jīn lóng cōng tiē shàng lián xiāo fēng yǔ zhòng duō jiāo duō bìng chóu zhōng
【金珑璁】〔贴上〕连宵风雨重,多娇多病愁中。
xian shǎo xiào yào wú gōng
仙少效,药无功。
pín yǒu wéi pín xiào yǒu wéi xiào
“颦有为颦,笑有为笑。
bù pín bù xiào āi zāi nián shào
不颦不笑,哀哉年少。
chūn xiāng shì fèng xiǎo jiě shāng chūn bìng dào shēn qiū
”春香侍奉小姐,伤春病到深秋。
jīn xī zhōng qiū jiā jié fēng yǔ xiāo tiáo
今夕中秋佳节,风雨萧条。
xiǎo zǔ bìng zhuǎn chén yín dài wǒ fú tā xiāo qiǎn
小组病转沉吟,待我扶他消遣。
zhèng shì cóng lái yǔ dǎ zhòng qiū yuè gèng zhí fēng yáo cháng mìng dēng
正是:“从来雨打中秋月,更值风摇长命灯。
xià
”〔下〕
que qiáo xian tiē fú bìng dàn shàng bài yuè táng kōng xíng yún jìng yōng gǔ lěng pà chéng qiū mèng
【鹊侨仙】〔贴扶病旦上〕拜月堂空,行云径拥,骨冷怕成秋梦。
shì jiān hé wù shì qíng nóng
世间何物似情浓?
zhěng yī piàn duàn hún xīn tòng
整一片断魂心痛。
dàn zhěn hán qiāo pò lòu shēng cán shì zuì rú dāi sǐ bù nán
〔旦〕“枕函敲破漏声残,似醉如呆死不难。
yī duàn àn xiāng mí yè yǔ shí fēn qīng shòu qiè qiū hán
一段暗香迷夜雨,十分清瘦怯秋寒。
chūn xiāng bìng jìng chén chén bù zhī jīn xī hé xī
”春香,病境沉沉,不知今夕何夕?
tiē bā yuè bàn le
〔贴〕八月半了。
dàn āi yě shì zhōng qiū jiā jié li
〔旦〕哎也,是中秋佳节哩。
lǎo yé nǎi nai dōu wèi wǒ chóu fán bù céng wán shǎng le
老爷,奶奶,都为我愁烦,不曾玩赏了?
tiē zhè dōu bù zài huà xià le
〔贴〕这都不在话下了。
dàn tīng jiàn chén shī fù tì wǒ tuī mìng yào guò zhōng qiū
〔旦〕听见陈师父替我推命,要过中秋。
kàn kàn bìng shì zhuǎn chén jīn xiāo qiàn hǎo
看看病势转沉,今宵欠好。
nǐ wèi wǒ kāi xuān yī wàng yuè sè rú hé
你为我开轩一望,月色如何?
tiē kāi chuāng dàn wàng jiè
〔贴开窗,旦望介〕
jí xián bīn dàn hǎi tiān yōu wèn bīng chán hé chǔ yǒng
【集贤宾】〔旦〕海天悠、问冰蟾何处涌?
yù chǔ qiū kōng píng shuí qiè yào bǎ cháng é fèng
玉杵秋空,凭谁窃药把嫦娥奉?
shén xī fēng chuī mèng wú zōng
甚西风吹梦无踪!
rén qù nán féng xū bú shì shén tiāo guǐ nòng
人去难逢,须不是神挑鬼弄。
zài méi fēng xīn kǎn lǐ bié shì yì bān téng tòng
在眉峰,心坎里别是一般疼痛。
dàn mèn jiè
〔旦闷介〕
qián qiāng tiē shén chūn guī wú duān sī hè hòng wù hé yān liǎng bù líng lóng
【前腔】〔贴〕甚春归无端厮和哄,雾和烟两不玲珑。
suàn lái rén mìng guān tiān zhòng huì xiāo xiáng zhí nèn cōng cōng
算来人命关天重,会消详、直恁匆匆!
