móu fén dì yīn xiǎn chǎn nì tà chūn yáng yāo yàn shēng jiān
谋坟地阴险产逆踏春阳妖艳生奸
huà shuō cài jīng zài wǔ xué zhōng chá wèn nà bù tīng tā tán bīng yǎng shì wū jiǎo de zhè gè guān yuán xìng luō míng jiǎn zǔ guàn yún ān jūn dá zhōu rén jiàn zuò wǔ xué yù
话说蔡京在武学中,查问那不听他谭兵,仰视屋角的这个官员,姓罗名戬,祖贯云安军达州人,见做武学谕。
dāng xià cài jīng nù qì tián xiōng zhèng yù fā zuò
当下蔡京怒气填胸,正欲发作。
yīn tiān zǐ jià dào bào lái cài jīng suì fàng xià cǐ shì shuài lǐng bǎi guān yíng jiē shèng jià jìn xué
因天子驾到报来,蔡京遂放下此事,率领百官,迎接圣驾进学。
bài wǔ shān hū
拜舞山呼。
dào jūn huáng dì jiǎng wǔ yǐ bì dāng yǒu wǔ xué yù luō jiǎn bù děng cài jīng kāi kǒu shàng qián fǔ fú xiān qǐ zòu dào wǔ xué yù xiǎo chén luō jiǎn mào wàn sǐ jǐn jiāng huái xi qiáng zéi wáng qìng zào fǎn qíng xíng shàng dá shèng cōng
道君皇帝讲武已毕,当有武学谕罗戬,不等蔡京开口,上前俯伏,先启奏道:“武学谕小臣罗戬,冒万死,谨将淮西强贼王庆造反情形,上达圣聪。
wáng qìng zuò luàn huái xi wǔ nián yú zī
王庆作乱淮西,五年于兹。
guān jūn bù gǎn dǐ dí
官军不敢抵敌。
tóng guàn cài yōu fèng zhǐ wǎng huái xī zhēng tǎo quán jūn fù mò jù zuì yǐn nì qī kuáng bì xià shuō jūn shì shuǐ tǔ bù fú quán qiě bà bīng
童贯、蔡攸,奉旨往淮西征讨,全军覆没,惧罪隐匿,欺诳陛下,说军士水土不服,权且罢兵。
yǐ zhì yǎng chéng dà huàn
以致养成大患。
wáng qìng shì yù chāng jué
王庆势愈猖獗。
qián yuè yòu jiāng chén xiāng yún ān jūn gōng pò lǔ lüè yín shā cǎn dú bù rěn yán shuō
前月又将臣乡云安军攻破,掳掠淫杀,惨毒不忍言说。
tōng gòng zhàn jù bā zuò jūn zhōu bā shí liù gè zhōu xiàn
通共占据八座军州,八十六个州县。
cài jīng jīng tǐ zàn yuán qí zi cài yōu rú shì fù jūn shā jiāng rǔ guó sàng shī
蔡京经体赞元,其子蔡攸,如是覆军杀将,辱国丧师。
jīn rì shèng jià wèi lín shí yóu yǎn rán shàng zuò tán bīng dà yán bù cán bìng kuáng sàng xīn
今日圣驾未临时,犹俨然上坐谭兵,大言不惭,病狂丧心。
qǐ bì xià sù zhū cài jīng děng wù guó zéi chén xuǎn jiāng fā bīng sù xíng zhēng jiǎo jiù shēng mín yú tú tàn bǎo shè jì yǐ wú jiāng
乞陛下速诛蔡京等误国贼臣,选将发兵,速行征剿,救生民于涂炭,保社稷以无疆。
chén mín xìng shèn tiān xià xìng shèn
臣民幸甚,天下幸甚!
dào jūn huáng dì wén zòu dà nù shēn zé cài jīng děng yǐn nì zhī zuì
”道君皇帝闻奏大怒,深责蔡京等隐匿之罪。
dāng bèi cài jīng děng qiǎo yán wǎn zòu
当被蔡京等巧言宛奏。
tiān zǐ bù jí jiā zuì
天子不即加罪。
qǐ jià hái gōng
起驾还宫。
cì rì yòu yǒu bó zhōu tài shǒu hóu méng dào jīng tīng diào
次日,又有亳州太守侯蒙,到京听调。
shàng shū zhí yán tóng guàn cài yōu sàng shī rǔ guó zhī zuì
上书直言童贯、蔡攸,丧师辱国之罪。
bìng jiàn jǔ sòng jiāng děng cái lüè guò rén lǚ jiàn qí gōng zhēng liáo huí lái yòu dìng hé běi
并荐举:“宋江等才略过人,屡建奇功,征辽回来,又定河北。
jīn yǐ zòu kǎi bān shī
今已奏凯班师。
mù jīn wáng qìng chāng jué qǐ bì xià jiàng chì jiāng sòng jiāng děng xiān xíng bāo shǎng jí zhe zhè zhī jūn mǎ zhēng tǎo huái xi bì chéng dà gōng
目今王庆猖獗,乞陛下降敕,将宋江等先行褒赏,即着这支军马,征讨淮西,必成大功。
huī zōng huáng dì zhǔn zòu
”徽宗皇帝准奏。
suí jí jiàng zhǐ xià shěng yuàn yì fēng sòng jiāng děng guān jué
随即降旨,下省院议封宋江等官爵。
shěng yuàn guān tóng cài jīng děng shāng yì huí zòu wáng qìng dǎ pò wǎn zhōu
省院官同蔡京等商议,回奏:“王庆打破宛州。
