mǎn tíng fāng wài ban dù tài shǒu shàng xī shǔ míng rú nán ān tài shǒu jǐ fān láng miào jiāng hú
【满庭芳】〔外扮杜太守上〕西蜀名儒,南安太守,几番廊庙江湖。
zǐ páo jīn dài gōng yè wèi quán wú
紫袍金带,功业未全无。
huá fà bù kān huí shǒu
华发不堪回首。
yì chōu zān wàn lǐ qiáo xi hái zhǐ pà jūn ēn wèi xǔ wǔ mǎ yù chí chú
意抽簪万里桥西,还只怕君恩未许,五马欲踟蹰。
yī shēng míng huàn shǒu nán ān mò zuò xún cháng tài shǒu kàn
“一生名宦守南安,莫作寻常太守看。
dào lái zhǐ yǐn guān zhōng shuǐ guī qù wéi kàn wū wài shān
到来只饮官中水,归去惟看屋外山。
zì jiā nán ān tài shǒu dù bǎo biǎo zì zǐ chōng nǎi táng cháo dù zi měi zhī hòu
”自家南安太守杜宝,表字子充,乃唐朝杜子美之后。
liú luò bā shǔ nián guò wǔ xún
流落巴蜀,年过五旬。
xiǎng niàn suì dēng kē sān nián chū shǒu qīng míng huì zhèng bō zài rén jiān
想廿岁登科,三年出守,清名惠政,播在人间。
nèi yǒu fū rén zhēn shì nǎi wèi cháo zhēn huáng hòu dí pài
内有夫人甄氏,乃魏朝甄皇后嫡派。
cǐ jiā é méi shān xiàn shì chū xián dé
此家峨眉山,见世出贤德。
fū rén dān shēng xiǎo nǚ cái mào duān yán huàn míng lì niang wèi yì hūn pèi
夫人单生小女,才貌端妍,唤名丽娘,未议婚配。
kàn qǐ zì lái shū nǚ wú bù zhī shū
看起自来淑女,无不知书。
jīn rì zhèng yǒu yú xián bù miǎn qǐng chū fū rén shāng yì cǐ shì
今日政有馀闲,不免请出夫人,商议此事。
zhèng shì zhōng láng xué fù dān chuán nǚ bó dào guān pín gèng shǎo ér
正是:“中郎学富单传女,伯道官贫更少儿。
rào chí yóu lǎo dàn shàng zhēn fēi luò pǔ dí pài lái xī shǔ fēng dà jùn nán ān dù mǔ
【绕池游】〔老旦上〕甄妃洛浦,嫡派来西蜀,封大郡南安杜母。
jiàn jiè wài lǎo bài míng bāng wú shén dé lǎo dàn qiè zhān fēng gào yǒu hé gōng
〔见介〕〔外〕“老拜名邦无甚德,〔老旦〕妾沾封诰有何功!
wài chūn lái guī gé xián duō shǎo
〔外〕春来闺阁闲多少?
lǎo dàn yě zhǎng xiàng huā yīn kè nǚ gōng
〔老旦〕也长向花阴课女工。
wài nǚ gōng yī shì xiǎng nǚ ér jīng qiǎo guò rén
”〔外〕女工一事,想女儿精巧过人。
kàn lái gǔ jīn xián shū duō xiǎo shī shū
看来古今贤淑,多晓诗书。
tā rì jià yī shū shēng bù wǎng le tán tǔ xiāng chèn
他日嫁一书生,不枉了谈吐相称。
nǐ yì xià rú hé
你意下如何?
lǎo dàn dàn píng zūn yì
〔老旦〕但凭尊意。
qián qiāng tiē chí jiǔ tái suí dàn shàng jiāo yīng yù yǔ yǎn jiàn chūn rú xǔ
【前腔】〔贴持酒台,随旦上〕娇莺欲语,眼见春如许。
cùn cǎo xīn zěn bào de chūn guāng yī èr
寸草心,怎报的春光一二!