wéi zhe shuí nóng qiào yàng zi děng xián pāo sòng
为着谁侬,俏样子等闲抛送?
dài wǒ huǎng tā
待我谎他。
jiě jie yuè shàng le
姐姐,月上了。
yuè lún kōng gǎn zhàn pò nǐ yī chuáng yōu mèng
月轮空,敢蘸破你一床幽梦。
dàn wàng tàn jiè lún shí pàn jié xiǎng zhōng qiū rén dào zhōng qiū bù zì yóu
〔旦望叹介〕“轮时盼节想中秋,人到中秋不自由。
nú mìng bù zhōng gū yuè zhào cán shēng jīn yè yǔ zhōng xiū
奴命不中孤月照,残生今夜雨中休。
qián qiāng nǐ biàn hǎo zhōng qiū yuè r shuí shòu yòng
【前腔】你便好中秋月儿谁受用?
jiǎn xī fēng lèi yǔ wú tóng
剪西风泪雨梧桐。
léng shēng shòu gǔ jiā chén zhòng
楞生瘦骨加沉重。
zǎn chéng qī shì nà tiān wài āi hóng
趱程期是那天外哀鸿。
cǎo jì hán qióng sā là là zhǐ tiáo chuāng fèng
草际寒蛩,撒剌剌纸条窗缝。
dàn jīng zuò hūn jiè lěng sōng sōng ruǎn wū là sì shāo nán dòng
〔旦惊作昏介〕冷松松,软兀剌四梢难动。
tiē jīng jiè xiǎo jiě lěng jué le
〔贴惊介〕小姐冷厥了。
fū rén yǒu qǐng
夫人有请。
lǎo dàn shàng bǎi suì shǎo yōu fū zhǔ guì yī shēng duō bìng nǚ ér jiāo
〔老旦上〕“百岁少忧夫主贵,一生多病女儿娇。
wǒ de r bìng tǐ zěn shēng le
”我的儿,病体怎生了?
tiē nǎi nai qiàn hǎo qiàn hǎo
〔贴〕奶奶,欠好,欠好。
lǎo dàn kě zěn le
〔老旦〕可怎了!
qián qiāng bù dī fáng nǐ hòu huā yuán xián mèng chòng bù fēn míng zài bù xīng sōng shuì lín qīn dǎ bù qǐ tóu shāo zhòng
【前腔】不堤防你后花园闲梦铳,不分明再不惺忪,睡临侵打不起头梢重。
qì jiè hèn bù ā zǎo zǎo chéng lóng
〔泣介〕恨不呵早早乘龙。
yè yè gū hóng huó hài shā ǎn cuì juān juān chú fèng
夜夜孤鸿,活害杀俺翠娟娟雏凤。
yī cháng kōng shì zhè dá lǐ bǎ niáng ér mìng sòng
一场空,是这答里把娘儿命送。
zhuàn lín yīng dàn xǐng jiè shén fēi sī qiǎn de yáng shén dòng nòng yōu yáng fēng mǎ dīng dōng
【啭林莺】〔旦醒介〕甚飞丝缱的阳神动,弄悠扬风马叮咚。
qì jiè niang ér bài xiè nǐ le
〔泣介〕娘,儿拜谢你了。
bài diē jiè cóng xiǎo lái qū de qiān jīn zhòng bù xiào nǚ xiào shùn wú zhōng
〔拜跌介〕从小来觑的千金重,不孝女孝顺无终。
niang ā cǐ nǎi tiān zhī shù yě
娘呵,此乃天之数也。
dāng jīn shēng huā kāi yī hóng yuàn lái shēng bǎ xuān chūn zài fèng
当今生花开一红,愿来生把萱椿再奉。
zhòng qì jiè hé hèn xī fēng yī shà wú duān suì lǜ cuī hóng
〔众泣介〕〔合〕恨西风,一霎无端碎绿摧红。
qián qiāng lǎo dàn bìng wú r dàng de gè jiāo xiāng zhǒng rào niang qián xiào yǎn huān róng
【前腔】〔老旦〕并无儿、荡得个娇香种,绕娘前笑眼欢容。
dàn chéng rén suǒ bǎ ǎn gāo táng sòng
但成人索把俺高堂送。
hèn tiān yá lǎo yùn gū qióng
恨天涯老运孤穷。
r a zàn shí jiān yuè zhí nián kōng fǎn jiāng xī nǐ zhè xīn fán yì rǒng
儿啊,暂时间月直年空,返将息你这心烦意冗。
hé qián dàn niang nǐ nǚ ér bù xìng zuò hé chǔ zhì
〔合前〕〔旦〕娘,你女儿不幸,作何处置?