zuó yǒu yǔ zhōu xǔ zhōu yè xiàn sān chù shēn wén gào jí
昨有禹州、许州、叶县三处申文告急。
nà sān chù shì dōng jīng suǒ shǔ zhōu xiàn lín jìn shén jīng
那三处是东京所属州县,邻近神京。
qǐ bì xià chì chén guàn sòng jiāng děng bù bì bān shī huí jīng
乞陛下敕陈瓘、宋江等,不必班师回京。
zhe tā tǒng lǐng jūn mǎ xīng yè chí jiù yǔ zhōu děng chù
着他统领军马,星夜驰救禹州等处。
chén děng bǎo jǔ hóu méng wéi xíng jūn cān móu
臣等保举侯蒙为行军参谋。
luō jiǎn sù yǒu tāo lüè zhe tā tóng hóu méng dào chén guàn jūn qián tīng yòng
罗戬素有韬略,着他同侯蒙到陈瓘军前听用。
sòng jiāng děng zhèng zài zhēng jiǎo wèi biàn shēng shòu
宋江等正在征剿,未便升受。
dài huái xi zòu kǎi lìng xíng zhuó yì fēng shǎng
待淮西奏凯,另行酌议封赏。
yuán lái cài jīng zhī wáng qìng nà lǐ bīng qiáng jiàng měng yǔ tóng guàn yáng jiǎn gāo qiú jì yì gù yì jiāng hóu méng luō jiǎn sòng dào chén guàn nà lǐ
”原来蔡京知王庆那里兵强将猛,与童贯、杨戬、高俅计议,故意将侯蒙、罗戬送到陈瓘那里。
zhǐ děng sòng jiāng děng bài jì hóu méng luō jiǎn pà tā zǒu shàng tiān qù
只等宋江等败绩,侯蒙、罗戬怕他走上天去。
nà shí què bú shì yī gāng dǎ jǐn
那时却不是一纲打尽。
huà bù xù fán
话不絮繁。
què shuō nà sì gè zéi chén de tiáo yì dào jūn huáng dì yī yī zhǔn zòu
却说那四个贼臣的条议,道君皇帝一一准奏。
jiàng zhǐ xiě chì jiù zhe hóu méng luō jiǎn jī pěng zhào chì jí lǐng shǎng cì jīn yín duàn pǐ páo fú yī jiǎ mǎ pǐ yù jiǔ děng wù jí rì qǐ xíng chí wǎng hé běi xuān yù sòng jiāng děng
降旨写敕,就着侯蒙、罗戬赍捧诏敕,及领赏赐金银段疋,袍服衣甲,马匹御酒等物,即日起行,驰往河北,宣谕宋江等。
yòu chì gāi bù jiàng hé běi xīn fù gè fǔ zhōu xiàn suǒ quē zhèng zuǒ guān yuán sù xíng tuī bǔ lè xiàn xīng chí fù rèn
又敕该部将河北新复各府州县所缺正佐官员,速行推补,勒限星驰赴任。
dào jūn huáng dì pōu duàn zhèng shì yǐ bì fù bèi wáng fǔ cài yōu èr rén quàn dì dào gèn yuè yú lè qù le bù tí
道君皇帝剖断政事已毕,复被王黼、蔡攸二人,劝帝到艮岳娱乐去了,不题。
qiě shuō hóu méng jī lǐng zhào chì jí shǎng cì jiàng shì děng wù mǎn mǎn de zhuāng zài sān shí wǔ chē lí le dōng jīng wàng hé běi jìn fā
且说侯蒙赍领诏敕,及赏赐将士等物,满满的装载三十五车,离了东京,望河北进发。
yú lù wú huà
于路无话。
bù zé yī rì guò le hú guān shān zhāo dé fǔ lái dào wēi shèng zhōu
不则一日,过了壶关山,昭德府,来到威胜州。
lí chéng shàng yǒu èr shí yú lǐ yù zhe sòng bīng yā jiè zéi shǒu dào lái
离城尚有二十余里,遇着宋兵押解贼首到来。
què shì sòng jiāng xiān jiē le bān shī zhào chì qià yù qióng yīng zàng mǔ huí lái
却是宋江先接了班师诏敕,恰遇琼英葬母回来。
sòng jiāng jiāng qióng yīng mǔ zǐ jí yè qīng zhēn xiào jié yì de shì qín yuán xiōng zéi shǒu de gōng bìng qiáo dào qīng sūn ān děng jiàng shùn tiān cháo yǒu gōng yuán yì dōu bèi xì xiě biǎo shēn zòu cháo tíng
宋江将琼英母子,及叶清贞孝节义的事,擒元凶贼首的功,并乔道清、孙安等降顺天朝,有功员役,都备细写表,申奏朝廷。
jiù chà zhāng qīng qióng yīng yè qīng lǐng bīng yā jiè zéi shǒu xiān xíng
就差张清、琼英、叶清,领兵押解贼首先行。
dāng xià zhāng qīng shàng qián yǔ hóu cān móu luō jiǎn xiāng jiàn yǐ bì
当下张清上前与侯参谋、罗戬相见已毕。
zhāng qīng dé le zhè gè xiāo xī chāi rén chí wǎng chén ān fǔ sòng xiān fēng chù bào wén
张清得了这个消息,差人驰往陈安抚、宋先锋处报闻。
chén guàn sòng jiāng shuài lǐng zhū jiāng chū guō yíng jiē
陈瓘、宋江率领诸将出郭迎接。
