yè xíng chuán shēng shàng piē xià tiān xiān hé chǔ yě
【夜行船】〔生上〕瞥下天仙何处也?
yǐng kōng méng shì yuè lóng shā
影空蒙似月笼沙。
yǒu hèn pái huái wú yán xūn yuē
有恨徘徊,无言窨约。
zǎo shì xī yáng xī xià
早是夕阳西下。
yī piàn hóng yún xià tài qīng rú huā qiǎo xiào yù pīng tíng
“一片红云下太清,如花巧笑玉娉婷。
píng shuí huà chū shēng xiāng miàn
凭谁画出生香面?
duì ǎn piān hán bù yǔ qíng
对俺偏含不语情。
xiǎo shēng zì yù chūn róng rì yè xiǎng niàn
”小生自遇春容,日夜想念。
zhè gèng lán shí jié pò xiē gōng fū yín qí zhū yù wán qí jīng shén
这更兰时节,破些工夫,吟其珠玉,玩其精神。
tǎng rán mèng lǐ xiāng qīn yě dāng chūn fēng yī dù
倘然梦里相亲,也当春风一度。
zhǎn huà wán jiè ya nǐ kàn měi rén ā shén hán yù yǔ yǎn zhù wēi bō
〔展画玩介〕呀,你看美人呵,神含欲语,眼注微波。
zhēn nǎi luò xiá yǔ gū wù qí fēi qiū shuǐ gòng cháng tiān yī sè
真乃“落霞与孤鹜齐飞,秋水共长天一色”。
xiāng biàn mǎn wǎn fēng chuī xià wǔ líng xī biān yī lǚ xiá chū là gè rén r fēng yùn shā
【香遍满】晚风吹下,武陵溪边一缕霞,出落个人儿风韵杀。
jìng wú xiá míng chuāng xīn jiàng shā
净无瑕,明窗新绛纱。
dān qīng xiǎo huà yòu bǎ yī fú gān cháng guà
丹青小画,又把一幅肝肠挂。
xiǎo jiě xiǎo jiě zé bèi nǐ xiǎng shā ǎn yě
小姐小姐,则被你想杀俺也。
lǎn huà méi qīng qīng qiè qiè yí gè nǚ jiāo wá chǔ chǔ zhēn zhēn xiàng gè zǎi xiàng yá
【懒画眉】轻轻怯怯一个女娇娃,楚楚臻臻像个宰相衙。
xiǎng tā chūn xīn wú nà duì líng huā hán qíng zì bǎ chūn róng huà kě xiǎng dào yǒu gè shí cuì rén r yě dòu zhe tā
想他春心无那对菱花,含情自把春容画,可想到有个拾翠人儿也逗着他?
èr fàn wú tóng shù tā fēi lái shì yuè huá ǎn shi de chóu tiān dà
【二犯梧桐树】他飞来似月华,俺拾的愁天大。
cháng shí yè yè duì yuè ér mián zhè jǐ yè a yōu jiā chán juān yǐn yìng de guāng huī shā
常时夜夜对月而眠,这几夜啊,幽佳,婵娟隐映的光辉杀。
jiào ǎn mí liú mò luàn de xīn cáo zá wú yè wú míng yàng zhe tā
教俺迷留没乱的心嘈杂,无夜无明怏着他。
ruò bù wèi qíng qí pà wò de dān qīng yà dài bào zhe nǐ yǐng er héng tà
若不为擎奇怕涴的丹青亚,待抱着你影儿横榻。
xiǎng lái xiǎo shēng dìng shì yǒu yuán yě
想来小生定是有缘也。
zài jiāng tā shī jù lǎng sòng yī fān
再将他诗句朗诵一番。
niàn shī jiè
〔念诗介〕
huàn shā xī niān shī huà duì huì jiā
【浣纱溪】拈诗话,对会家。
liǔ hé méi yǒu fèn r xiē
柳和梅有分儿些。
tā chūn xīn bèng chū hú shān xià fēi shàng yān xiāo è lǜ huá
他春心迸出湖山罅,飞上烟绡萼绿华。
zé shì lǐ bài tā biàn liǎo
则是礼拜他便了。
niān xiāng bài jiè xī xìng shā duì tā liǎn yūn méi hén xīn shàng qiā yǒu qíng rén bù zài tiān yá
〔拈香拜介〕奚幸杀,对他脸晕眉痕心上掐,有情人不在天涯。
xiǎo shēng kè jū zěn gōu jiě jie zhōng piàn shí xiāng huì yě
小生客居,怎勾姐姐***中片时相会也。
liú po mào hèn dān tiáo bù rě de shuāng hún huà zuò gè huà píng zhōng yǐ yù jiān jiā
【刘泼帽】恨单条不惹的双魂化,做个画屏中倚玉蒹葭。
xiǎo jiě a nǐ ěr duǒ r yún bìn yuè qīn yá kě zhī tā yī xiē xiē dōu tīng de ǎn shāng qíng huà
小姐啊,你耳朵儿云鬓月侵芽,可知他一些些都听的俺伤情话?