lǎo dàn bēn nǐ huí qù yě
〔老旦〕奔你回去也。
r
儿!
yù yīng ér dàn qì jiè lǚ chèn mèng hún zhōng pàn jiā shān qiān wàn zhòng
【玉莺儿】〔旦泣介〕旅榇梦魂中,盼家山千万重。
lǎo dàn biàn yuǎn yě qù
〔老旦〕便远也去。
dàn shì bú shì tīng nǚ hái ér yī yán
〔旦〕是不是听女孩儿一言。
zhè hòu yuán zhōng yī zhū méi shù r xīn suǒ ài
这后园中一株梅树,儿心所爱。
dàn zàng wǒ méi shù zhī xià kě yǐ
但葬我梅树之下可矣。
lǎo dàn zhè shì zěn de lái
〔老旦〕这是怎的来?
dàn zuò bù de bìng chán juān guì kū lǐ cháng shēng zé fēn de fěn kū lóu xiàng méi huā gǔ dòng
〔旦〕做不的病婵娟桂窟里长生,则分的粉骷髅向梅花古洞。
lǎo dàn qì jiè kàn tā qiáng fú tóu lèi méng lěng lín xīn hàn qīng bù rú wǒ xiān tā yī mìng wú cháng yòng
〔老旦泣介〕看他强扶头泪蒙,冷淋心汗倾,不如我先他一命无常用。
hé hèn cāng qióng dù huā fēng yǔ piān zài yuè míng zhōng
〔合〕恨苍穹,妒花风雨,偏在月明中。
lǎo dàn hái qù yǔ diē jiǎng guǎng zuò dào chǎng yě
〔老旦〕还去与爹讲,广做道场也。
r yín chán mán dǎo jūn chén yào zhǐ mǎ zhòng shāo zǐ mǔ qián
儿,“银蟾谩捣君臣药,纸马重烧子母钱。
xià dàn chūn xiāng zán kě yǒu huí shēng zhī rì fǒu
”〔下〕〔旦〕春香,咱可有回生之日否?
qián qiāng tàn jiè nǐ shēng xiǎo shì yī cóng wǒ qíng zhōng nǐ yì zhōng
【前腔】〔叹介〕你生小事依从,我情中你意中。
chūn xiāng nǐ xiǎo xīn fèng shì lǎo yé nǎi nai
春香,你小心奉事老爷奶奶。
tiē zhè shì dāng de le
〔贴〕这是当的了。
dàn chūn xiāng wǒ jì qǐ yī shì lái
〔旦〕春香,我记起一事来。
wǒ nà chūn róng tí shī zài shàng wài guān bù yǎ
我那春容,题诗在上,外观不雅。
zàng wǒ zhī hòu shèng zhe zǐ tán xiá er cáng zài tài hú shí dǐ
葬我之后,盛着紫檀匣儿,藏在太湖石底。
tiē zhè shì zhǔ hé yì r
〔贴〕这是主何意儿?
dàn yǒu xīn líng hàn mò chūn róng tǎng zhí nà rén zhī zhòng
〔旦〕有心灵翰墨春容,倘直那人知重。
tiē jiě jie kuān xīn
〔贴〕姐姐宽心。
nǐ rú jīn bù xìng fén gū dú yǐng
你如今不幸,坟孤独影。
kěn jiāng xī qǐ lái bǐng guò lǎo yé dàn shì xìng méi xìng liǔ xiù cái zhāo xuǎn yí gè tóng shēng tóng sǐ kě bù měi zāi
肯将息起来,禀过老爷,但是姓梅姓柳秀才,招选一个,同生同死,可不美哉!
