gū yīn zé bù shēng dú yáng zé bù zhǎng gù tiān dì pèi yǐ yīn yáng
孤阴则不生,独阳则不长,故天地配以阴阳;
nán yǐ nǚ wèi shì nǚ yǐ nán wèi jiā gù rén shēng ǒu yǐ fū fù
男以女为室,女以男为家,故人生偶以夫妇。
yīn yáng hé ér hòu yǔ zé jiàng fū fù hé ér hòu jiā dào chéng
阴阳和而后雨泽降,夫妇和而后家道成。
fu wèi qī yuē zhuō jīng yòu yuē nèi zǐ
夫谓妻曰拙荆,又曰内子;
qī chēng fu yuē gǎo zhēn yòu yuē liáng rén
妻称夫曰藁砧,又曰良人。
hè rén qǔ qī yuē róng xié kàng lì
贺人娶妻,曰荣偕伉俪;
liú wù yǔ qī yuē guī yí xì jūn
留物与妻,曰归遗细君。
shòu shì jí shì qǔ qī nà chǒng wèi rén qǔ qiè
受室即是娶妻,纳宠谓人娶妾。
zhèng qī wèi zhī dí zhòng qiè wèi zhī zhù
正妻谓之嫡,众妾谓之庶。
chēng rén qī yuē zūn fū rén chēng rén qiè yuē rú fū rén
称人妻曰尊夫人,称人妾曰如夫人。
jié fà xì shì chū hūn xù xián nǎi shì zài qǔ
结发系是初婚,续弦乃是再娶。
fù rén chóng hūn yuē zài jiào nán zǐ wú ǒu yuē guān jū
妇人重婚曰再醮,男子无偶曰鳏居。
rú gǔ sè qín fū qī hǎo hé zhī wèi
如鼓瑟琴,夫妻好合之谓;
qín sè bù tiáo fū fù fǎn mù zhī cí
琴瑟不调,夫妇反目之词。
pìn jī sī chén bǐ fù rén zhī zhǔ shì
牝鸡司晨,比妇人之主事;
hé dōng shī hǒu jī nán zǐ zhī wèi qī
河东狮吼,讥男子之畏妻。
shā qī qiú jiàng wú qǐ hé qí rěn xīn
杀妻求将,吴起何其忍心;
zhēng lí chū qī zēng zǐ shàn quán xiào dào
蒸藜出妻,曾子善全孝道。
zhāng chǎng wèi qī huà méi mèi tài kě shěn
张敞为妻画眉,媚态可哂;
dǒng shì wèi fu fēng fā zhēn jié kān kuā
董氏为夫封发,贞节堪夸。
jì xì quē fū qī xiāng jìng rú bīn
冀郤缺夫妻,相敬如宾;
chén zhòng zǐ fū fù guàn yuán shí lì
陈仲子夫妇,灌园食力。
bù qì cáo kāng sòng hóng huí guāng wǔ zhī yǔ
不弃槽糠,宋弘回光武之语;
jǔ àn qí méi liáng hóng pèi mèng guāng zhī xián
举案齐眉,梁鸿配孟光之贤。
sū huì zhī huí wén lè chāng fēn pò jìng shì fū fù zhī shēng lí
苏蕙织回文,乐昌分破镜,是夫妇之生离;
zhāng zhān chuī jiù mèng zhuāng zi gǔ pén gē shì fū fù zhī sǐ bié
张瞻炊臼梦,庄子鼓盆歌,是夫妇之死别。
bào xuān zhī qī tí wèng chū jí yā de shùn cóng zhī dào
鲍宣之妻,提瓮出汲,雅得顺从之道;
qí yù zhī qī kuī yù jī fu kě chēng nèi zhù zhī xián
齐御之妻,窥御激夫,可称内助之贤。
kě guài zhě mǎi chén zhī qī yīn pín qiú qù bù sī fù shuǐ nán shōu
可怪者买臣之妻,因贫求去,不思覆水难收;
kě chǒu zhě xiàng rú zhī qī yín yè sī bēn dàn shi sī tóng yǒu yì
可丑者相如之妻,夤夜私奔,但识丝桐有意。
yào zhī shēn xiū ér hòu jiā qí fu yì zì rán fù shùn
要知身修而后家齐,夫义自然妇顺。