guà zhēn r jìng ban shí dào gū shàng tái diàn chóng chóng chūn sè shàng
【挂真儿】〔净扮石道姑上〕台殿重重春色上。
bì diāo lán yìng dài yín táng
碧雕阑映带银塘。
pū dì xiāng téng guī tiān qìng xiǎng
扑地香腾,归天磬响。
xì zhǎn dù rén qīng cáng
细展度人轻藏。
jí táng jǐ nián hóng fěn wěi huáng ní yōng yù zhī shí èr fēng tóu yuè yù dī li shè
〔集唐〕“几年红粉委黄泥雍裕之,十二峰头月欲低李涉。
zhé de méi guī huā yī duo li jiàn xūn dōng fēng chuī shàng yǎo niáng dī luō qiú
折得玫瑰花一朵李建勋,东风吹上窈娘堤罗虬。
ǎn lǎo dào gū kān shǒu dù xiǎo jiě fén ān sān nián zhī shàng
”俺老道姑看守杜小姐坟庵,三年之上。
zé qǔ jí rì tì tā kāi shè dào chǎng chāo shēng yù jiè
择取吉日,替他开设道场,超生玉界。
zǎo yǐ mén wài shù lì zhāo fān kàn yǒu hé rén lái dào
早已门外竖立招幡,看有何人来到。
tài píng lìng tiē ban xiǎo dào gū chǒu ban tú dì shàng lǐng lù jiāng xiāng yī piàn cǎi yún fú yuè shàng
【太平令】〔贴扮小道姑,丑扮徒弟上〕岭路江乡,一片彩云扶月上。
yǔ yī qīng niǎo xián lái wǎng
羽衣青鸟闲来往。
chǒu tiān wǎn méi huā guān xiē le ba
〔丑〕天晚,梅花观歇了罢。
tiē nán zhī wài yǒu què lú xiāng
〔贴〕南枝外有鹊炉香。
xiǎo dào gū nǎi sháo yáng jùn bì yún ān zhǔ shì yě yóu fāng dào cǐ
小道姑乃韶阳郡碧云庵主是也,游方到此。
jiàn tā zhuāng yán fān yǐn bǎng shì dào chǎng qià hǎo dēng tán gòng chéng hǎo shì
见他庄严幡引,榜示道场,恰好登坛,共成好事。
jiàn jiè jí táng tiē dà luó tiān shàng liǔ yān hán yú xuán jī jìng nǐ máo jié zhū fān yǐ shí kān wáng wéi
〔见介〕〔集唐〕〔贴〕“大罗天上柳烟含鱼玄机,〔净〕你毛节朱幡倚石龛王维。
tiē jiàn xiàng xī shān qiú zhù chù hán yù jìng hǎo li nǐ bàn chuí tán xiù xué tōng cān nǚ guāng
〔贴〕见向溪山求住处韩愈,〔净〕好哩,你半垂檀袖学通参女光。
xiǎo gū gū cóng hé ér zhì
”小姑姑从何而至?
tiē cóng sháo yáng jùn lái zàn cǐ jiè sù
〔贴〕从韶阳郡来,暂此借宿。
jìng dōng tóu fáng r yǒu gè lǐng nán liǔ xiàng gōng yǎng bìng
〔净〕东头房儿,有个岭南柳相公养病。
zé xià xiāng fáng kě yǐ
则下厢房可矣。
tiē duō xiè le
〔贴〕多谢了。
gǎn wèn jīn xī dào chǎng wèi hé ér shè
敢问今夕道场,为何而设?
jìng tàn jiè zé wèi dù yá xiǎo jiě qù sān nián dài yǔ zhāo hún shàng jiǔ tiān
〔净叹介〕则为“杜衙小姐去三年,待与招魂上九天”。
tiē zhè děng ā
〔贴〕这等呵!