hóu méng děng pěng jī shèng zhǐ rù chéng bǎi liè lóng tíng xiāng àn chén ān fǔ jí sòng jiāng yǐ xià zhū jiāng zhěng zhěng qí qí cháo běi guì zhe
侯蒙等捧赍圣旨入城,摆列龙亭香案,陈安抚及宋江以下诸将,整整齐齐,朝北跪着。
péi xuān hē bài
裴宣喝拜。
bài bà hóu méng miàn nán lì yú lóng tíng zhī zuǒ jiāng zhào shū xuān dú dào
拜罢,侯蒙面南立于龙亭之左,将诏书宣读道:
zhì yuē zhèn yǐ jìng tiān fǎ zǔ zuǎn shào hóng jī
“制曰:朕以敬天法祖,缵绍洪基。
wéi lài jié hóng gǔ gōng zàn ráng dà yè
惟赖杰宏股肱,赞勷大业。
ěr lái biān tíng duō jǐng guó zuò shǎo níng
迩来边庭多儆,国祚少宁。
ěr xiān fēng shǐ sòng jiāng děng bá lǚ shān chuān yú yuè xiǎn zǔ xiān chéng píng lǔ zhī gōng cì zòu jìng kòu zhī jī
尔先锋使宋江等,跋履山川,逾越险阻,先成平虏之功,次奏静寇之绩。
zhèn shí jiā lài
朕实嘉赖。
jīn tè chà cān móu hóu méng jī pěng zhào shū gěi cì ān fǔ chén guàn jí sòng jiāng lú jùn yì děng jīn yín páo duàn míng mǎ yī jiǎ yù jiǔ děng wù yòng zhāng ěr gōng
今特差参谋侯蒙,赍捧诏书,给赐安抚陈瓘及宋江、卢俊义等,金银袍段,名马衣甲御酒等物,用彰尔功。
cí zhě yòu yīn qiáng zéi wáng qìng zuò luàn huái xi qīng fù wǒ chéng chí shān yí wǒ rén mín qián liú wǒ biān chuí dàng yáo wǒ xī jīng
兹者,又因强贼王庆,作乱淮西,倾覆我城池,芟夷我人民,虔刘我边陲,荡摇我西京。
réng chì chén guàn wèi ān fǔ sòng jiāng wèi píng xī dōu xiān fēng lú jùn yì wèi píng xī fù xiān fēng hóu méng wéi xíng jūn cān móu
仍敕陈瓘为安抚,宋江为平西都先锋,卢俊义为平西副先锋,侯蒙为行军参谋。
zhào shū dào rì jí tǒng lǐng jūn mǎ xīng chí xiān jiù wǎn zhōu
诏书到日,即统领军马,星驰先救宛州。
ěr děng jiàng shì xié lì jìn zhōng gōng zòu dàng píng dìng xíng duì shǎng
尔等将士,协力尽忠,功奏荡平,定行对赏。
qí sān jūn tóu mù rú qīn shǎng wèi fū zhe chén guàn jiù yú hé běi zhōu xiàn nèi fēng yíng kù cáng zhōng nà cuō gěi shǎng zào cè zòu wén
其三军头目,如钦赏未敷,着陈瓘就于河北州县内丰盈库藏中,那撮给赏,造册奏闻。
ěr qí qīn zāi
尔其钦哉!
tè yù
特谕。
xuān hé wǔ nián sì yuè rì
宣和五年四月×日!
hóu méng dú ba dān zhào chén guàn jí sòng jiāng děng shān hū wàn suì zài bài xiè ēn yǐ bì
侯蒙读罢丹诏,陈瓘及宋江等山呼万岁,再拜谢恩已毕。
hóu méng qǔ guò jīn yín duàn pǐ děng xiàng yī cì zhào míng gěi sàn
侯蒙取过金银段疋等项,依次照名给散。
chén ān fǔ jí sòng jiāng lú jùn yì gè huáng jīn wǔ bǎi liǎng jǐn duàn shí biǎo lǐ jǐn páo yī tào míng mǎ yì pǐ yù jiǔ èr píng
陈安抚及宋江、卢俊义各黄金五百两,锦段十表里,锦袍一套,名马一匹,御酒二瓶。
wú yòng děng sān shí sì yuán gè shǎng bái jīn èr bǎi liǎng cǎi duàn sì biǎo lǐ yù jiǔ yī píng
吴用等三十四员,各赏白金二百两,采段四表里,御酒一瓶。
zhū wǔ děng qī shí èr yuán gè cì bái jīn yī bǎi liǎng yù jiǔ yī píng
朱武等七十二员,各赐白金一百两,御酒一瓶。
yú xià jīn yín chén ān fǔ shè chǔ còu zú biào sàn jūn bīng yǐ bì
余下金银,陈安抚设处凑足,俵散军兵已毕。
sòng jiāng fù lìng zhāng qīng qióng yīng yè qīng yā jiè tián hǔ tián bào tián biāo dào jīng shī xiàn fú qù le
宋江复令张清、琼英、叶清,押解田虎、田豹、田彪到京师献俘去了。
gōng sūn shèng lái bǐng qǐ xiōng zhǎng xiū wǔ lóng shān lóng shén miào zhōng wǔ tiáo lóng xiàng
公孙胜来禀:“乞兄长修五龙山龙神庙中五条龙像。
sòng jiāng yī yǔn chà jiang xiū sù
”宋江依允,差匠修塑。
sòng jiāng chà dài zōng mǎ líng wǎng yù gè lù shǒu chéng jiàng shì yī děng xīn guān dào lái jí xíng jiāo dài lè bīng qián lái zhēng jiǎo wáng qìng
