guó shī qí cì zé shè jì dà kuāng
国失其次,则社稷大匡。
duó ér wú yǔ guó bì suì wáng
夺而无予,国必遂亡。
bì jǐn tiān jí shuāi zhě fù chāng
必尽天极,衰者复昌。
zhū jìn bù dàng fǎn shòu qí yāng yāng
诛禁不当,反受其央(殃)。
jìn fá dāng zuì dāng wáng bì xū xū qí guó
禁伐当罪当亡,必虚(墟)其国。
jiān zhī ér wù shàn shì wèi wèi tiān gōng
兼之而勿擅,是胃(谓)天功。
tiān dì wú sī sì shí bù xī
天地无私,四时不息。
tiān dì lì shèng rén gù zài
天地立,圣人故载。
guò jí shī dāng tiān jiàng jiàng yāng yāng
过极失(当),天将降央(殃)。
rén qiáng shèng tiān shèn pì bì wù dāng
人强胜天,慎辟(避)勿当。
tiān fǎn shèng rén yīn yǔ jù xíng xiān qū hòu xìn shēn bì jǐn tiān jí ér wú shàn tiān gōng
天反胜人,因与俱行,先屈后信(伸),必尽天极,而毋擅天功。
jiān rén zhī guó xiū qí guó guō chù qí láng láng miào tīng qí zhōng gǔ lì qí zī cái qī qí zǐ nǚ
兼人之国,修其国郭,处其郎(廊)庙,听其钟鼓,利其资财,妻其子女。
shì wèi wèi nì yǐ máng huāng guó wēi pò wáng
是胃(谓)□逆以芒(荒),国危破亡。
gù wéi shèng rén néng jǐn tiān jí néng yòng tiān dāng
故唯圣人能尽天极,能用天当。
tiān dì zhī dào bù guò sān gōng
天地之道,不过三功。
gōng chéng ér bù zhǐ shēn wēi yòu yǒu yāng yāng
功成而不止,身危又(有)央(殃)。
gù shèng rén zhī fá yě jiān rén zhī guó duò duò qí chéng guō fén fén qí zhōng gǔ
故圣人之伐(也),兼人之国,隋(堕)其城郭,棼(焚)其钟鼓。
bù qí zī cái sàn qí zǐ nǚ liè liè qí tǔ dì yǐ fēng xián zhě shì wèi wèi tiān gōng
布其资财,散其子女,列(裂)其土地,以封贤者,是胃(谓)天功。
gōng chéng bù fèi hòu bù fèng féng yāng yāng
功成不废,后不奉(逢)央(殃)。
wú yáng qiè wú yīn qiè wú tǔ bì wú rén zhí wú dǎng bié
毋阳窃,毋阴窃,毋土敝,毋人执,毋党别。
yáng qiè zhě tiān duó qí guāng yīn qiè zhě tǔ dì máng huāng tǔ bì zhě tiān jiā zhī yǐ bīng rén zhí zhě liú zhī sì fāng dǎng bié zhě nèi xiāng gōng gōng
阳窃者天夺(其光),(阴窃)者土地芒(荒),土敝者天加之以兵,人执者流之四方,党别(者)□内相功(攻)。
yáng qiè zhě jí
阳窃者疾,
yīn qiè zhě jǐ jī
阴窃者几(饥),
tǔ bì zhě wáng dì
土敝者亡地,
rén zhí zhě shī mín
人执者失民,
dǎng bié zhě luàn
党别者乱,
cǐ wèi wèi wǔ nì
此胃(谓)五逆,
wǔ nì jiē chéng
五逆皆成,
de zhī gāng
□地之刚,
biàn gǔ luàn cháng
变故乱常,
shàn zhì gēng shuǎng
擅制更爽,
xīn yù shì xíng
心欲是行,
shēn wēi yǒu yāng yāng
身危有(央)(殃),
shì wèi wèi guò jí shī dàng
(是)胃(谓)过极失当。