dà fēn jūn chén yì lì wèi wèi wèi zhī nì xián bù xiāo xiào bìng wèi wèi lì wèi zhī luàn dòng jìng bù shí wèi wèi zhī nì shēng shā bù dàng wèi wèi zhī bào
大分君臣易立(位)胃(谓)之逆,贤不宵(肖)并胃(谓)立(位)之乱,动静不时胃(谓)之逆,生杀不当胃(谓)之暴。
nì zé shī běn luàn zé shī zhí nì zé shī tiān bào zé shī rén
逆则失本,乱则失职,逆则失天,暴则失人。
shī běn zé wáng shī zhí zé qīn shī tiān zé jǐ jī shī rén zé jí zhōu qiān dòng zuò tiān wèi zhī jī
失本则亡,失职则侵,失天则几(饥),失人则疾,周迁动作,天为之稽。
tiān dào bù yuǎn rù yǔ chù chū yǔ fǎn
天道不远,入与处,出与反。
chén jūn dāng lì wèi wèi wèi zhī jìng xián bù xiāo xiào dāng lì wèi wèi wèi zhī zhèng dòng jìng cān yù tiān dì wèi wèi zhī wén zhū shí dāng wèi wèi zhī wǔ
臣君当立(位)胃(谓)之静,贤不宵(肖)当立(位)胃(谓)之正,动静参与天地胃(谓)之文,诛□时当胃(谓)之武。
jìng zé ān zhèng zhì
静则安,正治。
wén zé míng wǔ zé qiáng
文则(明),武则强。
ān dé běn zhì zé dé rén míng zé dé tiān qiáng zé wēi xíng
安得本,治则得人,明则得天,强则威行。
cān yú tiān dì hé hé wū mín xīn
参于天地,阖(合)于民心。
wén wǔ bìng lì mìng zhī yuē shàng tóng
文武并立,命之曰上同。
shěn zhī sì dù kě yǐ dìng tiān xià kě ān yī guó
审知四度,可以定天下,可安一国。
shùn zhì qí nèi nì yòng yú wài chéng gōng ér shāng
顺治其内,逆用于外,成功而伤。
nì zhì qí nèi shùn yòng qí wài gōng chéng ér wáng
逆治其内,顺用其外,功成而亡。
nèi wài jiē nì shì wèi wèi zhòng yāng yāng shēn wēi wèi lù guó wēi pò wáng
内外皆逆,是胃(谓)重央(殃),身危为戮,国危破亡。
wài nèi jiē shùn mìng yuē tiān dāng
外内皆顺,命曰天当。
gōng chéng ér bù fèi hòu bù fèng féng yāng yāng
功成而不废,后不奉(逢)央(殃)。
shēng huá zhě yòng yě
□声华□□者用也。
shùn zhě dòng yě zhèng zhě shì zhī gēn yě
顺者,动也,正者,事之根也。
zhí dào xún lǐ bì cóng běn shǐ shùn wèi jīng jì jìn fá dāng zuì bì zhōng tiān lǐ
执道循理,必从本始,顺为经纪,禁伐当罪,必中天理。
bù bèi yuē zé jiǒng dá xíng zé shāng
不(倍)约则窘,达刑则伤。
bèi nì hé dāng wèi ruò yòu yǒu shì suī wú chéng gōng yì wú tiān yāng yāng
(倍)逆合当,为若又(有)事,虽□无成功,亦无天央(殃)。
wú wú yù sǐ yǐ shēng wú wèi xū shēng
毋□□□□,毋御死以生,毋为虚声。
shēng xù yì wū shí shì wèi wèi miè míng
声洫(溢)于实,是胃(谓)灭名。
jí yáng yǐ shā jí yīn yǐ shēng shì wèi wèi nì yīn yáng zhī mìng
极阳以杀,极阴以生,是胃(谓)逆阴阳之命。
jí yáng shā wū wài jí yīn shēng wū nèi yǐ nì yīn yáng yǒu yòu nì qí lì wèi dà zé guó wáng xiǎo zé shēn shòu qí yāng yāng