jiàn jiè diē niáng wàn fú
〔见介〕爹娘万福。
wài hái ér hòu miàn pěng zhe jiǔ yáo shì hé zhǔ yì
〔外〕孩儿,后面捧着酒肴,是何主意?
dàn guì jiè jīn rì chūn guāng míng mèi diē niáng kuān zuò hòu táng nǚ hái ér gǎn jìn sān jué zhī shāng shǎo xiào qiān chūn zhī zhù
〔旦跪介〕今日春光明媚,爹娘宽坐后堂,女孩儿敢进三爵之觞,少效千春之祝。
wài xiào jiè shēng shòu nǐ
〔外笑介〕生受你。
yù shān tuí dàn jìn jiǔ jiè diē niáng wàn fú nǚ hái ér wú xiàn huān yú
【玉山颓】〔旦进酒介〕爹娘万福,女孩儿无限欢娱。
zuò huáng táng bǎi suì chūn guāng jìn měi jiǔ yī jiā tiān lù
坐黄堂百岁春光,进美酒一家天禄。
zhù xuān huā chūn shù suī zé shì zi shēng chí mù shǒu de jiàn zhè pán táo shú
祝萱花椿树,虽则是子生迟暮,守得见这蟠桃熟。
hé qiě tí hú huā jiān zhú xià cháng yǐn zhe fèng huáng chú
〔合〕且提壶,花间竹下长引着凤凰雏。
wài chūn xiāng zhuó xiǎo jiě yī bēi
〔外〕春香,酌小姐一杯。
qián qiāng wú jiā dù fǔ wèi piāo líng lǎo kuì qī nú
【前腔】吾家杜甫,为飘零老愧妻孥。
lèi jiè fū rén wǒ bǐ zi měi gōng gōng gèng kě lián yě
〔泪介〕夫人,我比子美公公更可怜也。
tā hái yǒu niàn lǎo fū shī jù nán ér ǎn zé yǒu xué mǔ shì huà méi jiāo nǚ
他还有念老夫诗句男儿,俺则有学母氏画眉娇女。
lǎo dàn xiàng gōng xiū jiāo tǎng rán zhāo de hǎo nǚ xù yǔ ér zi yì bān
〔老旦〕相公休焦,倘然招得好女婿,与儿子一般。
wài xiào jiè kě yì bān ne
〔外笑介〕可一般呢!
lǎo dàn zuò mén méi gǔ yǔ wéi shèn de zhè dāo dao xù xù cái dào zhōng nián lù
〔老旦〕“做门楣”古语,为甚的这叨叨絮絮,才到中年路。
hé qián wài nǚ hái ér bǎ tái zhǎn shōu qù
〔合前〕〔外〕女孩儿,把台盏收去。
dàn xià jiè wài jiào chūn xiāng
〔旦下介〕〔外〕叫春香。
ǎn wèn nǐ xiǎo jiě zhōng rì xiù fáng yǒu hé shēng huó
俺问你小姐终日绣房,有何生活?
tiē xiù fáng zhōng zé shì xiù
〔贴〕绣房中则是绣。
wài xiù de xǔ duō
〔外〕绣的许多?
tiē xiù le dǎ mián
〔贴〕绣了打绵。
wài shèn me mián
〔外〕甚么绵?
tiē shuì mián
〔贴〕睡眠。
wài hǎo li hǎo li
〔外〕好哩,好哩。
fū rén nǐ cái shuō zhǎng xiàng huā yīn kè nǚ gōng què zòng róng nǚ hái ér xián mián shì hé jiā jiào
夫人,你才说“长向花阴课女工”,却纵容女孩儿闲眠,是何家教?
jiào nǚ hái ér
叫女孩儿。
dàn shàng diē diē yǒu hé fēn fù
〔旦上〕爹爹有何分付?