宋江差戴宗、马灵往谕各路守城将士,一等新官到来,即行交代,勒兵前来征剿王庆。
sòng jiāng yòu liào lǐ le shù rì
宋江又料理了数日。
gè chù xīn guān jiē dào
各处新官皆到。
zhū lù shǒu chéng jiàng zuǒ tǒng lǐng jūn shī lù xù dào lái
诸路守城将佐,统领军失,陆续到来。
sòng jiāng jiāng qīn shǎng yín liǎng biào sàn yǐ bì
宋江将钦赏银两俵散已毕。
sòng jiāng lìng xiāo ràng jīn dà jiān juān lè bēi shí jì xù qí shì
宋江令萧让、金大坚镌勒碑石,记叙其事。
zhèng zhí wǔ yuè wǔ rì tiān zhōng jié sòng jiāng jiào sòng qīng dà pái yán xí qìng hè tài píng
正值五月五日天中节,宋江教宋清大排筵席,庆贺太平。
qǐng chén ān fǔ shàng zuò xīn rèn tài shǒu jí hóu méng luō jiǎn bìng běn zhōu zuǒ èr děng guān cì zhī
请陈安抚上坐,新任太守及侯蒙、罗戬,并本州佐贰等官次之。
sòng jiāng yǐ xià chú zhāng qīng fù jīng wài qí yī bǎi dān qī rén jí hé běi xiáng jiàng qiáo dào qīng sūn ān biàn xiáng děng yī shí qī yuán zhěng zhěng qí qí pái zuò liǎng biān
宋江以下,除张清赴京外,其一百单七人及河北降将乔道清、孙安、卞祥等一十七员,整整齐齐,排坐两边。
dāng xià xí jiān chén guàn hóu méng luō jiǎn chēng zàn sòng jiāng děng gōng xūn
当下席间,陈瓘、侯蒙、罗戬称赞宋江等功勋。
sòng jiāng wú yòng děng gǎn jī sān wèi zhī jǐ
宋江、吴用等感激三位知己。
huò lùn cháo shì huò su zhōng qǔ
或论朝事,或诉衷曲。
gōng chóu jiāo cuò dēng zhú huī huáng zhí yǐn zhì yè bàn fāng sàn
觥筹交错,灯烛辉煌,直饮至夜半方散。
cì rì sòng jiāng yǔ wú yòng jì yì zhěng diǎn bīng mǎ cí bié zhōu guān lí le wēi shèng tóng chén guàn děng zhòng wàng nán jìn fā
次日,宋江与吴用计议,整点兵马,辞别州官,离了威胜,同陈瓘等众,望南进发。
suǒ guò dì fāng qiū háo wú fàn
所过地方,秋毫无犯。
bǎi xìng xiāng huā dēng zhú luò yì dào lù bài xiè sòng jiāng děng jiǎn chú zéi kòu wǒ měi bǎi xìng de zài jiàn tiān rì zhī ēn
百姓香花灯烛,络绎道路,拜谢宋江等剪除贼寇,我每百姓,得再见天日之恩。
bù shuō sòng jiāng děng wàng nán zhēng jìn
不说宋江等望南征进。
zài shuō méi yǔ jiàn zhāng qīng tóng qióng yīng yè qīng jiāng xiàn chē qiú jiě tián hǔ děng yǐ dào dōng jīng
再说没羽箭张清同琼英、叶清,将陷车囚解田虎等已到东京。
xiān jiāng sòng jiāng shū zhá chéng dá sù tài wèi bìng sòng jīn zhū zhēn wán
先将宋江书札,呈达宿太尉,并送金珠珍玩。
sù tài wèi zhuǎn dá shàng huáng
宿太尉转达上皇。
tiān zǐ dà jiā qióng yīng mǔ zǐ zhēn xiào jiàng chì tè zèng qióng yīng mǔ sòng shì wèi jiè xiū zhēn jié xiàn jūn
天子大嘉琼英母子贞孝,降敕特赠琼英母宋氏,为介休贞节县君。
zhe bǐ chù yǒu sī jiàn zào fang cí biǎo yáng zhēn jié chūn qiū xiǎng sì
着彼处有司建造坊祠,表扬贞节,春秋享祀。
fēng qióng yīng wèi zhēn xiào yí rén yè qīng wèi zhèng pái jūn qīn shǎng bái yín wǔ shí liǎng biǎo yáng qí yì
封琼英为贞孝宜人,叶清为正排军,钦赏白银五十两,表扬其义。
zhāng qīng fù huán jiù rì yuán zhí
张清复还旧日原职。
réng zhe sān rén xié zhù sòng jiāng zhēng tǎo huái xi
仍着三人协助宋江,征讨淮西。
gōng chéng shēng shǎng
功成升赏。
dào jūn huáng dì chì xià fǎ sī jiāng fǎn zéi tián hǔ tián bào tián biāo yā fù shì cáo líng chí suì guǎ
道君皇帝敕下法司,将反贼田虎、田豹、田彪,押赴市曹,凌迟碎剐。
dāng xià qióng yīng dài de fù mǔ xiǎo xiàng bǐng guò jiān zhǎn guān jiāng chóu shēn sòng shì xiǎo xiàng xuán guà fǎ chǎng zhōng
当下琼英带得父母小像,禀过监斩官,将仇申、宋氏小像,悬挂法场中。
xiàng qián bǎi zhāng zhuō zi
