shēng shàng bā jiāo yè shàng yǔ nán liú sháo yào shāo tóu fēng yù shōu
〔生上〕“芭蕉叶上雨难留,芍药梢头风欲收。
huà yì wú míng piān zhuó yǎn chūn guāng yǒu lù àn tái tóu
画意无明偏着眼,春光有路暗抬头。
xiǎo shēng kè zhōng gū mèn xián yóu hòu yuán
”小生客中孤闷,闲游后园。
hú shān zhī xià shí dé yī zhóu xiǎo huà shì shì guān yīn dà shì bǎo xiá zhuāng yán
湖山之下,拾得一轴小画,似是观音大士,宝匣庄严。
fēng yǔ yān xún wèi néng zhǎn shì
风雨淹旬,未能展视。
qiě xǐ jīn rì qíng hé zhān lǐ yī huì
且喜今日晴和,瞻礼一会。
kāi xiá zhǎn huà jiè
〔开匣,展画介〕
huáng yīng ér qiū yǐng guà yín hé zhǎn tiān shēn zì zài bō
【黄莺儿】秋影挂银河,展天身,自在波。
zhū bān hǎo xiāng néng tíng tuǒ
诸般好相能停妥。
tā zhēn shēn zài bǔ tuó zán hǎi nán rén yù tā
他真身在补陀,咱海南人遇他。
xiǎng jiè shén wēi guāng bù shàng lián huā zuò
〔想介〕甚威光不上莲花座?
zài yán é zěn xiāng qún zhí xià yī duì xiǎo líng bō
再延俄,怎湘裙直下一对小凌波?
shì guān yīn zěn yī duì xiǎo jiǎo r
是观音,怎一对小脚儿?
dài ǎn duān xiáng yī huì
待俺端详一会。
èr láng shén màn xiē ér gè huà tú zhōng yǐng er zé dù
【二郎神】慢些儿个,画图中影儿则度。
zhe le gǎn shuí shū guǎn zhōng diào xià fú xiǎo cháng é huà de zhè pīng tíng wō tuǒ
着了,敢谁书馆中吊下幅小嫦娥,画的这俜停倭妥。
shì cháng é yī fà gāi dǐng dài le
是嫦娥,一发该顶戴了。
wèn cháng é zhé guì rén yǒu wǒ
问嫦娥折桂人有我?
kě shì cháng é zěn yǐng er wài méi bàn duo xiáng yún tuō
可是嫦娥,怎影儿外没半朵祥云托?
shù cūn ér yòu bù shì guì cóng huā suǒ
树皴儿又不似桂丛花琐?
bú shì guān yīn yòu bú shì cháng é rén jiān nà de yǒu cǐ
不是观音,又不是嫦娥,人间那得有此?
chéng jīng è sì céng xiāng shí xiàng ǎn xīn tóu mō
成惊愕,似曾相识,向俺心头摸。
dài ǎn qiáo shì huà gōng lín de hái shì měi rén zì shǒu miáo de
待俺瞧,是画工临的,还是美人自手描的?
yīng tí xù wèn dān qīng hé chǔ jiāo é piàn yuè yǐng guāng shēng háo mò
【莺啼序】问丹青何处娇娥,片月影光生毫末?
shì nèn bān yī gè rén r zǎo jiàn le bǎi huā dī duǒ
似恁般一个人儿,早见了百花低躲。
zǒng tiān rán yì tài nán mó shuí jìn de bǎ chūn yún dàn pò
总天然意态难模,谁近得把春云淡破?
xiǎng lái huà gōng zěn néng dào cǐ
想来画工怎能到此!
duō gǎn tā zì jǐ néng miáo huì tuō
多敢他自己能描会脱。
qiě zhù xì guān tā zhèng shǒu zhī shàng xiǎo zì shù xíng
且住,细观他帧首之上,小字数行。
kàn jiè ya yuán lái jué jù yī shǒu
〔看介〕呀,原来绝句一首。
niàn jiè jìn dǔ fēn míng shì yǎn rán yuǎn guān zì zài ruò fēi xiān
〔念介〕“近睹分明似俨然,远观自在若飞仙。
tā nián de bàng chán gōng kè bù zài méi biān zài liǔ biān
他年得傍蟾宫客,不在梅边在柳边。
ya cǐ nǎi rén jiān nǚ zǐ xíng lè tú yě
”呀,此乃人间女子行乐图也。
hé yán bù zài méi biān zài liǔ biān
何言“不在梅边在柳边”?
qí zāi guài shì li
奇哉怪事哩!
jí xián bīn wàng guān shān méi lǐng tiān yī mǒ zěn zhī ǎn liǔ mèng méi guò
【集贤宾】望关山梅岭天一抹,怎知俺柳梦梅过?