wài shì wèn chūn xiāng nǐ bái rì mián shuì shì hé dào lǐ
〔外〕适问春香,你白日眠睡,是何道理?
jiǎ rú cì xiù yú xián yǒu jià shàng tú shū kě yǐ yù mù
假如刺绣馀闲,有架上图书,可以寓目。
tā rì dào rén jiā zhī shū zhī lǐ fù mǔ guāng huī
他日到人家,知书知礼,父母光辉。
zhè dōu shì nǐ niáng qīn shī jiào yě
这都是你娘亲失教也。
yù bào dù huàn náng qīng kǔ yě bù céng shī shū wù rú
【玉抱肚】宦囊清苦,也不曾诗书误儒。
nǐ hǎo xiē shí zuò kè wèi r yǒu yī rì bǎ jiā dàng hù
你好些时做客为儿,有一日把家当户。
shì wèi diē de shū sàn bú er jū dào de gè wèi niang shì nǚ mó
是为爹的疏散不儿拘,道的个为娘是女模。
qián qiāng lǎo dàn yǎn qián ér nǚ ǎn wèi niang xīn sū tǐ qú
【前腔】〔老旦〕眼前儿女,俺为娘心苏体劬。
jiāo yǎng tā zhǎng shàng míng zhū chū là de rén zhōng měi yù
娇养他掌上明珠,出落的人中美玉。
r a diē sān fēn shuō huà nǐ zì xīn mó nán dào bā zì shū tóu zuò mù hū
儿啊,爹三分说话你自心模,难道八字梳头做目呼。
qián qiāng dàn huáng táng fù mǔ yǐ jiāo chī guàn xí rú yú
【前腔】〔旦〕黄堂父母,倚娇痴惯习如愚。
gāng dǎ dī qiū qiān huà tú xián tà zhe yuān yāng xiù pǔ
刚打的秋千画图,闲榻着鸳鸯绣谱。
cóng jīn hòu chá yú fàn bǎo pò gōng fū yù jìng tái qián chā jià shū
从今后茶馀饭饱破工夫,玉镜台前插架书。
lǎo dàn suī rán rú cǐ yào gè nǚ xiān shēng jiǎng jiě cái hǎo
〔老旦〕虽然如此,要个女先生讲解才好。
wài bù néng gōu
〔外〕不能勾。
qián qiāng hòu táng gōng suǒ qǐng xiān shēng zé shì hóng mén fǔ rú
【前腔】后堂公所,请先生则是黉门腐儒。
lǎo dàn nǚ ér a zěn niàn biàn de kǒng zǐ shī shū dàn lüè shi zhōu gōng lǐ shù
〔老旦〕女儿啊,怎念遍的孔子诗书,但略识周公礼数。
hé bù wǎng le yín niang yù jie zhǐ zuò gè fǎng zhuān r xiè nǚ bān jī nǚ xiào shū
〔合〕不枉了银娘玉姐只做个纺砖儿,谢女班姬女校书。
wài qǐng xiān shēng bù nán zé yāo hǎo shēng guǎn dài
〔外〕请先生不难,则要好生管待。
wěi shēng shuō yǔ nǐ fū rén ài nǚ xiū qín dú guǎn míng shī chá fàn xū qīng chǔ
【尾声】说与你夫人爱女休禽犊,馆明师茶饭须清楚。
nǐ kàn ǎn zhì guó qí jiā yě zé shì shù juǎn shū
你看俺治国齐家、也则是数卷书。
wǎng nián hé shì qǐ xī bīn liǔ zōng yuán zhǔ lǐng chūn fēng zhī zài jūn
往年何事乞西宾,(柳宗元)主领春风只在君。
wáng jiàn
(王建)
bó dào mù nián wú sì zi miáo fā nǚ zhōng shuí shì wèi fū rén
伯道暮年无嗣子,(苗发)女中谁是卫夫人?
liú yǔ xī
(刘禹锡)