像前摆张桌子。
děng dào wǔ shí sān kè tián hǔ kāi dāo suì guǎ hòu qióng yīng jiāng tián hǔ shǒu jí bǎi zài zhuō shàng dī xuè jì diàn fù mǔ fàng shēng dà kū
等到午时三刻,田虎开刀碎剐后,琼英将田虎首级,摆在桌上,滴血祭奠父母,放声大哭。
cǐ shí qióng yīng zhè duàn shì dōng jīng yǐ chuán biàn le
此时琼英这段事,东京已传遍了。
dāng rì guān zhě rú duǒ
当日观者如垛。
jiàn qióng yīng kū de bēi tòng wú bù gǎn qì
见琼英哭得悲恸,无不感泣。
qióng yīng jì diàn yǐ bì tóng zhāng qīng yè qīng wàng què xiè ēn
琼英祭奠已毕,同张清、叶清,望阙谢恩。
sān rén lí le dōng jīng jìng wàng wǎn zhōu jìn fā lái zhù sòng jiāng zhēng tǎo wáng qìng bù zài huà xià
三人离了东京,迳望宛州进发,来助宋江征讨王庆,不在话下。
kàn guān láo jì huà tóu zǐ xì tīng zhe
看官牢记话头,仔细听着。
qiě bǎ wáng qìng zì yòu zhì zhǎng de shì biǎo bái chū lái
且把王庆自幼至长的事,表白出来。
nà wáng qìng yuán shì dōng jīng kāi fēng fǔ nèi yí gè fù pái jūn
那王庆原是东京开封府内一个副排军。
tā fù qīn wáng xū shì dōng jīng dà fù hù
他父亲王砉,是东京大富户。
zhuān yī dǎ diǎn yá mén cuān suō jié sòng fàng diāo bǎ làn pái xiàn liáng shàn
专一打点衙门,撺唆结讼,放刁把滥,排陷良善。
yīn cǐ rén dōu ràng tā xiē gè
因此人都让他些个。
tā tīng xìn le yí gè fēng shuǐ xiān shēng kàn zhòng le yí kuài yīn dì dāng chū dà guì zhī zǐ
他听信了一个风水先生,看中了一块阴地,当出大贵之子。
zhè kuài de jiù shì wáng xū qīn qī rén jiā zàng guò de
这块地就是王砉亲戚人家葬过的。
wáng xū yǔ fēng shuǐ xiān shēng shè jì xiàn hài
王砉与风水先生设计陷害。
wáng xū chū jiān bǎ nà jiā gào zhǐ huǎng zhuàng
王砉出尖,把那家告纸谎状。
guān sī lěi nián jiā chǎn dàng jǐn
官司累年,家产荡尽。
nà jiā dí wáng xū bù guò lí le dōng jīng yuǎn fāng jū zhù
那家敌王砉不过,离了东京,远方居住。
hòu lái wáng qìng zào fǎn sān zú jiē yí
后来王庆造反,三族皆夷。
dú cǐ jiā zài yuǎn fāng guān fǔ chá chū shì wáng xū bèi hài dú de bǎo quán
独此家在远方官府查出是王砉被害,独得保全。
wáng xū duó le nà kuài fén dì zàng guò fù mǔ
王砉夺了那块坟地,葬过父母。
qī zǐ huái yùn mí yuè wáng xū mèng hǔ rù shì dūn jù táng xi
妻子怀孕弥月,王砉梦虎入室,蹲踞堂西。
hū bèi shī shòu tū rù jiāng hǔ xián qù
忽被狮兽突入,将虎衔去。
wáng xū jué lái lǎo pó biàn chǎn wáng qìng
王砉觉来,老婆便产王庆。
nà wáng qìng cóng xiǎo fú làng
那王庆从小浮浪。
dào shí liù qī suì shēng de shēn xióng lì dà bù qù dú shū zhuān hào dòu jī zǒu mǎ shǐ qiāng lún bàng
到十六七岁,生得身雄力大,不去读书,专好斗鸡走马,使枪轮棒。
nà wáng xū fū qī liǎng kǒu er dān dān yǎng de wáng qìng yí gè shí fēn ài xù zì lái hù duǎn píng tā guàn le
那王砉夫妻两口儿,单单养得王庆一个,十分爱恤,自来护短,凭他惯了。
dào de zhǎng dà rú hé jū guǎn de xià
到得长大,如何拘管得下。
wáng qìng dǔ de shì qián r sù de shì chāng r chī de shì jiǔ r
王庆赌的是钱儿,宿的是娼儿,吃的是酒儿。
wáng xū fū fù yě yǒu shí xùn huì tā
王砉夫妇也有时训诲他。
wáng qìng nì xìng fā zuò jiāng fù mǔ lì mà
王庆逆性发作,将父母詈骂。
wáng xū wú kě nài hé zhǐ suǒ yóu tā
王砉无可奈何,只索由他。
guò le liù qī nián bǎ gè jiā chǎn fèi de qìng jìn
过了六七年,把个家产费得罄尽。
dān kào zhe yī shēn běn shì zài běn fǔ chōng zuò gè fù pái jūn
单靠着一身本事,在本府充做个副排军。
yī yǒu qián chāo zài shǒu sān xiōng sì dì zhōng rì dà jiǔ dà ròu jià tóng chī
一有钱钞在手,三兄四弟,终日大酒大肉价同吃。
ruò shì yǒu xiē bù rú yì shí jié yè chū quán tóu biàn dǎ