极阳杀于外,极阴生于内,已逆阴阳,有(又)逆其立(位),大则国亡,小则身受其央(殃)。
jiàn shēng
□□□□□□□□建生。
dāng zhě yǒu jí ér fǎn shèng ér shuāi tiān dì zhī dào yě rén zhī li lǐ yě
当者有□,极而反,盛而衰,天地之道也,人之李(理)也。
nì shùn tóng dào ér yì lǐ shěn zhī nì shùn shì wèi wèi dào jì
逆顺同道而异理,审知逆顺,是胃(谓)道纪。
yǐ qiáng xià ruò yǐ hé guó bù kè
以强下弱,以何国不克。
yǐ guì xià jiàn hé rén bù dé
以贵下贱,何人不得。
yǐ xián xià bù xiāo xiào
以贤下不宵(肖)。
bù
□□不□。
guī zhī nèi yuē yuán yuán guì ju zhī nèi yuē fāng zhī xià yuē zhèng shuǐ zhī shàng yuē píng cùn chǐ zhī dù yuē xiǎo dà duǎn cháng
规之内曰员(圆),柜(矩)之内曰(方),□之下曰正,水之上曰平,寸尺之度曰小大短长。
quán héng zhī chēng yuē qīng zhòng bù shuǎng dòu shí zhī liàng yuē xiǎo duō yǒu shù bā dù zhě yòng zhī jī yě
权衡之称曰轻重不爽,斗石之量曰小多有数,八度者,用之稽也。
rì yuè xīng chén zhī qī sì shí zhī dù zhī lì nèi wài zhī chù tiān zhī jī yě
日月星辰之期,四时之度,□□之立,内外之处,天之稽也。
gāo xià bù bì bì qí xíng xíng měi yà è bù nì qí qǐng de zhī jī yě
高(下)不敝(蔽)其刑(形),美亚(恶)不匿其请,地之稽也。
jūn chén bù shī qí lì wèi shì bù shī qí chù rèn néng wú guò qí suǒ zhǎng qù sī ér lì gōng rén zhī jī yě
君臣不失其立(位),士不失其处,任能毋过其所长,去私而立公,人之稽也。
měi yà è yǒu míng nì shùn yǒu xíng xíng qǐng qíng wèi yǒu shí wáng gōng zhí yǐ wéi tiān xià zhèng
美亚(恶)有名,逆顺有刑(形),请(情)为有实,王公执□以为天下正。
yīn tiān shí fá tiān huǐ wèi wèi zhī wǔ
因天时,伐天毁,胃(谓)之武。
wǔ rèn ér yǐ wén suí qí hòu zé yǒu chéng gōng yǐ
武刃()而以文随其后,则有成功矣。
yòng èr wén yī wǔ zhě wáng qí zhǔ dào lí rén lǐ chù kuáng huò zhī lì wèi ér bù wú wù shēng bì yǒu liáo lù
用二文一武者王,其主道离人理,处狂惑之立(位)而不吾(悟),声必有廖(戮)。
róu ruò zhě wú zuì ér jǐ bù jí ér dí shì wèi wèi róu ruò
柔弱者无罪而几,不及而翟,是胃(谓)柔弱。
zhèng ér zhě ér bù jì
□正而□者□□而不既。
míng gōng xiāng bào shì gù cháng jiǔ
名功相抱,是故长久。
míng gōng bù xiāng bào míng jìn shí tuì shì wèi wèi shī dào qí zú bì yǒu shēn jiù
名功不相抱,名进实退,是胃(谓)失道,其卒必有身咎。
huáng jīn yù zhū zāng cáng jī yuàn zhī běn yě
黄金玉珠臧(藏)积,怨之本也。
nǚ lè wán hǎo fán cái luàn zhī jī yě
女乐玩好燔材,乱之基也。
shǒu yuàn zhī běn yǎng luàn zhī jī suī yǒu shèng rén bù néng wèi móu
守怨之本,养乱之基,虽有圣人,不能为谋。