yè yóu gōng tiē shàng nì liǎn zhāo yún ba guàn dào xī zān xié chā shuāng huán
【夜游宫】〔贴上〕腻脸朝云罢盥,倒犀簪斜插双鬟。
shì xiāng guī qǐ zǎo shuì yì lán shān yī héng qián zhuāng gé pàn huà píng jiān
侍香闺起早,睡意阑珊:衣桁前,妆阁畔,画屏间。
fú shì qiān jīn xiǎo jiě yā huán yī wèi chūn xiāng
伏侍千金小姐,丫鬟一位春香。
qǐng guò māo ér shī fu bù xǔ lǎo shǔ fàng guāng
请过猫儿师父,不许老鼠放光。
jiǎo xìng máo shī gǎn dòng xiǎo jiě jí rì shí liáng
侥幸《毛诗》感动,小姐吉日时良。
tuō dài chūn xiāng qiǎn mèn hòu huā yuán lǐ yóu fāng
拖带春香遣闷,后花园里游芳。
shéi zhī xiǎo jiě kē shuì qià yù zhe fū rén wèn dāng
谁知小姐瞌睡,恰遇着夫人问当。
xù le xiǎo jiě yī huì yào yǔ chūn xiāng yī chǎng
絮了小姐一会,要与春香一场。
chūn xiāng wú yán zhī zuì yǐ hòu quàn zhǐ niáng xíng
春香无言知罪,以后劝止娘行。
fū rén hái shì bù fàng shào bù dé fā zhòu jìn dāng
夫人还是不放,少不得发咒禁当。
nèi jiè chūn xiāng jie fā gè shén zhòu lái
〔内介〕春香姐,发个甚咒来?
tiē gǎn zài gēn niang hú zhuàng jiào chūn xiāng jí shì lǐ bú jiàn ér láng
〔贴〕敢再跟娘胡撞,教春香即世里不见儿郎。
suī rán yī shí dǐ duì wū yā guǎn de fèng huáng
虽然一时抵对,乌鸦管的凤凰?
yī yè xiǎo jiě jiāo zào qǐ lái cù shuǐ cháo zhuāng
一夜小姐焦躁,起来促水朝妆。
yóu tā zì yán zì yǔ rì gāo huā yǐng shā chuāng
由他自言自语,日高花影纱窗。
nèi jiè kuài qǐng xiǎo jiě zǎo shàn
〔内介〕快请小姐早膳。
tiē bào dào guān chú fàn shú qiě qù chuán dì chá tāng
〔贴〕“报道官厨饭熟,且去传递茶汤。
xià
”〔下〕
yuè r gāo dàn shàng jǐ qū píng shān zhǎn cán méi dài shēn qiǎn
【月儿高】〔旦上〕几曲屏山展,残眉黛深浅。
wéi shèn qīn r lǐ bú zhù de róu cháng zhuǎn
为甚衾儿里不住的柔肠转?
zhè qiáo cuì fēi guān ài yuè mián chí juàn kě wèi xī huā cháo qǐ tíng yuàn
这憔悴非关爱月眠迟倦,可为惜花,朝起庭院?
hū hū huā jiān qǐ mèng qíng nǚ ér xīn xìng wèi fēn míng
”“忽忽花间起梦情,女儿心性未分明。
wú mián yī yè dēng míng miè fēn shā méi xiāng huàn bù xǐng
无眠一夜灯明灭,分煞梅香唤不醒。
zuó rì ǒu ěr chūn yóu hé rén jiàn mèng
”昨日偶尔春游,何人见梦。
chóu móu gù pàn rú yù píng shēng
绸缪顾盼,如遇平生。
dú zuò sī liang qíng shū chàng huǎng
独坐思量,情殊怅恍。
zhēn gè kě lián rén yě
真个可怜人也。
mèn jiè tiē pěng chá shí shàng xiāng fàn shèng lái yīng wǔ lì qīng chá qíng chū zhè gū bān
〔闷介〕〔贴捧茶食上〕“香饭盛来鹦鹉粒,清茶擎出鹧鸪斑。
xiǎo jiě zǎo shàn li
”小姐早膳哩。
dàn zán yǒu shèn xīn qíng yě
〔旦〕咱有甚心情也!