若是有些不如意时节,拽出拳头便打。
suǒ yǐ zhòng rén yòu jù pà tā yòu xǐ huan tā
所以众人又惧怕他,又喜欢他。
yī rì wáng qìng wǔ gēng rù yá huà mǎo gàn bàn wán le zhí shì xián bù chū chéng nán dào yù jīn pǔ yóu wán
一日,王庆五更入衙画卯,干办完了执事,闲步出城南,到玉津圃游玩。
cǐ shí shì huī zōng zhèng hé liù nián zhòng chūn tiān qì yóu rén rú yǐ chē mǎ rú yún
此时是徽宗政和六年,仲春天气,游人如蚁,车马如云。
zhèng shì
正是:
shàng yuàn huā yōng dī liǔ mián yóu rén duì lǐ zá chán juān
上苑花慵堤柳眠,游人队里杂婵娟。
jīn lè mǎ sī fāng cǎo de yù lóu rén zuì xìng huā tiān
金勒马嘶芳草地,玉楼人醉杏花天。
wáng qìng dú zì xián shuǎ le yī huí xiàng nà pǔ zhōng yī kē xiū tā de chuí yáng shàng jiāng jiān jiǎ xié yǐ zhe yù chóu gè xiāng shí dào lái tóng qù jiǔ sì zhōng chī sān bēi jìn chéng
王庆独自闲耍了一回,向那圃中一棵修他的垂杨上,将肩胛斜倚着,欲筹个相识到来,同去酒肆中吃三杯进城。
wú yí shí zhī jiàn chí běi biān shí lái gè gàn bàn yú hòu bàn dāng yǎng niáng rén děng cù zhe yī chéng jiào zi jiào zi lǐ miàn rú huā sì duǒ de yí gè shào nián nǚ zǐ
无移时,只见池北边十来个干办、虞候、伴当、养娘人等,簇着一乘轿子,轿子里面如花似朵的一个少年女子。
nà nǚ zǐ yào kàn jǐng zhì bù yòng zhú xí
那女子要看景致,不用竹席。
nà wáng qìng hǎo de shì nǚ sè
那王庆好的是女色。
jiàn le zhè bān biāo zhì de nǚ zǐ bǎ gè hún líng dōu diào xià lái
见了这般标致的女子,把个魂灵都吊下来。
rèn de nà huǒ gàn bàn yú hòu shì shū mì tóng guàn fǔ zhōng rén
认得那伙干办、虞候是枢密童贯府中人。
dāng xià wáng qìng yuǎn yuǎn de gēn zhe jiào zi suí le nà huǒ rén lái dào gèn yuè
当下王庆远远地跟着轿子,随了那伙人来到艮岳。
nà gèn yuè zài jīng chéng dōng běi yú jí dào jūn huáng dì suǒ zhù
那艮岳在京城东北隅,即道君皇帝所筑。
qí fēng guài shí gǔ mù zhēn qín tíng xiè chí guǎn bù kě shèng shǔ
奇峰怪石,古木珍禽,亭榭池馆,不可胜数。
wài miàn zhū yuán fēi hù rú jìn mén yì bān
外面朱垣绯户,如禁门一般。
yǒu nèi xiāng jìn jūn kān shǒu děng xián rén jiǎo zhǐ tou r yě bù gǎn chì dào mén qián
有内相、禁军看守,等闲人脚指头儿也不敢踅到门前。
nà cù rén xiē xià jiào yǎng niáng fú nǚ zǐ chū le jiào jìng wàng gèn yuè mén nèi niǎo niǎo nuó nuó yāo yāo ráo ráo zǒu jìn qù
那簇人歇下轿,养娘扶女子出了轿,迳望艮岳门内,袅袅娜娜,妖妖娆娆走进去。
nà kàn mén jìn jūn nèi shì dōu ràng kāi tiáo lù ràng tā zǒu jìn qù le
那看门禁军、内侍,都让开条路,让他走进去了。
yuán lái nà nǚ zǐ shì tóng guàn zhī dì tóng shì zhī nǚ yáng jiǎn de wài sūn
原来那女子是童贯之弟童贳之女,杨戬的外孙。
tóng guàn fǔ yǎng wèi jǐ nǚ xǔ pèi cài yōu zhī zǐ què shì cài jīng de sūn ér xí fù le
童贯抚养为己女,许配蔡攸之子,却是蔡京的孙儿媳妇了。
xiǎo míng jiào zuò jiāo xiù
小名叫做娇秀。
nián fāng èr bā
年方二八。
tā bǐng guò tóng guàn chéng tiān zǐ liǎng rì zài lǐ shī shī jiā yú lè yù dào gèn yuè yóu wán
他禀过童贯,乘天子两日在李师师家娱乐,欲到艮岳游玩。
tóng guàn yù xiān fēn fù le jìn jūn rén yì yīn cǐ bù gǎn lán zǔ
童贯预先分付了禁军人役,因此不敢拦阻。
nà jiāo xiù jìn qù le liǎng gè shí chén wù shì bú jiàn chū lái
那娇秀进去了两个时辰,兀是不见出来。
wáng qìng nà sī dāi dāi de zài wài miàn shǒu zhe dù lǐ jī è
王庆那厮,呆呆地在外面守着,肚里饥饿。
chì dào dōng jiē jiǔ diàn lǐ mǎi xiē jiǔ ròu máng máng de chī le liù qī bēi kǒng pà nà nǚ zǐ qù le lián zhàng yě bù suàn xiàng biàn dài lǐ mō chū yí kuài èr qián zhòng de yín zi diū yǔ diàn xiǎo èr dào shǎo tíng biàn lái suàn zhàng