dàn pà děng bù dé le
〔旦〕怕等不得了。
āi yō āi yō
哎哟,哎哟!
tiē zhè bìng gēn r zěn gōng xīn shàng yī zěn féng
〔贴〕这病根儿怎攻,心上医怎逢?
dàn chūn xiāng wǒ wáng hòu nǐ cháng xiàng líng wèi qián jiào huàn wǒ yī shēng r
〔旦〕春香,我亡后,你常向灵位前叫唤我一声儿。
tiē tā yī xīng xīng shuō xiàng zán shāng qíng zhòng
〔贴〕他一星星说向咱伤情重。
hé qián dàn hūn jiè bù hǎo le bù hǎo le lǎo yé nǎi nai kuài lái
〔合前〕〔旦昏介〕不好了,不好了,老爷奶奶快来!
yì yīng ér wài lǎo dàn shàng gǔ sān dōng chóu wàn zhòng
【忆莺儿】〔外、老旦上〕鼓三冬,愁万重。
lěng yǔ yōu chuāng dēng bù hóng
冷雨幽窗灯不红。
tīng shì ér chuán yán nǚ bìng xiōng
听侍儿传言女病凶。
tiē qì jiè wǒ de xiǎo jiě xiǎo jiě
〔贴泣介〕我的小姐,小姐!
wài lǎo dàn tóng qì jiè wǒ de r a nǐ shě de mìng zhōng pāo de wǒ tú qióng
〔外、老旦同泣介〕我的儿啊,你舍的命终,抛的我途穷。
dāng chū zhǐ wàng bǎ diē niáng sòng
当初只望把爹娘送。
hé hèn cōng cōng píng zōng làng yǐng fēng jiǎn le yù fú róng
〔合〕恨匆匆,萍踪浪影,风剪了玉芙蓉。
dàn zuò xǐng jiè wài kuài sū xǐng
〔旦作醒介〕〔外〕快苏醒!
r diē zài cǐ
儿,爹在此。
dàn zuò kàn wài jiè āi yō diē diē fú wǒ zhōng táng qù ba
〔旦作看外介〕哎哟,爹爹扶我中堂去罢。
wài fú nǐ yě r
〔外〕扶你也,儿。
fú jiè
〔扶介〕
wěi shēng dàn pà shù tóu shù dǐ bú dào de wǔ gēng fēng hé ǎn xiǎo fén biān lì duàn cháng bēi yī tǒng
【尾声】〔旦〕怕树头树底不到的五更风,和俺小坟边立断肠碑一统。
diē jīn yè shì zhōng qiū
爹,今夜是中秋。
wài shì zhōng qiū yě r
〔外〕是中秋也,儿。
dàn jìn le zhè yī yè yǔ
〔旦〕禁了这一夜雨。
tàn jiè zěn néng gòu yuè luò chóng shēng dēng zài hóng
〔叹介〕怎能够月落重生灯再红!
bìng xià tiē kū shàng wǒ de xiǎo jiě wǒ de xiǎo jiě tiān yǒu bù cè zhī fēng yún rén yǒu wú cháng zhī huò fú
〔并下〕〔贴哭上〕我的小姐,我的小姐,“天有不测之风云,人有无常之祸福。
wǒ xiǎo jiě yī bìng shāng chūn sǐ le
”我小姐一病伤春死了。
tòng shā le wǒ jiā lǎo yé wǒ jiā nǎi nai
痛杀了我家老爷、我家奶奶。
liè wèi kàn guān men zěn le yě
列位看官们,怎了也!