qiū yè yuè kān xiào zán shuō de lái rú xì shuǎ
【秋夜月】堪笑咱,说的来如戏耍。
tā hǎi tiān qiū yuè yún duān guà yān kōng cuì yǐng yáo shān mǒ
他海天秋月云端挂,烟空翠影遥山抹。
zhǐ xǔ tā bàn rén qīng xiá zěn jiào rén tiāo dá
只许他伴人清暇,怎教人佻达。
dōng ōu lìng ǎn rú niàn zhòu shì shuō fǎ
【东瓯令】俺如念咒,似说法。
shí yě yào diǎn tóu tiān yù huā
石也要点头,天雨花。
zěn qián chéng bù jiàng de xiān é xià
怎虔诚不降的仙娥下?
shì bù kěn qīng xíng tà
是不肯轻行踏。
nèi zuò fēng qǐ shēng àn zhù huà jiè dài liú xian pà shā fēng r guā zhān qiàn zhe jǐn biān yá
〔内作风起,生按住画介〕待留仙怕杀风儿刮,粘嵌着锦边牙。
pà guā sǔn tā zài xún gè gāo shǒu lín tā yī fú r
怕刮损他,再寻个高手临他一幅儿。
jīn lián zi xián zé yá zěn néng gòu tā wēi guāng shuǐ yuè shēng lín tà
【金莲子】闲啧牙,怎能够他威光水月生临榻?
pà yǒu chǔ xiāng féng tā zì jiā zé wèn tā xǔ duō qíng yǔ chūn fēng huà yì zài wú chà
怕有处相逢他自家,则问他许多情,与春风画意再无差。
zài bǎ dēng tī qǐ xì kàn tā yī huì
再把灯剔起细看他一会。
zhào jiè
〔照介〕。
gé wěi gǎn rén shì shàng shì zhè tiān zhēn duō zé jiǎ
【隔尾】敢人世上似这天真多则假。
nèi zuò fēng chuī dēng jiè shēng hǎo yī zhèn lěng fēng xí rén yě
〔内作风吹灯介〕〔生〕好一阵冷风袭人也。
xiǎn xiē r wù dān qīng fēng yǐng luò dēng huā
险些儿误丹青风影落灯花。
bà le zé suǒ shuì yǎn shā chuāng qù mèng tā
罢了,则索睡掩纱窗去梦他。
dǎ shuì jiè hún dàn shàng quán xià cháng mián mèng bù chéng
〔打睡介〕〔魂旦上〕“泉下长眠梦不成。
yī shēng yú de xǔ duō qíng
一生余得许多情。
hún suí yuè xià dān qīng yǐn rén zài fēng qián tàn xī shēng
魂随月下丹青引,人在风前叹息声。
qiè shēn dù lì niáng guǐ hún shì yě
”妾身杜丽娘鬼魂是也。
wèi huā yuán yī mèng xiǎng niàn ér zhōng
为花园一梦,想念而终。
dāng shí zì huà chūn róng mái yú tài hú shí xià
当时自画春容,埋于太湖石下。
tí yǒu tā nián de bàng chán gōng kè bù zài méi biān zài liǔ biān
题有“他年得傍蟾宫客,不在梅边在柳边。
shuí xiǎng hún yóu guān zhōng jǐ wǎn tīng jiàn dōng fáng zhī nèi yí gè shū shēng gāo shēng dī jiào ǎn dī jiě jie ǎn de měi rén
”谁想魂游观中几晚,听见东房之内,一个书生高声低叫:“俺的姐姐,俺的美人。
nà shēng yīn āi chǔ dòng ǎn xīn hún
”那声音哀楚,动俺心魂。
qiǎo rán mò rù tā fáng zhōng zé jiàn gāo guà qǐ yī zhóu xiǎo huà
悄然蓦入他房中,则见高挂起一轴小画。
xì wán zhī biàn shì nú jiā yí xià chūn róng
细玩之,便是奴家遗下春容。
hòu miàn hè shī yī shǒu guān qí míng zì zé lǐng nán liǔ mèng méi yě
后面和诗一首,观其名字,则岭南柳梦梅也。
méi biān liǔ biān qǐ fēi qián dìng hu
梅边柳边,岂非前定乎!