qián qiāng shū xǐ le cái yún miàn zhào tái r wèi shōu zhǎn
【前腔】梳洗了才匀面,照台儿未收展。
shuì qǐ wú zī wèi chá fàn zěn shēng yàn
睡起无滋味,茶饭怎生咽?
tiē fū rén fēn fù zǎo fàn yào zǎo
〔贴〕夫人分付,早饭要早。
dàn nǐ měng shuō fū rén zé dài bǎ jī rén quàn
〔旦〕你猛说夫人,则待把饥人劝。
nǐ shuō wéi rén zài shì zěn shēng jiào zuò chī fàn
你说为人在世,怎生叫做吃饭?
tiē yī rì sān cān
〔贴〕一日三餐。
dàn hāi shén ōu r qì lì yǔ qíng quán
〔旦〕咳,甚瓯儿气力与擎拳!
shēng shēng de le qián jiàn
生生的了前件。
nǐ zì ná qù chī biàn liǎo
你自拿去吃便了。
tiē shòu yòng yú bēi lěng zhì shèng rú shèng fěn cán gāo
〔贴〕“受用余杯冷炙,胜如剩粉残膏。
xià dàn chūn xiāng yǐ qù
”〔下〕〔旦〕春香已去。
tiān ā zuó rì suǒ mèng chí tíng yǎn rán
天呵,昨日所梦,池亭俨然。
zhǐ tú jiù mèng chóng lái qí nài xīn chóu yī duàn
只图旧梦重来,其奈新愁一段。
xún sī zhǎn zhuǎn jìng yè wú mián
寻思展转,竟夜无眠。
zán dài chéng cǐ kòng xián bèi què chūn xiāng qiāo xiàng huā yuán xún kàn
咱待乘此空闲,背却春香,悄向花园寻看。
bēi jiè āi yě shì zán zhè bān zhèng shì mèng wú cǎi huáng shuāng fēi yì xīn yǒu líng xī yī diǎn tōng
〔悲介〕哎也,似咱这般,正是:“梦无彩凰双飞翼,心有灵犀一点通。
xíng jiè yī jìng xíng lái xǐ de yuán mén dòng kāi shǒu huā de dōu bù zài
”〔行介〕一迳行来,喜的园门洞开,守花的都不在。
zé zhè cán hóng mǎn de ā
则这残红满地呵!
lǎn huà méi zuì liáo rén chūn sè shì jīn nián
【懒画眉】最撩人春色是今年。
shǎo shén me dī jiù gāo lái fěn huà yuán yuán lái chūn xīn wú chǔ bù fēi xuán
少什么低就高来粉画垣,元来春心无处不飞悬。
bàn jiè āi shuì tú mí zhuā zhù qún chà xiàn qià biàn shì huā shì rén xīn hǎo chù qiān
〔绊介〕哎,睡荼蘼抓住裙衩线,恰便是花似人心好处牵。
zhè yī wān liú shuǐ ā
这一湾流水呵!
qián qiāng wéi shèn ā yù zhēn zhòng sù wǔ líng yuán
【前腔】为甚呵,玉真重溯武陵源?
yě zé wèi shuǐ diǎn huā fēi zài yǎn qián
也则为水点花飞在眼前。
shì tiān gōng bù fèi mǎi huā qián zé zán rén xīn shàng yǒu tí hóng yuàn
是天公不费买花钱,则咱人心上有啼红怨。
hāi gū fù le chūn sān èr yuè tiān
咳,辜负了春三二月天。
tiē shàng chī fàn qù bú jiàn le xiǎo jiě zé dé yī jìng xún lái
〔贴上〕吃饭去,不见了小姐,则得一迳寻来。
ya xiǎo jiě nǐ zài zhè lǐ
呀,小姐,你在这里!
bú shì lù hé yì chán juān xiǎo lì zài chuí chuí huā shù biān
【不是路】何意婵娟,小立在垂垂花树边。
cái cháo shàn gè rén wú bàn zěn yóu yuán
才朝膳,个人无伴怎游园?