dài wǒ kū tā yī huì
待我哭他一会。
hóng nà ǎo xiǎo jiě zài bù jiào zán bǎ lǐng tóu xiāng xīn zì shāo zài bù jiào zán bǎ tī huā dēng hóng lèi jiǎo zài bù jiào zán niān huā cè yǎn diào gē niǎo zài bù jiào zán zhuǎn jìng yí jiān hé nǐ diǎn jiàng táo
【红衲袄】小姐,再不叫咱把领头香心字烧,再不叫咱把剔花灯红泪缴,再不叫咱拈花侧眼调歌鸟,再不叫咱转镜移肩和你点绛桃。
xiǎng zhe nǐ yè shēn shēn fàng jiǎn dāo xiǎo qīng qīng lín huà gǎo
想着你夜深深放剪刀,晓清清临画藁。
tí qǐ nà chūn róng bèi lǎo yé kàn jiàn le pà nǎi nai shāng qíng fēn fù xùn le zàng ba
提起那春容,被老爷看见了,怕奶奶伤情,分付殉了葬罢。
ǎn xiǎng xiǎo jiě lín zhōng zhī yán yī jiù xiàng hú shān shí r kào yě pà děng de gè shí cuì rén lái bǎ huà fěn xiāo
俺想小姐临终之言,依旧向湖山石儿靠也,怕等得个拾翠人来把画粉销。
lǎo gū gū nǐ yě lái le
老姑姑,你也来了。
jìng shàng nǐ kū de hǎo wǒ yě lái bāng nǐ
〔净上〕你哭得好,我也来帮你。
qián qiāng chūn xiāng jie zài bù jiào nǐ nuǎn zhū chún xué nòng xiāo
【前腔】春香姐,再不教你暖朱唇学弄箫。
tiē wèi cǐ
〔贴〕为此。
jìng zài bù hé nǐ dàng xiāng qún xián dòu cǎo
〔净〕再不和你荡湘裙闲斗草。
tiē biàn shì
〔贴〕便是。
jìng xiǎo jiě bù zài chūn xiāng jie yě sōng fàn duō shǎo
〔净〕小姐不在,春香姐也松泛多少。
tiē zěn jiàn de
〔贴〕怎见得?
jìng zài bù yào nǐ lěng wēn cún rè xù dáo zài bù yào nǐ yè mián chí cháo qǐ de zǎo
〔净〕再不要你冷温存热絮叨,再不要你夜眠迟、朝起的早。
tiē zhè yě guàn le
〔贴〕这也惯了。
jìng hái yǒu shěng qì de suǒ zài
〔净〕还有省气的所在。
jī yǎn jing bù yòng nǐ zuò zuǐ r tiāo mǎ zǐ r bù yòng nǐ suí bí ér dào
鸡眼睛不用你做嘴儿挑,马子儿不用你随鼻儿倒。
tiē cuì jiè jìng hái yī jiàn xiǎo jiě qīng chūn yǒu le méi shí jiān zuò chū xiē ér yě nà lǎo fū rén ā shào bù de bǎ nǐ hòu huā yuán dǎ zhé yāo
〔贴啐介〕〔净〕还一件,小姐青春有了,没时间做出些儿也,那老夫人呵,少不的把你后花园打折腰。
tiē xiū hú shuō
〔贴〕休胡说!
lǎo fū rén lái yě
老夫人来也。
lǎo dàn kū jiè wǒ de qīn r
〔老旦哭介〕我的亲儿,
qián qiāng měi rì rào niang shēn yǒu bǎi shí zāo bìng bù jiàn nǐ xiàng rén qián qīng yī xiào
【前腔】每日绕娘身有百十遭,并不见你向人前轻一笑。
tā bèi shú de bān jī sì jiè cóng tóu xué bú yào de mèng mǔ sān qiān bǎ qì táo
他背熟的班姬《四诫》从头学,不要得孟母三迁把气淘。
yě chóu tā ruǎn miáo tiáo tè rèn jiāo shuí liào tā bìng yān jiān zhēn bù hǎo
也愁他软苗条忒恁娇,谁料他病淹煎真不好。
kū jiè cóng jīn hòu shuí bǎ qīn niáng jiào yě yī cùn gān cháng zuò le bǎi cùn jiāo
〔哭介〕从今后谁把亲娘叫也,一寸肝肠做了百寸焦。
lǎo dàn mèn dào tiē jīng jiào jiè lǎo yé tòng shā le nǎi nai yě
〔老旦闷倒,贴惊叫介〕老爷,痛杀了奶奶也。
kuài lái kuài lái
快来,快来!