yīn ér gào guò le míng fǔ pàn jūn chèn cǐ liáng xiāo wán qí qián mèng
因而告过了冥府判君,趁此良宵,完其前梦。
xiǎng qi lai hǎo kǔ yě
想起来好苦也。
cháo tiān lǎn pà de shì fěn lěng xiāng xiāo qì jiàng shā yòu dào de gāo táng guǎn wán yuè huá
【朝天懒】怕的是粉冷香销泣绛纱,又到的高唐馆玩月华。
měng huí tóu xiū sà jì r biāo chá zì qíng ná
猛回头羞飒髻儿{髟查},自擎拿。
ya qián miàn shì tā fáng tóu le
呀,前面是他房头了。
pà táo yuán lù jìng xíng lái chà zài de é xuán shì rèn tā
怕桃源路径行来诧,再得俄旋试认他。
shēng shuì zhōng niàn shī jiè tā nián ruò bàng chán gōng kè bù zài méi biān zài liǔ biān
〔生睡中念诗介〕“他年若傍蟾宫客,不在梅边在柳边。
wǒ dī jiě jie a
”我的姐姐啊。
dàn tīng dǎ bēi jiè
〔旦〕〔听打悲介〕
qián qiāng shì tā jiào huàn de shāng qíng zán lèi yǔ má bǎ wǒ cán shī jù méi zhēng chà
【前腔】是他叫唤的伤情咱泪雨麻,把我残诗句没争差。
nán dào hái wèi shuì a
难道还未睡啊?
qiáo jiè shēng yòu jiào jiè dàn tā yuán lái shuì píng zhōng zuò niàn měng jiē yá
〔瞧介〕〔生又叫介〕〔旦〕他原来睡屏中作念猛嗟牙。
shěng xuān huá wǒ dài qiāo dàn cuì zhú chuāng lóng xià
省喧哗,我待敲弹翠竹窗栊下。
shēng zuò jīng xǐng jiào jiě jie jiè dàn bēi jiè dài zhǎn xiāng hún qù jìn tā
〔生作惊醒,叫“姐姐”介〕〔旦悲介〕待展香魂去近他。
shēng ya hù wài qiāo zhú zhī shēng shì fēng shì rén
〔生〕呀,户外敲竹之声,是风是人?
dàn yǒu rén
〔旦〕有人。
shēng zhè zán shí jié yǒu rén gǎn shì lǎo gū gū sòng chá lái
〔生〕这咱时节有人,敢是老姑姑送茶来?
miǎn láo le
免劳了。
dàn bú shì
〔旦〕不是。
shēng gǎn shì yóu fāng de xiǎo gū gū me
〔生〕敢是游方的小姑姑么?
dàn bú shì
〔旦〕不是。
shēng hǎo guài hǎo guài yòu bú shì xiǎo gū gū
〔生〕好怪,好怪,又不是小姑姑。
zài yǒu shuí
再有谁?
dài wǒ qǐ mén ér kàn
待我启门而看。
shēng kāi mén kàn jiè
〔生开门看介〕
wán xian dēng ya hé chǔ yī jiāo wá yàn fēi cháng shǐ rén jīng chà
【玩仙灯】呀,何处一娇娃,艳非常使人惊诧。
dàn zuò xiào shǎn rù shēng jí yǎn mén dàn liǎn rèn zhěng róng jiàn jiè xiù cái wàn fú
〔旦作笑闪入〕〔生急掩门〕〔旦敛衽整容见介〕秀才万福。
shēng xiǎo niáng zǐ dào lái gǎn wèn zūn qián hé chǔ yīn hé yín yè zhì cǐ
〔生〕小娘子到来,敢问尊前何处,因何夤夜至此?
dàn xiù cái nǐ cāi lái
〔旦〕秀才,你猜来。
hóng nà ǎo shēng mò bú shì mǎng zhāng qiān fàn le nǐ xīng hàn chá mò bú shì xiǎo liáng qīng yè zǒu tiān cáo fá
【红衲袄】〔生〕莫不是莽张骞犯了你星汉槎,莫不是小梁清夜走天曹罚?
dàn zhè dōu shì tiān shàng xiān rén zěn de dào cǐ
〔旦〕这都是天上仙人,怎得到此。
shēng shì rén jiā cǎi fèng àn suí yā
〔生〕是人家彩凤暗随鸦?