dàn huà láng qián shēn shēn mò jiàn xián ní yàn suí bù míng yuán shì ǒu rán
〔旦〕画廊前,深深蓦见衔泥燕,随步名园是偶然。
tiē niang huí zhuǎn yōu guī sū de jiào rén jiàn nèi xiē r xián chuàn
〔贴〕娘回转,幽闺窣地教人见,“那些儿闲串?
nèi xiē r xián chuàn
那些儿闲串?
qián qiāng dàn zuò nǎo jiè dōu ǒu ěr lái qián dào de zán tōu xián xué shào nián
【前腔】〔旦作恼介〕唗,偶尔来前,道的咱偷闲学少年。
tiē hāi bù tōu xián tōu dàn
〔贴〕咳,不偷闲,偷淡。
dàn qī nú shàn bǎ hù chūn tái dōu cāi zuò huǎng táo yuán
〔旦〕欺奴善,把护春台都猜做谎桃源。
tiē gǎn hú yán zhè shì fū rén mìng dào chūn duō cì xiù yi tiān xiàn rùn bī lú xiāng hǎo nì jiān
〔贴〕敢胡言,这是夫人命,道春多刺绣宜添线,润逼炉香好腻笺。
dàn hái shuō shén lái
〔旦〕还说甚来?
tiē zhè huāng yuán qiàn pà huā yāo mù kè xún cháng jiàn
〔贴〕这荒园堑,怕花妖木客寻常见。
qù xiǎo tíng shēn yuàn qù xiǎo tíng shēn yuàn
去小庭深院,去小庭深院!
dàn zhī dào le
〔旦〕知道了。
nǐ hǎo shēng dā yìng fū rén qù ǎn suí hòu biàn lái
你好生答应夫人去,俺随后便来。
tiē xián huā bàng qì rú yī zhǔ jiāo niǎo xián lóng huì mà rén
〔贴〕“闲花傍砌如依主,娇鸟嫌笼会骂人。
xià dàn yā tou qù le zhèng hǎo xún mèng
”〔下〕〔旦〕丫头去了,正好寻梦。
tuī tuī lìng nà yī dá kě shì hú shān shí biān zhè yī dá shì mǔ dan tíng pàn
【忒忒令】那一答可是湖山石边,这一答似牡丹亭畔。
qiàn diāo lán sháo yào yá r qiǎn yī sī sī chuí yáng xiàn yī diū diū yú jiá qián
嵌雕阑芍药芽儿浅,一丝丝垂杨线,一丢丢榆荚钱。
xiàn er chūn shén jīn qián diào zhuǎn
线儿春甚金钱吊转!
ya zuó rì nà shū shēng jiāng liǔ zhī yào wǒ tí yǒng qiáng wǒ huān huì zhī shí
呀,昨日那书生将柳枝要我题咏,强我欢会之时。
hǎo bù huà cháng
好不话长!
jiā qìng zi shì shuí jiā shǎo jùn lái jìn yuǎn gǎn yǐ dòu zhè xiāng guī qù qìn yuán
【嘉庆子】是谁家少俊来近远,敢迤逗这香闺去沁园?
huà dào qí jiān miǎn tiǎn
话到其间腼腆。
tā niē zhè yǎn nài fán yě tiān
他捏这眼,奈烦也天;
zán xīn zhè kǒu dài chou yán
咱噷这口,待酬言。
yǐn lìng nà shū shēng kě yì ā zán bú shì qián shēng ài juàn yòu sù fá píng shēng bàn miàn
【尹令】那书生可意呵,咱不是前生爱眷,又素乏平生半面。
zé dào lái shēng chū xiàn zhà biàn jīn shēng mèng jiàn
则道来生出现,乍便今生梦见。
shēng jiù gè shū shēng qià qià shēng shēng bào zán qù mián
生就个书生,恰恰生生抱咱去眠。
nèi xiē hǎo bù dòng rén chūn yì yě
那些好不动人春意也。
pǐn lìng tā yǐ tài hú shí lì zhe zán yù chán juān
【品令】他倚太湖石,立着咱玉婵娟。
dài bǎ ǎn yù shān tuī dǎo biàn rì nuǎn yù shēng yān
待把俺玉山推倒,便日暖玉生烟。
ái guò diāo lán zhuǎn guò qiū qiān kèn zhe qún huā zhǎn
挨过雕阑,转过秋千,掯着裙花展。
gǎn xí zháo dì pà tiān qiáo jiàn
敢席着地,怕天瞧见。
hǎo yī huì fēn míng měi mǎn yōu xiāng bù kě yán
好一会分明,美满幽香不可言。
mèng dào zhèng hǎo shí jié shén huā piàn r diào xià lái yě
梦到正好时节,甚花片儿吊下来也!