wài kū shàng wǒ de r yě ya yuán lái fū rén mèn dào zài cǐ
〔外哭上〕我的儿也,呀,原来夫人闷倒在此。
qián qiāng fū rén bú shì nǐ zuò gū chén bà zi sù áo zé shì wǒ zuò gōng táng yuān yè bào
【前腔】夫人,不是你坐孤辰把子宿嚣,则是我坐公堂冤业报。
jiào bù shì lǎo cāng gōng duō nǚ hǎo
较不似老仓公多女好。
zhuàng bù zháo sài lú yī tā yī bìng qiāo
撞不着赛卢医他一病𫏋。
tiān tiān shì ǎn tóu bái zhōng nián a biàn zuò le dà jiā yuán hé chù xiāo
天,天,似俺头白中年啊,便做了大家缘何处消?
jiàn fàng zhe xiǎo mén méi shēng shé dǎo
见放着小门楣生折倒!
fū rén nǐ qiě zì bǎo zhòng
夫人,你且自保重。
biàn zuò nǐ cùn cháng qiān duàn le yě zé pà nǚ ér ā tā wàng dì hún guī bù kě zhāo
便做你寸肠千断了也,则怕女儿呵,他望帝魂归不可招。
chǒu ban yuàn gōng shàng rén jiān jiù hèn jīng yā qù tiān shàng xīn ēn xǐ què lái
〔丑扮院公上〕“人间旧恨惊鸦去,天上新恩喜鹊来。
bǐng lǎo yé cháo bào gāo shēng
”禀老爷,朝报高升。
wài kàn bào jiè lì bù yī běn fèng shèng zhǐ jīn kòu nán kuī nán ān zhī fǔ dù bǎo kě shēng ān fǔ shǐ zhèn shǒu huái yáng
〔外看报介〕吏部一本,奉圣旨:“金寇南窥,南安知府杜宝,可升安抚使,镇守淮扬。
jí rì qǐ chéng bù dé wéi wù
即日起程,不得违误。
qīn cǐ
钦此。
tàn jiè fū rén cháo zhǐ cuī rén běi wǎng nǚ sàng bù biàn xī guī
”〔叹介〕夫人,朝旨催人北往,女丧不便西归。
yuàn zi qǐng chén zhāi cháng jiǎng huà
院子,请陈斋长讲话。
chǒu lǎo xiàng gōng yǒu qǐng
〔丑〕老相公有请。
mò shàng péng shāng zhēn yī hè diào hè měi tóng táng
〔末上〕“彭殇真一壑,吊贺每同堂。
jiàn jiè wài chén xiān shēng xiǎo nǚ cháng xiè nǐ le
”〔见介〕〔外〕陈先生,小女长谢你了。
mò kū jiè zhèng shì
〔末哭介〕正是。
kǔ shāng xiǎo jiě xiān shì chén zuì liáng sì gù wú mén
苦伤小姐仙逝,陈最良四顾无门。
suǒ xǐ lǎo gōng xiāng qiáo qiān chén zuì liáng yī fà shī suǒ
所喜老公相乔迁,陈最良一发失所。
zhòng kū jiè wài chén xiān shēng yǒu shì shāng liáng
〔众哭介〕〔外〕陈先生有事商量。
xué shēng fèng zhǐ bù dé jiǔ tíng
学生奉旨,不得久停。
yīn xiǎo nǚ yí yán jiù zàng hòu yuán méi shù zhī xià yòu kǒng bù biàn hòu guān jū zhù yǐ fēn fù gē qǔ hòu yuán qǐ zuò méi huā ān guàn ān zhì xiǎo nǚ shén wèi
因小女遗言,就葬后园梅树之下,又恐不便后官居住,已分付割取后园,起座梅花庵观,安置小女神位。
jiù zhe zhè shí dào gū fén xiū kān shǒu
就着这石道姑焚修看守。
nà dào gū kě chéng yìng de lái
那道姑可承应的来?