qīng jiào tán chǎng jīn yè hǎo gǎn jiāng xiāng huǒ zhù zhēn xiān
”清醮坛场今夜好,敢将香火助真仙。
jìng zhè děng què hǎo
”〔净〕这等却好。
nèi míng zhōng gǔ jiè zhòng qǐng lǎo shī fu niān xiāng
〔内鸣钟鼓介〕〔众〕请老师父拈香。
jìng nán dòu zhù shēng zhēn fēi dōng yuè shòu shēng fū rén diàn xià
〔净〕南斗注生真妃,东岳受生夫人殿下。
niān xiāng bài jiè
〔拈香拜介〕
xiào nán gē zuān xīn huǒ diǎn miào xiāng
【孝南歌】钻新火,点妙香。
qián chéng wéi yīn dù lì niáng
虔诚为因杜丽娘。
zhòng bài jiè xiāng ǎi xiù fān zhuàng xì lè fēng wēi yáng
〔众拜介〕香霭绣幡幢,细乐风微扬。
xiān zhēn ā wēi guāng wú liàng bǎ yì diǎn xiāng hún zǎo dù rén tiān shàng
仙真呵,威光无量,把一点香魂,早度人天上。
pà wèi jǐn fán xīn tā zài zuò rén shēn xiǎng
怕未尽凡心,他再作人身想。
zuò ér láng zuò nǚ láng yuàn tā yǒng chéng shuāng
做儿郎,做女郎,愿他永成双。
zài xiū shì shào nián wáng
再休似少年亡。
jìng xiǎng qǐ xiǎo jiě shēng qián ài huā ér wáng jīn rì zhé de cán méi ān zài jìng píng gòng yǎng
〔净〕想起小姐生前爱花而亡,今日折得残梅,安在净瓶供养。
bài shén zhǔ jiè
〔拜神主介〕
qián qiāng píng r jìng chūn dòng yáng
【前腔】瓶儿净,春冻阳。
cán méi bàn zhī hóng là zhuāng
残梅半枝红蜡装。
xiǎo jiě ā
小姐呵!
nǐ xiāng mèng yǔ shuí xíng
你香梦与谁行?
jīng shén tè gū wǎng
精神忒孤往!
zhòng lǎo shī xiōng nǐ shuō jìng píng xiàng shén me cán méi xiàng shén me
〔众〕老师兄,你说净瓶象什么,残梅象什么?
jìng zhè píng r kōng xiàng shì jiè bāo cáng shēn shì cán méi yàng yǒu shuǐ wú gēn shàng zuò yú xiāng xiǎng
〔净〕这瓶儿空象,世界包藏,身似残梅样,有水无根,尚作余香想。
zhòng xiǎo jiě nǐ shòu cǐ gōng ā jiào nǐ jī gǔ liáng hún pò xiāng
〔众〕小姐,你受此供呵,教你肌骨凉,魂魄香。
kěn huí yáng zài wǎng zhè méi huā zhàng
肯回阳,再往这梅花帐?
nèi fēng xiǎng jiè jìng qí zāi guài zāi lěng sū sū yī zhèn fēng dǎ xuán yě
〔内风响介〕〔净〕奇哉怪哉,冷窣窣一阵风打旋也。
nèi míng zhōng jiè zhòng zhè wǎn zhāi shí fēn qiě chī le zhāi shōu shí dào chǎng
〔内鸣钟介〕〔众〕这晚斋时分,且吃了斋,收拾道场。
zhèng shì xiǎo jìng pāo cán wú dìng sè wǎn zhōng qiāo duàn bù xū shēng
正是:“晓镜抛残无定色,晚钟敲断步虚声。
zhòng xià
”〔众下〕
shuǐ hóng huā hún dàn zuò guǐ shēng yǎn xiù shàng zé xià de wàng xiāng tái rú mèng qiào hún líng yè yíng yíng mù mén rén jìng
【水红花】〔魂旦作鬼声,掩袖上〕则下得望乡台如梦俏魂灵,夜荧荧、墓门人静。
nèi quǎn fèi dàn jīng jiè yuán lái shì zhuàn huā yīn xiǎo quǎn fèi chūn xīng
〔内犬吠,旦惊介〕原来是赚花阴小犬吠春星。
lěng míng míng lí huā chūn yǐng
冷冥冥,梨花春影。
ya zhuǎn guò mǔ dan tíng sháo yào lán dōu huāng fèi jǐn
呀,转过牡丹亭、芍药阑,都荒废尽。
diē niáng qù le sān nián yě
爹娘去了三年也。
qì jiè shāng gǎn shā duàn yuán huāng jìng
〔泣介〕伤感煞断垣荒径。
wàng zhōng hé chǔ yě
望中何处也?