dàn yáo tóu jiè shēng gǎn shén chù lǐ lǜ yáng céng xì mǎ
〔旦摇头介〕〔生〕敢甚处里绿杨曾系马?
dàn bù céng yī miàn
〔旦〕不曾一面。
shēng ruò bù shì rèn táo qián yǎn cuò de huā gǎn zé shì zǒu lín qióng dào shù r chà
〔生〕若不是认陶潜眼挫的花,敢则是走临邛道数儿差?
dàn fēi chà
〔旦〕非差。
shēng xiǎng shì qiú dēng de
〔生〕想是求灯的?
kě shì nǐ yè xíng wú zhú yě yīn cǐ shàng dài yào hóng xiù fēn dēng xiàng bì shā
可是你夜行无烛也,因此上待要红袖分灯向碧纱?
qián qiāng dàn ǎn bù wéi dù xian xiāng kōng sàn huā yě bù wéi dú shū dēng xián rú là
【前腔】〔旦〕俺不为度仙香空散花,也不为读书灯闲濡蜡。
ǎn bù shì zhào fēi qīng jiù yǒu xiá yě bù shì zhuó wén jūn xīn shǒu guǎ
俺不似赵飞卿旧有瑕,也不似卓文君新守寡。
xiù cái a nǐ yě zēng suí dié mèng mí huā xià
秀才啊,你也曾随蝶梦迷花下。
shēng xiǎng jiè shì dāng chū céng mèng lái
〔生想介〕是当初曾梦来。
dàn ǎn yīn cǐ shàng nòng yīng huáng fù liǔ yá
〔旦〕俺因此上弄莺簧赴柳衙。
ruò wèn ǎn zhuāng tái hé chǔ yě bù yuǎn li gāng zé zài sòng yù dōng lín dì jǐ jiā
若问俺妆台何处也,不远哩,刚则在宋玉东邻第几家。
shēng zuò xiǎng jiè shì le
〔生作想介〕是了。
céng hòu huā yuán zhuǎn xi xī yáng shí jié jiàn xiǎo niáng zǐ zǒu dòng li
曾后花园转西,夕阳时节,见小娘子走动哩。
dàn biàn shì le
〔旦〕便是了。
shēng jiā xià yǒu shuí
〔生〕家下有谁?
yí chūn lìng dàn xié yáng wài fāng cǎo yá zài wú rén yǒu líng dīng de diē mā
【宜春令】〔旦〕斜阳外,芳草涯,再无人有伶仃的爹妈。
nú nián èr bā méi bāo tán fēng cáng yè lǐ huā
奴年二八,没包弹风藏叶里花。
wèi chūn guī rě dòng jiē yā piē jiàn nǐ fēng shén jùn yǎ
为春归惹动嗟呀,瞥见你风神俊雅。
wú tā dài hé nǐ jiǎn zhú lín fēng xi chuāng xián huà
无他,待和你翦烛临风,西窗闲话。
shēng bèi jiè qí zāi qí zāi rén jiān yǒu cǐ yàn sè
〔生背介〕奇哉,奇哉,人间有此艳色!
yè bàn wú gù ér yù míng yuè zhī zhū zěn shēng fā fù
夜半无故而遇明月之珠,怎生发付!
qián qiāng tā jīng rén yàn jué shì jiā
【前腔】他惊人艳,绝世佳。
shǎn yī xiào fēng liú yín là
闪一笑风流银蜡。
yuè míng rú zhà wèn jīn xī hé nián xīng hàn chá
月明如乍,问今夕何年星汉槎?
jīn chāi kè hán yè lái jiā yù tiān xiān rén jiān xià tà
金钗客寒夜来家,玉天仙人间下榻。
bèi jiè zhī tā zhī tā shì shèn zhái juàn de hái ér zhè yíng mén diào fǎ
〔背介〕知他,知他是甚宅眷的孩儿,这迎门调法?
dài xiǎo shēng zài wèn tā
待小生再问他。
huí jiè xiǎo niáng zǐ yín yè xià gù xiǎo shēng gǎn shì mèng yě
〔回介〕小娘子夤夜下顾小生,敢是梦也?
dàn xiào jiè bú shì mèng dàng zhēn li
〔旦笑介〕不是梦,当真哩。
hái pà xiù cái wèi kěn róng nà
还怕秀才未肯容纳。
shēng zé pà wèi zhēn
〔生〕则怕未真。
guǒ rán měi rén jiàn ài xiǎo shēng xǐ chū wàng wài
果然美人见爱,小生喜出望外。
hé gǎn què hu
何敢却乎?