踅到东街酒店里买些酒肉,忙忙地吃了六七杯,恐怕那女子去了,连帐也不算,向便袋里摸出一块二钱重的银子,丢与店小二道:“少停便来算帐。
wáng qìng zài chì dào gèn yuè qián yòu tíng le yī huí zhī jiàn nà nǚ zǐ tóng le yǎng niáng qīng yí lián bù zǒu chū gèn yuè lái
”王庆再踅到艮岳前,又停了一回,只见那女子同了养娘,轻移莲步,走出艮岳来。
qiě bù shàng jiào kàn nà gèn yuè wài miàn de jǐng zhì
且不上轿,看那艮岳外面的景致。
wáng qìng chì shàng qián qù kàn nà nǚ zǐ shí zhēn gè biāo zhì
王庆踅上前去,看那女子时,真个标致。
yǒu hùn jiāng lóng cí wèi zhèng
有混江龙词为证:
fēng zī yù xiù nà lǐ gè jīn wū kān shōu
丰资毓秀,那里个金屋堪收。
diǎn yīng táo xiǎo kǒu héng qiū shuǐ shuāng móu
点樱桃小口,横秋水双眸。
ruò bù shì zuó yè qíng kāi xīn yuè jiǎo zěn néng de jīn zhāo cháng duàn xiǎo liáng zhōu
若不是昨夜晴开新月皎,怎能得今朝肠断小梁州。
fāng fēn chuò yuē huì lán chóu xiāng piāo yǎ lì fú róng xiù
芳芬绰约蕙兰俦,香飘雅丽芙蓉袖。
liǎng xià lǐ xīn yuán dōu bèi yuè yǐn huā gōu
两下里心猿,都被月引花钩。
wáng qìng kàn dào hǎo chù bù jué xīn tóu zhuàng lù gǔ ruǎn jīn má hǎo biàn sì xuě shī zi xiàng huǒ shà shí jiān sū le bàn biān
王庆看到好处,不觉心头撞鹿,骨软筋麻,好便似雪狮子向火,霎时间酥了半边。
nà jiāo xiù zài rén cóng lǐ suō jiàn wáng qìng de xiàng mào
那娇秀在人丛里睃见王庆的相貌。
fèng yǎn nóng méi rú huà wēi xū bái miàn hóng yán
凤眼浓眉如画,微须白面红颜。
dǐng píng é kuò mǎn tiān cāng qī chǐ shēn cái zhuàng jiàn
顶平额阔满天仓,七尺身材壮健。
shàn huì tōu xiāng qiè yù guàn de mài qiào xíng jiān
善会偷香窃玉,惯的卖俏行奸。
níng móu dāi xiǎng lì rén qián jùn qiào fēng liú wú xiàn
凝眸呆想立人前,俊俏风流无限。
nà jiāo xiù yī yǎn suō zhe wáng qìng fēng liú yě kàn shàng le tā
那娇秀一眼睃着王庆风流,也看上了他。
dāng yǒu gàn bàn yú hòu hē kāi zhòng rén yǎng niáng fú jiāo xiù shàng jiào
当有干办、虞候喝开众人,养娘扶娇秀上轿。
zhòng rén cù yōng zhe zhuǎn dōng guò xī què dào suān zǎo mén wài yuè miào lǐ lái shāo xiāng
众人簇拥着,转东过西,却到酸枣门外岳庙里来烧香。
wáng qìng yòu gēn suí dào yuè miào lǐ
王庆又跟随到岳庙里。
rén shān rén hǎi de ái jǐ bù kāi
人山人海的挨挤不开。
zhòng rén jiàn shì tóng shū mì chù yú hòu gàn bàn dōu ràng kāi tiáo lù
众人见是童枢密处虞候、干办,都让开条路。
nà jiāo xiù xià jiào jìn xiāng
那娇秀下轿进香。
wáng qìng āi chì shàng qián què shì bù néng jìn shēn
王庆挨踅上前,却是不能近身。
yòu kǒng suí cóng rén děng chì zhà jiǎ yì yǔ miào zhù sī shú bāng tā diǎn zhú shāo xiāng
又恐随从人等叱咤,假意与庙祝厮熟,帮他点烛烧香。
yī shuāng yǎn bú zhù de liū nà jiāo xiù
一双眼不住的溜那娇秀。
jiāo xiù yě bǎ yǎn lái pín suō
娇秀也把眼来频睃。
yuán lái cài yōu de ér zi shēng lái shì hān dāi de
原来蔡攸的儿子,生来是憨呆的。
nà jiāo xiù zài jiā tīng de jǐ cì méi pó chuán shuō shì zhēn rì yè jiào qū yuàn hèn
那娇秀在家听得几次媒婆传说是真,日夜叫屈怨恨。
jīn rì jiàn le wáng qìng fēng liú jùn qiào nà xiǎo guǐ tóu r chūn xīn yě dòng le
今日见了王庆风流俊俏,那小鬼头儿春心也动了。
dāng xià tóng fǔ zhōng yí gè dǒng yú hòu zǎo yǐ qiáo kē
当下童府中一个董虞候,早已瞧科。
rèn de pái jūn wáng qìng
认得排军王庆。
dǒng yú hòu bǎ wáng qìng pī liǎn yī zhǎng dǎ qù hè dào zhè gè shì shén me rén jiā zhái juàn
董虞候把王庆劈脸一掌打去,喝道:“这个是什么人家宅眷!