guǐ dēng qīng
鬼灯青。
tīng jiè wù de yǒu rén shēng yě luō
〔听介〕兀的有人声也啰。
tiān zì zhāo jūn yuàn xī rì qiān jīn xiǎo jiě jīn rì shuǐ liú huā xiè
〔添字昭君怨〕“昔日千金小姐,今日水流花谢。
zhè yān yān xī xī dù líng huā tài kuī tā
这淹淹惜惜杜陵花,太亏他。
shēng xìng dú xíng wú nà cǐ yè xīng qián yí gè
生性独行无那,此夜星前一个。
shēng shēng sǐ sǐ wéi qíng duō
生生死死为情多。
nài qíng hé
奈情何!
nú jiā dù lì niáng nǚ hún shì yě
”奴家杜丽娘女魂是也。
zhǐ wèi chī qíng mù sè yī mèng ér wáng
只为痴情慕色,一梦而亡。
còu de shí dì yán jūn fèng zhǐ cái gé wú rén fā qiǎn nǚ jiān sān nián
凑的十地阎君奉旨裁革,无人发遣,女监三年。
xǐ yù lǎo pàn āi lián fàng jià
喜遇老判,哀怜放假。
chèn cǐ yuè míng fēng xì suí xǐ yī fān
趁此月明风细,随喜一番。
ya zhè shì shū zhāi hòu yuán zěn zuò le méi huā ān guàn
呀,这是书斋后园,怎做了梅花庵观?
hǎo shāng gǎn rén yě
好伤感人也。
xiǎo táo hóng zán yī sì duàn cháng rén hé mèng zuì chū xǐng
【小桃红】咱一似断肠人和梦醉初醒。
shuí cháng zán cán shēng mìng yě
谁偿咱残生命也。
suī zé guǐ cóng zhōng zǐ mèi bù tóng xíng sū de de bǎ luó yī zhěng
虽则鬼丛中姊妹不同行,窣地的把罗衣整。
zhè yǐng suí xíng fēng chén lù yún àn dòu yuè gōu xīng dōu shì wǒ hún yóu jìng yě
这影随形,风沉露,云暗斗,月勾星,都是我魂游境也。
dào de zhè huā yǐng chū gēng nèi zuò dīng dōng shēng dàn jīng jiè yī shà jià xīn r shèn yuán lái shì nòng fēng líng tái diàn dōng dīng
到的这花影初更,〔内作丁冬声,旦惊介〕一霎价心儿瘆,原来是弄风铃台殿冬丁。
hǎo yī zhèn xiāng yě
好一阵香也。
xià shān hǔ wǒ zé jiàn xiāng yān yǐn yǐn dēng huǒ yíng yíng
【下山虎】我则见香烟隐隐,灯火荧荧。
ya pù le xiē yún xiá zhèng bù yóu rén dǎ gè yì zhēng
呀,铺了些云霞帧,不由人打个呓挣。
shì nà wèi shén líng yuán lái shì dōng yuè fū rén nán dòu zhēn fēi
是那位神灵,原来是东岳夫人,南斗真妃。
zuò jī shǒu jiè xiān zhēn xiān zhēn dù lì niáng guǐ hún qǐ shǒu
〔作稽首介〕仙真仙真,杜丽娘鬼魂稽首。
xū xū de tóu míng zhèng míng hǎo tì ǎn lǎng lǎng de chāo shēng zhù shēng
魆魆地投明证明,好替俺朗朗的超生注生。
zài kàn zhè qīng cí shàng yuán lái jiù shì shí dào gū zài cǐ zhù chí
再看这青词上,原来就是石道姑在此住持。
yī tán zhāi yì dù ǎn shēng tiān
一坛斋意,度俺生天。
dào gū dào gū wǒ kě yě shēng shòu nǐ ā
道姑道姑,我可也生受你呵。
zài qiáo zhè jìng píng zhōng hāi biàn shì ǎn nà zhǒng shàng cán méi li
再瞧这净瓶中,咳,便是俺那冢上残梅哩。
méi huā ā
梅花呵!
