng
虽然过于奇巧的技艺,对世人并没有好处,日常所需的各种工艺技能,则可供人利用而有所助益。