nǐ shì kāi fēng fǔ yí gè jūn jiàn nǐ hǎo dà dǎn
你是开封府一个军健,你好大胆!
rú hé yě zài zhè lǐ āi ái jǐ jǐ
如何也在这里挨挨挤挤?
dài ǎn duì xiàng gōng shuō le jiào nǐ zhè kē lǘ tóu ān bù láo zài jǐng shàng
待俺对相公说了,教你这颗驴头安不牢在颈上。
wáng qìng nà gǎn zé shēng bào tóu shǔ cuàn bēn chū miào mén lái
”王庆那敢则声,抱头鼠窜,奔出庙门来。
xùn yī kǒu tuò jiào shēng dào cuì
噀一口唾,叫声道:“啐!
wǒ zhí nèn zhè bān dāi
我直恁这般呆!
lài há má zěn xiǎng chī tiān é ròu
癞虾蟆怎想吃天鹅肉!
dàng wǎn rěn qì tūn shēng cán kuì huí jiā
”当晚忍气吞声,惭愧回家。
shéi zhī nà jiāo xiù huí fǔ dǎo shì rì yè sī xiǎng
谁知那娇秀回府,倒是日夜思想。
hòu huì shì bì fǎn qù wèn nà dǒng yú hòu jiào tā shuō wáng qìng de xiáng xì
厚贿侍婢,反去问那董虞候,教他说王庆的详细。
shì bì yǔ yí gè xuē pó zǐ xiāng shú tóng tā zuò le mǎ bó liù qiāo dì gōu yǐn wáng qìng cóng hòu mén jìn lái
侍婢与一个薛婆子相熟,同他做了马泊六,悄地勾引王庆,从后门进来。
rén bù zhī guǐ bù jué yǔ jiāo xiù gōu dā
人不知,鬼不觉,与娇秀勾搭。
wáng qìng nà sī xǐ chū wàng wài zhōng rì yǐn jiǔ
王庆那厮喜出望外,终日饮酒。
guāng yīn rěn rǎn guò le sān yuè
光阴荏苒,过了三月。
zhèng shì lè jí shēng bēi
正是乐极生悲。
wáng qìng yī rì chī de làn zuì rú ní zài běn fǔ zhèng pái jūn zhāng bīn miàn qián lù chū mǎ jiǎo
王庆一日吃得烂醉如泥,在本府正排军张斌面前,露出马脚。
suì jiāng cǐ shì zhāng yáng kāi qù bù miǎn chuī zài tóng guàn ěr duo lǐ
遂将此事彰扬开去,不免吹在童贯耳朵里。
tóng guàn dà nù sī xiǎng yào xún zuì guò bǎi bō tā bù zài huà xià
童贯大怒,思想要寻罪过摆拨他,不在话下。
qiě shuō wáng qìng yīn cǐ shì fā jué bù gǎn zài jìn tóng fǔ qù le
且说王庆因此事发觉,不敢再进童府去了。
yī rì zài jiā xián zuò
一日在家闲坐。
cǐ shí yǐ shì wǔ yuè xià xún tiān qì yán rè
此时已是五月下旬,天气炎热。
wáng qìng duó tiáo bǎn dèng fàng zài tiān jǐng zhōng chéng liáng
王庆掇条板凳,放在天井中乘凉。
fāng qǐ shēn rù wū lǐ qù ná shàn zi zhī jiàn nà tiáo bǎn dèng sì jiǎo bān dòng cóng tiān jǐng zhōng zǒu jiāng rù lái
方起身入屋里去拿扇子,只见那条板凳,四脚搬动,从天井中走将入来。
wáng qìng hē shēng dào qí guài
王庆喝声道:“奇怪!
fēi qǐ yòu jiǎo xiàng bǎn dèng zhǐ yī jiǎo tī qù
”飞起右脚,向板凳只一脚踢去。
wáng qìng jiào shēng dào ā yě kǔ yě
王庆叫声道:“阿也,苦也!
bù tī shí wàn shì jiē xiū yī tī shí zhūn zhān lì zhì
”不踢时万事皆休,一踢时,迍邅立至。
zhèng shì tiān yǒu bù cè fēng yún dì yǒu dàn xī huò fú
正是:天有不测风云,人有旦夕祸福。
bì jìng wáng qìng tī zhè bǎn dèng wèi hé jiào kǔ qǐ lái
毕竟王庆踢这板凳,为何叫苦起来?
qiě tīng xià huí fēn jiě
且听下回分解。