shì ǎn dù lì niáng bàn kāi ér xiè hǎo shāng qíng yě
似俺杜丽娘半开而谢,好伤情也。
zé wèi zhè duàn gǔ líng zhōng jīn zì jīng kòu dòng ǎn huáng liáng jìng
则为这断鼓零钟金字经,叩动俺黄粱境。
ǎn xiàng zhè dì chè lǐ méi gēn bèng jǐ chéng tòu chū xiē ér yǐng
俺向这地坼里梅根迸几程,透出些儿影。
qì jiè gū gū men zhè bān zhì chéng ruò bù liú xiē zōng yǐng zěn xiǎn de ǎn jiàn zhī tā jiù jiāng méi huā sàn zài jīng tái zhī shàng
〔泣介〕姑姑们这般至诚,若不留些踪影,怎显的俺鉴知他,就将梅花散在经台之上。
sā huā jiè dǐ shén me yì diǎn xiāng xiāo wàn diǎn qíng
〔撒花介〕抵什么一点香销万点情。
xiǎng qǐ diē niáng hé chǔ chūn xiāng hé chǔ yě
想起爹娘何处,春香何处也?
ya nà biān xiāng yǒu chén yín jiào huàn zhī shēng tīng zěn lái
呀,那边厢有沉吟叫唤之声,听怎来?
nèi jiào jiè ǎn dī jiě jie ā
〔内叫介〕俺的姐姐呵!
ǎn de měi rén ā
俺的美人呵!
dàn jīng jiè shuí jiào shuí yě
〔旦惊介〕谁叫谁也?
zài tīng
再听。
nèi yòu jiào jiè dàn tàn jiè
〔内又叫介〕〔旦叹介〕
zuì guī chí shēng hé sǐ gū hán mìng
【醉归迟】生和死,孤寒命。
yǒu qíng rén jiào bù chū qíng rén yīng
有情人叫不出情人应。
wèi shén me bù chàng chū nǐ kě rén míng xìng
为什么不唱出你可人名姓?
shì ǎn gū hún dú chèn dài shuí lái jiào huàn ǎn yī shēng
似俺孤魂独趁,待谁来叫唤俺一声。
bù fēn míng wú dǎo duàn zài xiāo tíng
不分明,无倒断,再消停。
nèi yòu jiào jiè dàn hāi gǎn biān xiāng shén me shū shēng shuì mèng lǐ yǔ yán hú kǒu jīng
〔内又叫介〕〔旦〕咳,敢边厢什么书生,睡梦里语言胡<口巠?
hēi ma lìng bù yóu ǎn wú qíng yǒu qíng còu zhe jiào de rén sān shēng liǎng shēng lěng xīng sōng hóng lèi piāo líng
【黑蟆令】不由俺无情有情,凑着叫的人三声两声,冷惺忪红泪飘零。
ya pà bù shì mèng rén ér méi qīng liǔ qīng
呀,怕不是梦人儿梅卿柳卿?