jìng guì jiè lǎo dào pó tiān xiāng huàn shuǐ
〔净跪介〕老道婆添香换水。
dàn wǎng lái kàn gù hái dé yī rén
但往来看顾,还得一人。
lǎo dàn jiù fán chén zhāi cháng wèi biàn
〔老旦〕就烦陈斋长为便。
mò lǎo fū rén yǒu mìng qíng yuàn xiào láo
〔末〕老夫人有命,情愿效劳。
lǎo dàn lǎo yé xū zhì xiē jì tián cái hǎo
〔老旦〕老爷,须置些祭田才好。
wài yǒu lòu zé yuàn èr qǐng xū tián bō zī xiāng huǒ mò zhè lòu zé yuàn tián jiù lòu zài shēng yuán shēn shàng
〔外〕有漏泽院二顷虚田,拨资香火〔末〕这漏泽院田,就漏在生员身上。
jìng zán hào dào gū kān shōu dào gǔ
〔净〕咱号道姑,堪收稻谷。
nǐ shì chén jué liáng lòu bú dào nǐ
你是陈绝粮,漏不到你。
mò xiù cái kǒu chī shí yī fāng nǐ shì gū gū wǒ hái shì gū lǎo piān bù gāi wǒ shōu liáng
〔末〕秀才口吃十一方,你是姑姑,我还是孤老,偏不该我收粮?
wài bù xiāo zhēng chén xiān shēng shōu gěi
〔外〕不消争,陈先生收给。
chén xiān shēng wǒ zài cǐ shù nián yōu dài xué xiào
陈先生,我在此数年,优待学校。
mò dōu zhī dào
〔末〕都知道。
biàn shì lǎo gōng xiāng gāo shēng jiù guī yǒu zhū shēng yí ài jì shēng cí bēi wén dào jīng bàn lǐ sòng rén wèi miào
便是老公相高升,旧规有诸生遗爱记、生祠碑文,到京伴礼送人为妙。
jìng chén jué liáng yí ài jì shì lǎo yé yí xià yǔ lìng ài zuò biǎo jì me
〔净〕陈绝粮,遗爱记是老爷遗下与令爱作表记么?
mò shì lǎo gōng xiāng zhèng jì gē yáo
〔末〕是老公相政迹歌谣。
shén me lìng ài
什么“令爱”!
jìng zěn me jiào zuò shēng cí
〔净〕怎么叫做生祠?
mò dà cí yǔ sù lǎo yé xiàng gōng yǎng mén shàng xiě zhe dù gōng zhī cí
〔末〕大祠宇塑老爷像供养,门上写着:“杜公之祠”。
jìng zhè děng bù rú jiù sù xiǎo jiě zài bàng wǒ pǔ tóng gōng yǎng
〔净〕这等不如就塑小姐在傍,我普同供养。
wài nǎo jiè hú shuō
〔外恼介〕胡说!
dàn shì jiù guī wǒ tōng bù yòng le
但是旧规,我通不用了。
yì bù jìn chén xiān shēng lǎo dào gū zán nǚ fén r sān chǐ mù yún gāo lǎo fū qī yī yán xiāng kào
【意不尽】陈先生,老道姑,咱女坟儿三尺暮云高,老夫妻一言相靠。
bù gǎn wàng shí shí kān shǒu zé qīng míng hán shí yī wǎn fàn r jiāo
不敢望时时看守,则清明寒食一碗饭儿浇。
wài hún guī míng mò pò guī quán zhū bāo lǎo shǐ rǔ yōu yōu shí bā nián
〔外〕魂归冥漠魄归泉,(朱褒)〔老〕使汝悠悠十八年。
cáo táng
(曹唐)
mò yī jiào yī huí cháng yī duàn lǐ bái hé rú jīn zhòng shuō hèn mián mián
〔末〕一叫一回肠一断,(李白)〔合〕如今重说恨绵绵。
zhāng jí
(张籍)