yǐ qiáng qù qiáng zhě ruò
以强去强者,弱;
yǐ ruò qù qiáng zhě qiáng
以弱去强者,强。
guó wéi shàn jiān bì duō
国为善,奸必多。
guó fù ér pín zhì yuē zhòng fù zhòng fù zhě qiáng
国富而贫治,曰重富,重富者强;
guó pín ér fù zhì yuē zhòng pín zhòng pín zhě ruò
国贫而富治,曰重贫,重贫者弱。
bīng xíng dí suǒ bù gǎn xíng qiáng
兵行敌所不敢行,强;
shì xìng dí suǒ xiū wèi lì
事兴敌所羞为,利。
zhǔ guì duō biàn guó guì shǎo biàn
主贵多变,国贵少变。
guó duō wù xuē
国多物,削;
zhǔ shǎo wù qiáng
主少物,强。
qiān shèng zhī guó shǒu qiān wù zhě xuē
千乘之国守千物者削。
zhàn shì bīng yòng yuē qiáng zhàn luàn bīng xi ér guó xuē
战事兵用曰强,战乱兵息而国削。
nóng shāng guān sān zhě guó zhī cháng guān yě
农、商、官三者,国之常官也。
sān guān zhě shēng shī guān zhě liù yuē suì yuē shí
三官者生虱官者六:曰“岁”,曰“食”;
yuē měi yuē hǎo
曰“美”,曰“好”;
yuē zhì yuē xíng
曰“志”,曰“行”。
liù zhě yǒu pǔ bì xuē
六者有朴,必削。
sān guān zhī pǔ sān rén liù guān zhī pǔ yī rén
三官之朴三人,六官之朴一人。
yǐ zhì fǎ zhě qiáng
以治法者,强;
yǐ zhì zhèng zhě xuē
以治政者,削。
cháng guān zhì zhě qiān guān
常官治者迁官。
zhì dà guó xiǎo
治大,国小;
zhì xiǎo guó dà
治小,国大。
qiáng zhī zhòng xuē
强之,重削;
ruò zhī zhòng qiáng
弱之,重强。
fu yǐ qiáng gōng qiáng zhě wáng yǐ ruò gōng qiáng zhě wáng
夫以强攻强者亡,以弱攻强者王。
guó qiáng ér bù zhàn dú shū yú nèi lǐ yuè shī guān shēng bì xuē
国强而不战,毒输于内,礼乐虱官生,必削;
guó suì zhàn dú shū yú dí guó wú lǐ lè shī guān bì qiáng
国遂战,毒输于敌,国无礼乐虱官,必强。
jǔ róng rèn gōng yuē qiáng shī guān shēng bì xuē
举荣任功曰强,虱官生必削。
nóng shǎo shāng duō guì rén pín shāng pín nóng pín sān guān pín bì xuē
农少、商多,贵人贫、商贫、农贫,三官贫,必削。
guó yǒu lǐ yǒu lè yǒu shī yǒu shū yǒu shàn yǒu xiū yǒu xiào yǒu dì yǒu lián yǒu biàn
国有礼、有乐、有《诗》、有《书》、有善、有修、有孝、有弟、有廉、有辩。
guó yǒu shí zhě shàng wú shǐ zhàn bì xuē zhì wáng
国有十者,上无使战,必削至亡;
guó wú shí zhě shàng yǒu shǐ zhàn bì xìng zhì wáng
国无十者,上有使战,必兴至王。
guó yǐ shàn mín zhì jiān mín zhě bì luàn zhì xuē
国以善民治奸民者,必乱至削;
guó yǐ jiān mín zhì shàn mín zhě bì zhì zhì qiáng
国以奸民治善民者,必治至强。
guó yòng shī shū lǐ lè xiào dì shàn xiū zhì zhě dí zhì bì xuē guó
国用《诗》、《书》、礼、乐、孝、弟、善、修治者,敌至,必削国;
bù zhì bì pín guó
不至,必贫国。
bù yòng bā zhě zhì dí bù gǎn zhì
不用八者治,敌不敢至;
suī zhì bì què
虽至,必却;
xīng bīng ér fá bì qǔ
兴兵而伐,必取;
qǔ bì néng yǒu zhī
取,必能有之;
àn bīng ér bù gōng bì fù
按兵而不攻,必富。
guó hǎo lì yuē yǐ nán gōng
国好力,曰以难攻;
guó hǎo yán yuē yǐ yì gōng
国好言,曰以易攻。
guó yǐ nán gōng zhě qǐ yī de shí
国以难攻者,起一得十;
guó yǐ yì gōng zhě chū shí wáng bǎi
国以易攻者,出十亡百。
zhòng fá qīng shǎng zé shàng ài mín mín sǐ shàng
重罚轻赏,则上爱民,民死上;
zhòng shǎng qīng fá zé shàng bù ài mín mín bù sǐ shàng
重赏轻罚,则上不爱民,民不死上。
xīng guó xíng fá mín lì qiě wèi
兴国行罚,民利且畏;
xíng shǎng mín lì qiě ài
行赏,民利且爱。
guó wú lì ér xíng zhī qiǎo zhě bì wáng
国无力而行知巧者必亡。
qiè mín shǐ yǐ xíng bì yǒng
怯民使以刑,必勇;
yǒng mín shǐ yǐ shǎng zé sǐ