dòu yè huáng tā xīng xīn r jǐn yè yè wū zhe zán xiāng jiān
【豆叶黄】他兴心儿紧咽咽,呜着咱香肩。
ǎn kě yě màn diān diān zuò yì r zhōu xuán
俺可也慢掂掂做意儿周旋。
děng xián jiān bǎ yí gè zhào rén ér hūn shàn nà bān xíng xiàn nà bān ruǎn mián
等闲间把一个照人儿昏善,那般形现,那般软绵。
tè yī piàn sā huā xīn de hóng yǐng er diào jiāng lái bàn tiān
忑一片撒花心的红影儿吊将来半天。
gǎn shì zán mèng hún r sī chán
敢是咱梦魂儿厮缠?
hāi xún lái xún qù dōu bú jiàn le
咳,寻来寻去,都不见了。
mǔ dan tíng sháo yào lán zěn shēng zhè bān qī liáng lěng luò yǎo wú rén jì
牡丹亭,芍药阑,怎生这般凄凉冷落,杳无人迹?
hǎo bù shāng xīn yě
好不伤心也!
yù jiāo zhī lèi jiè shì zhè děng huāng liáng de miàn méi duō bàn tíng tái kào biān hǎo shì zán mī mù xī sè yǎn xún nán jiàn
【玉交枝】〔泪介〕是这等荒凉地面,没多半亭台靠边,好是咱眯<目奚色眼寻难见。
míng fàng zhe bái rì qīng tiān měng jiào rén zhuā bú dào hún mèng qián
明放着白日青天,猛教人抓不到魂梦前。
shà shí jiān yǒu rú huó xiàn dǎ fāng xuán zài de é yán ya shì zhè dá r yā huáng jīn chuàn biǎn
霎时间有如活现,打方旋再得俄延,呀,是这答儿压黄金钏匾。
yào zài jiàn nà shū shēng ā
要再见那书生呵,
yuè shàng hǎi táng zěn zhuàn piàn yī xī xiǎng xiàng rén ér jiàn
【月上海棠】怎赚骗,依稀想像人儿见。
nà lái shí rěn rǎn qù yě qiān yán
那来时荏苒,去也迁延。
fēi yuǎn nà yǔ jì yún zōng cái yī zhuǎn gǎn yī huā bàng liǔ hái chóng xiàn
非远,那雨迹云踪才一转,敢依花傍柳还重现。
zuó rì jīn zhāo yǎn xià xīn qián yáng tái yī zuò dēng shí biàn
昨日今朝,眼下心前,阳台一座登时变。
zài xiāo tíng yī fān
再消停一番。
wàng jiè ya wú rén zhī chù hū rán dà méi shù yī zhū méi zǐ lěi lěi kě ài
〔望介〕呀,无人之处,忽然大梅树一株,梅子磊磊可爱。
èr fàn yāo lìng piān zé tā àn xiāng qīng yuǎn sǎn r bān gài de zhōu quán
【二犯幺】令偏则他暗香清远,伞儿般盖的周全。
tā chèn zhè tā chèn zhè chūn sān yuè hóng zhàn yǔ féi tiān yè r qīng
他趁这,他趁这春三月红绽雨肥天,叶儿青。
piān bèng zhe kǔ rén er lǐ sā yuán
偏迸着苦仁儿里撒圆。
ài shā zhè zhòu yīn biàn zài dé dào luó fú mèng biān
爱杀这昼阴便,再得到罗浮梦边。
bà le zhè méi shù yī yī kě rén wǒ dù lì niáng ruò sǐ hòu de zàng yú cǐ xìng yǐ
罢了,这梅树依依可人,我杜丽娘若死后,得葬于此,幸矣。
jiāng r shuǐ ǒu rán jiān xīn shì qiǎn méi shù biān