de bàng chán gōng zhī zěn me
得傍蟾宫知怎么?
dài xǐ ā duān xiáng tíng hé ǎn xìng míng r zhí me fèi cháng é dìng duó
待喜呵,端详停和,俺姓名儿直么费嫦娥定夺?
dǎ mǒ hē gǎn zé shì mèng hún zhōng zhēn gè
打么诃,敢则是梦魂中真个。
hǎo bù huí pàn xiǎo shēng
好不回盼小生!
huáng yīng ér kōng yǐng luò xiān é dòng chūn jiāo sàn qǐ luō
【黄莺儿】空影落纤娥,动春蕉,散绮罗。
chūn xīn zhī zài méi jiān suǒ chūn shān cuì tuō chūn yān dàn hé
春心只在眉间锁,春山翠拖,春烟淡和。
xiāng kàn sì mù shuí qīng kě
相看四目谁轻可!
rèn héng bō lái huí gù yǐng bú zhù de yǎn r suō
恁横波,来回顾影不住的眼儿睃。
què zěn bàn zhī qīng méi zài shǒu huó sì tí duō xiǎo shēng yì bān
却怎半枝青梅在手,活似提掇小生一般?
tí yīng xù tā qīng méi zài shǒu shī xì ó dòu chūn xīn yì diǎn cuō tuó
【啼莺序】他青梅在手诗细哦,逗春心一点蹉跎。
xiǎo shēng dài huà bǐng chōng jī xiǎo jiě shì wàng méi zhǐ kě
小生待画饼充饥,小姐似望梅止渴。
xiǎo jiě xiǎo jiě wèi zēng kāi bàn diǎn yāo hé hán xiào chù zhū chún dàn mǒ yùn qíng duō
小姐,小姐,未曾开半点幺荷,含笑处朱唇淡抹,韵情多。
rú chóu yù yǔ zhǐ shǎo kǒu qì r ā
如愁欲语,只少口气儿呵。
xiǎo niáng zǐ huà shì cuī huī shī rú sū huì xíng shū bī zhēn wèi fū rén
小娘子画似崔徽,诗如苏蕙,行书逼真卫夫人。
xiǎo zi suī zé diǎn yǎ zěn dào de zhè xiǎo niáng zǐ
小子虽则典雅,怎到得这小娘子!
mò dì xiāng féng bù miǎn bù yùn yī shǒu
蓦地相逢,不免步韵一首。
tí jiè dān qīng miào chù què tiān rán bú shì tiān xiān jí dì xiān
〔题介〕“丹青妙处却天然,不是天仙即地仙。
yù bàng chán gōng rén jìn yuǎn qià xiē chūn zài liǔ méi biān
欲傍蟾宫人近远,恰些春在柳梅边。
cù yù lín tā néng chāo wò huì xiě zuò
【簇御林】他能绰斡,会写作。
xiù rù jiāng shān rén chàng hè
秀入江山人唱和。
dài xiǎo shēng hěn hěn jiào tā jǐ shēng měi rén měi rén
待小生很很叫他几声:“美人,美人!
jiě jie jiě jie
姐姐,姐姐!
xiàng zhēn zhēn tí xuè nǐ zhī me
”向真真啼血你知么?
jiào de nǐ pēn tì shì tiān huā tuò
叫的你喷嚏似天花唾。
dòng líng bō yíng yíng yù xià bú jiàn yǐng er nà
动凌波,盈盈欲下──不见影儿那。
hāi ǎn gū dān zài cǐ shào bù dé jiāng xiǎo niáng zǐ huà xiàng zǎo wǎn wán zhī bài zhī jiào zhī zàn zhī
咳,俺孤单在此,少不得将小娘子画像,早晚玩之、拜之,叫之、赞之。
wěi shēng shi de gè rén r xiān qìng hè gǎn liǔ hé méi yǒu xiē guā gé
【尾声】拾的个人儿先庆贺,敢柳和梅有些瓜葛?
xiǎo jiě xiǎo jiě zé bèi nǐ yǒu yǐng wú xíng kàn shā wǒ
小姐小姐,则被你有影无形看杀我。
bù xū yī xiàng hèn dān qīng bái jū yì kān bǎ zhǎng xuán zài hù tíng
不须一向恨丹青,(白居易)堪把长悬在户庭。
wu qiáo
(伍乔)
chóu chàng tí shī liǔ zhōng yǐn sī kōng tú tiān chéng chūn zuì zhuǎn nán xǐng
惆怅题诗柳中隐,(司空图)添成春醉转难醒。
zhāng jié
(章碣)