勇民使以赏,则死。
qiè mín yǒng yǒng mín sǐ guó wú dí zhě qiáng qiáng bì wáng
怯民勇,勇民死,国无敌者强,强必王。
pín zhě shǐ yǐ xíng zé fù
贫者使以刑,则富;
fù zhě shǐ yǐ shǎng zé pín
富者使以赏,则贫。
zhì guó néng lìng pín zhě fù fù zhě pín zé guó duō lì duō lì zhě wáng
治国能令贫者富、富者贫,则国多力,多力者王。
wáng zhě xíng jiǔ shǎng yī qiáng guó xíng qī shǎng sān xuē guó xíng wǔ shǎng wǔ
王者刑九赏一,强国刑七赏三,削国刑五赏五。
guó zuò yī yī suì shí suì qiáng
国作壹一岁,十岁强;
zuò yī shí suì bǎi suì qiáng zuò yī bǎi suì qiān suì qiáng
作壹十岁,百岁强,作壹百岁,千岁强。
qiān suì qiáng zhě wáng
千岁强者王。
wēi yǐ yī qǔ shí yǐ shēng yǐ shí gù néng wéi wēi zhě wáng
威,以一取十,以声以实,故能为威者王。
néng shēng bù néng shā yuē zì gōng zhī guó bì xuē
能生不能杀,曰自攻之国,必削;
néng shēng néng shā yuē gōng dí zhī guó bì qiáng
能生能杀,曰攻敌之国,必强。
gù gōng guān gōng lì gōng dí guó yòng qí èr shě qí yī bì qiáng
故攻官、攻力、攻敌,国用其二、舍其一,必强;
lìng yòng sān zhě wēi bì wáng
令用三者,威,必王。
shí lǐ duàn zhě guó ruò
十里断者,国弱;
jiǔ lǐ duàn zhě guó qiáng
九里断者,国强。
yǐ rì zhì zhě wáng yǐ yè zhì zhě qiáng yǐ sù zhì zhě xuē
以日治者王,以夜治者强,以宿治者削。
jǔ mín zhòng kǒu shù shēng zhě zhe sǐ zhě xuē
举民众口数,生者著,死者削。
mín bù táo sù yě wú huāng cǎo zé guó fù guó fù zhě qiáng
民不逃粟,野无荒草,则国富,国富者强。
yǐ xíng qù xíng guó zhì yǐ xíng zhì xíng guó luàn gù yuē xíng xíng zhòng qīng xíng qù shì chéng guó qiáng
以刑去刑,国治,以刑致刑,国乱,故曰:行刑重轻,刑去事成,国强;
chóng chóng ér qīng qīng xíng zhì shì shēng guó xuē
重重而轻轻,刑至事生,国削。
xíng shēng lì lì shēng qiáng qiáng shēng wēi wēi shēng huì huì shēng yú lì
刑生力,力生强,强生威,威生惠,惠生于力。
jǔ lì yǐ chéng yǒng zhàn zhàn yǐ chéng zhī móu
举力以成勇战,战以成知谋。
sù shēng ér jīn sǐ sù sǐ ér jīn shēng
粟生而金死,粟死而金生。
běn wù jiàn shì zhě zhòng mǎi zhě shǎo nóng kùn ér jiān quàn qí bīng ruò guó bì xuē zhì wáng
本物贱,事者众,买者少,农困而奸劝,其兵弱,国必削至亡。
jīn yī liǎng shēng yú jìng nèi sù shí èr shí sǐ yú jìng wài
金一两生于竟内,粟十二石死于竟外;
sù shí èr shí shēng yú jìng nèi jīn yī liǎng sǐ yú jìng wài
粟十二石生于竟内,金一两死于竟外。
guó hǎo shēng jīn yú jìng nèi zé jīn sù liǎng sǐ cāng fǔ liǎng xū guó ruò
国好生金于竟内,则金粟两死,仓府两虚,国弱;
guó hǎo shēng sù yú jìng nèi zé jīn sù liǎng shēng cāng fǔ liǎng shí guó qiáng
国好生粟于竟内,则金粟两生,仓府两实,国强。
qiáng guó zhī shí sān shù jìng nèi cāng kǒu zhī shù zhuàng nán zhuàng nǚ zhī shù lǎo ruò zhī shù guān shì zhī shù yǐ yán shuō qǔ shí zhě zhī shù lì mín zhī shù mǎ niú chú gǎo zhī shù
强国知十三数:竟内仓、口之数,壮男、壮女之数,老、弱之数,官、士之数,以言说取食者之数,利民之数,马、牛、刍藁之数。
yù qiáng guó bù zhī guó shí sān shù de suī lì mín suī zhòng guó yù ruò zhì xuē
欲强国,不知国十三数,地虽利,民虽众,国愈弱至削。
guó wú yuàn mín yuē qiáng guó
国无怨民曰强国。
xīng bīng ér fá zé wǔ jué wǔ rèn bì shèng
兴兵而伐,则武爵武任,必胜。
àn bīng ér nóng sù jué sù rèn zé guó fù
按兵而农,粟爵粟任,则国富。
bīng qǐ ér shèng dí àn bīng ér guó fù zhě wáng
兵起而胜敌、按兵而国富者王。