dàn zhè děng zhēn gè pàn zhe nǐ le
〔旦〕这等真个盼着你了。
shuǎ bào lǎo yōu gǔ hán yá nǐ wèi ǎn cuī huā lián yè fā
【耍鲍老】幽谷寒涯,你为俺催花连夜发。
ǎn quán rán wèi jià nǐ gè zhōng zhī chá jū xī de hǎo rén jiā
俺全然未嫁,你个中知察,拘惜的好人家。
mǔ dan tíng jiāo qià qià
牡丹亭,娇恰恰;
hú shān pàn xiū dā dā
湖山畔,羞答答;
dú shū chuāng xī là là
读书窗,淅喇喇。
liáng yè shěng péi chá qīng fēng míng yuè zhī wú jià
良夜省陪茶,清风明月知无价。
dī dī jīn shēng ǎn jīng hún huà shuì xǐng shí liáng yuè xiē xiē
【滴滴金】〔生〕俺惊魂化,睡醒时凉月些些。
dǒu de róng huá gǎn zé shì mèng zhōng wū xiá
陡地荣华,敢则是梦中巫峡?
kuī shā nǐ zǒu huā yīn bù hài xiē ér pà diǎn cāng tái bù liū xiē ér huá bèi xuān qīn bù shòu xiē ér xià rèn shū shēng bù zháo xiē ér chà
亏杀你走花阴不害些儿怕,点苍苔不溜些儿滑,背萱亲不受些儿吓,认书生不着些儿差。
nǐ kàn dòu r xié huā ér yà rú cǐ yè shēn huā shuì ba
你看斗儿斜,花儿亚,如此夜深花睡罢。
xiào kā kā yín hā hā fēng yuè wú jiā
笑咖咖,吟哈哈,风月无加。
bǎ tā yàn ruǎn xiāng jiāo zuò yì r shuǎ xià de kuī tā
把他艳软香娇做意儿耍,下的亏他?
biàn kuī tā zé bàn shà
便亏他则半霎。
dàn qiè yǒu yī yán xiāng kěn wàng láng shù zuì
〔旦〕妾有一言相恳,望郎恕罪。
shēng xiào jiè xián qīng yǒu huà dàn shuō wú fáng
〔生笑介〕贤卿有话,但说无妨。
dàn qiè qiān jīn zhī qū yī dàn fù yǔ láng yǐ wù fù nú xīn
〔旦〕妾千金之躯,一旦付与郎矣,勿负奴心。
měi yè de gòng zhěn xí píng shēng zhī yuàn zú yǐ
每夜得共枕席,平生之愿足矣。
shēng xiào jiè xián qīng yǒu xīn liàn yú xiǎo shēng xiǎo shēng qǐ gǎn wàng yú xián qīng hu
〔生笑介〕贤卿有心恋于小生,小生岂敢忘于贤卿乎?
dàn hái yǒu yī yán
〔旦〕还有一言。
wèi zhì jī míng fàng nú huí qù
未至鸡鸣,放奴回去。
xiù cái xiū sòng yǐ bì xiǎo fēng
秀才休送,以避晓风。
shēng zhè dōu lǐng mìng
〔生〕这都领命。
zhǐ wèn jiě jie guì xìng fāng míng
只问姐姐贵姓芳名?
yì bù jìn dàn tàn jiè shào bù dé huā yǒu gēn yuán yù yǒu yá dài shuō shí rě de fēng shēng dà
【意不尽】〔旦叹介〕少不得花有根元玉有芽,待说时惹的风声大。
shēng yǐ hòu zhǔn wàng xián qīng zhú yè ér lái
〔生〕以后准望贤卿逐夜而来。
dàn xiù cái qiě hé ǎn diǎn kān chūn fēng zhè dì yī huā
〔旦〕秀才,且和俺点勘春风这第一花。
shēng hào tài kuáng xiāng xī wèi féng hán yù dàn yuè xié lóu shàng wǔ gēng zhōng
〔生〕浩态狂香昔未逢,(韩愈)〔旦〕月斜楼上五更钟。
lǐ shāng yǐn
(李商隐)
dàn zhāo yún yè rù wú xíng chù lǐ bái shēng shén nǚ zhī lái dì jǐ fēng
〔旦〕朝云夜入无行处,(李白)〔生〕神女知来第几峰?
zhāng zi róng
(张子容)