ǎn jì zhe zhè huā tíng shuǐ tíng chèn de zhè fēng qīng yuè qīng
俺记着这花亭水亭,趁的这风清月清。
zé zhè guǐ sù qián chéng pàn de shàng sān xīng sì xīng
则这鬼宿前程,盼得上三星四星?
dài jí xíng xún chèn nài dǒu zhuǎn shēn héng bù gǎn jiǔ tíng a
待即行寻趁,奈斗转参横,不敢久停啊!
wěi shēng wèi shén me shǎn yáo yáo chūn diàn dēng
【尾声】为什么闪摇摇春殿灯?
nèi jiào jiè diàn shàng xiǎng dòng
〔内叫介〕殿上响动。
chǒu xū shàng wàng jiè yòu zuò fēng qǐ jiè dàn yī nòng r xiù fān piāo jiǒng zé zhè jǐ diǎn luò huā fēng shì ǎn dù lì niáng shēn hòu yǐng
〔丑虚上望介〕〔又作风起介〕〔旦〕一弄儿绣幡飘迥,则这几点落花风是俺杜丽娘身后影。
dàn zuò guǐ shēng xià chǒu dǎ zhào miàn jīng jiào jiè shī fu men kuài lái kuài lái
〔旦作鬼声下〕〔丑打照面,惊叫介〕师父们,快来,快来!
jìng tiē jīng shàng zěn shēng dà jīng xiǎo guài
〔净、贴惊上〕怎生大惊小怪?
chǒu zé zhè dēng yǐng yíng huáng duǒ zhe qiáo shí jiàn yī wèi nǚ shén xian xiù fú huā fān yī shǎn ér qù
〔丑〕则这灯影荧煌,躲着瞧时,见一位女神仙,袖拂花幡,一闪而去。
pà yě pà yě
怕也,怕也!
jìng zěn shēng mú yàng
〔净〕怎生模样?
chǒu dǎ shǒu shì jiè zhè duō gāo zhè duō dà jùn liǎn r cuì qiào jīn fèng hóng qún lǜ ǎo huán pèi dīng dāng gǎn shì zhēn xiān xià jiàng
〔丑打手势介〕这多高,这多大,俊脸儿,翠翘金凤,红裙绿袄,环佩玎珰,敢是真仙下降?
jìng hāi zhè biàn shì dù xiǎo jiě shēng shí yàng zi
〔净〕咳,这便是杜小姐生时样子。
gǎn shì tā yǒu líng huó xiàn
敢是他有灵活现。
tiē ya nǐ kàn jīng tái zhī shàng luàn sǎn méi huā qí yě yì yě
〔贴〕呀,你看经台之上,乱糁梅花,奇也,异也!
dà jiā zài zhù zàn tā yī fān
大家再祝赞他一番。
yì duō jiāo zhòng fēng miè le xiāng yuè dào láng
【忆多娇】〔众〕风灭了香,月到廊。
shǎn shǎn shī shī hún yǐng er liáng
闪闪尸尸魂影儿凉。
huā luò zài chūn xiāo qíng yì shāng
花落在春宵情易伤。
yuàn nǐ zǎo dù tiān táng zǎo dù tiān táng miǎn liú zhì tā xiāng gù xiāng
愿你早度天堂,早度天堂,免留滞他乡故乡。
tiē gǎn wèn dù xiǎo jiě wèi hé bìng wáng
〔贴〕敢问杜小姐为何病亡?
yǐ hé yuán gù ér lái chū xiàn
以何缘故而来出现?
wěi shēng jìng xiū jīng huǎng miǎn wèn dāng
【尾声】〔净〕休惊恍,免问当。
shōu shí qǐ lè qì jīng táng
收拾起乐器经堂。
nǐ tīng bō wù de lěng sū sū pèi huán fēng hái zài huí láng nà biān xiǎng
你听波,兀的冷窣窣佩环风还在回廊那边响。
jìng xīn zhī bù gǎn zhé xíng xiāng cáo táng tiē yù huà yīn yuán kǒng duàn cháng
〔净〕心知不敢辄形相,(曹唐)〔贴〕欲话因缘恐断肠。
tiān zhú mù tóng
(天竺牧童)
chǒu ruò shǐ chūn fēng huì rén yì luō qiū hé yě yīng zhī yǒu dù lán xiāng
〔丑〕若使春风会人意,(罗邺)〔合〕也应知有杜兰香。
luō qiú
(罗虬)