【江儿水】偶然间心似缱,梅树边。
zhè bān huā huā cǎo cǎo yóu rén liàn shēng shēng sǐ sǐ suí rén yuàn biàn suān suān chǔ chu wú rén yuàn
这般花花草草由人恋,生生死死随人愿,便酸酸楚楚无人怨。
dài dǎ bìng xiāng hún yī piàn yīn yǔ méi tiān shǒu de gè méi gēn xiāng jiàn
待打并香魂一片,阴雨梅天,守的个梅根相见。
juàn zuò jiè tiē shàng jiā rén shí cuì chūn tíng yuǎn shì nǚ tiān xiāng wǔ yuàn qīng
〔倦坐介〕〔贴上〕“佳人拾翠春亭远,侍女添香午院清。
hāi xiǎo jiě zǒu fá le méi shù xià dǔn
”咳,小姐走乏了,梅树下盹。
chuān bō zhào nǐ yóu huā yuàn zěn kào zhe méi shù yǎn
【川拨棹】你游花院,怎靠着梅树偃?
dàn yī shí jiān wàng yī shí jiān wàng yǎn lián tiān hū hū de shāng xīn zì lián
〔旦〕一时间望,一时间望眼连天,忽忽地伤心自怜。
qì jiè hé zhī zěn shēng qíng chàng rán zhī zěn shēng lèi àn xuán
〔泣介〕〔合〕知怎生情怅然,知怎生泪暗悬?
tiē xiǎo jiě shèn yì ér
〔贴〕小姐甚意儿?
qián qiāng dàn chūn guī rén miàn zhěng xiāng kàn wú yī yán wǒ dài yào zhé wǒ dài yào zhé de nà liǔ zhī r wèn tiān wǒ rú jīn huǐ wǒ rú jīn huǐ bù yǔ tí jiān
【前腔】〔旦〕春归人面,整相看无一言,我待要折,我待要折的那柳枝儿问天,我如今悔,我如今悔不与题笺。
tiē zhè yī jù cāi tou er shì zěn yán
〔贴〕这一句猜头儿是怎言?
hé qián tiē qù ba
〔合前〕〔贴〕去罢。
dàn zuò xíng yòu zhù jiè
〔旦作行又住介〕
qián qiāng wèi wǒ màn guī xiū huǎn liú lián
【前腔】为我慢归休,缓留连。
nèi niǎo tí jiè tīng tīng zhè bu rú guī chūn mù tiān nán dào wǒ zài nán dào wǒ zài dào zhè tíng yuán zé zhēng de gè cháng mián hé duǎn mián
〔内鸟啼介〕听,听这不如归春暮天,难道我再,难道我再到这亭园,则挣的个长眠和短眠!
hé qián tiē dào le hé xiǎo jiě qiáo nǎi nai qù
〔合前〕〔贴〕到了,和小姐瞧奶奶去。
dàn bà le
〔旦〕罢了。
yì bù jìn ruǎn hāi hāi gāng fú dào huà lán piān bào táng shàng fū rén wěn biàn
【意不尽】软咍咍刚扶到画阑偏,报堂上夫人稳便。
zán dù lì niáng ā shào bù dé lóu shàng huā zhī yě zé shì zhào dú mián
咱杜丽娘呵,少不得楼上花枝也则是照独眠。
dàn wǔ líng hé chǔ fǎng xiān láng
〔旦〕武陵何处访仙郎?
shì jiǎo rán tiē zhǐ guài yóu rén sī yì wàng
(释皎然)〔贴〕只怪游人思易忘。
wéi zhuāng
(韦庄)
dàn cóng cǐ shí shí chūn mèng lǐ bái jū yì tiē yī shēng yí hèn xì xīn cháng
〔旦〕从此时时春梦里,(白居易)〔贴〕一生遗恨系心肠。
zhāng hù
(张祜)