shuāng quàn jiǔ mò ban lǎo rú shàng dēng chuāng kǔ yín hán suān sā tūn
【双劝酒】〔末扮老儒上〕灯窗苦吟,寒酸撒吞。
kē chǎng kǔ jìn cuō tuó zhí nèn
科场苦禁,蹉跎直恁!
kě lián gū fù kàn shū xīn
可怜辜负看书心。
hǒu ér bìng nián lái bèng qīn
吼儿病年来迸侵。
ké sòu bìng duō shū jiǔ zhǎn cūn tóng fèng báo jiǎn chú yān
“咳嗽病多疏酒盏,村童俸薄减厨烟。
zhēng zhī tiān shàng wú rén zhù diào xià chūn chóu hè fà xian
争知天上无人住,吊下春愁鹤发仙。
zì jiā nán ān fǔ rú xué shēng yuán chén zuì liáng biǎo zì bó cuì
”自家南安府儒学生员陈最良,表字伯粹。
zǔ fù xíng yī
祖父行医。
xiǎo zi zì yòu xí rú
小子自幼习儒。
shí èr suì jìn xué chāo zēng bǔ lǐn
十二岁进学,超增补廪。
guān chǎng yī shí wǔ cì
观场一十五次。
bù xìng qián rèn zōng shī kǎo jū liè děng tíng lǐn
不幸前任宗师,考居劣等停廪。
jiān qiě liǎng nián shī guǎn yī shí dān bó
兼且两年失馆,衣食单薄。
zhèi xiē hòu shēng dōu shùn kǒu jiào wǒ chén jué liáng
这些后生都顺口叫我“陈绝粮”。
yīn wǒ yī bo dì lǐ suǒ shì jiē zhī yòu gǎi wǒ biǎo zì bó cuì zuò bǎi zá suì
因我医、卜、地理,所事皆知,又改我表字伯粹做“百杂碎”。
míng nián shì dì liù gè xún tóu yě bù xiǎng shèn de le
明年是第六个旬头,也不想甚的了。
yǒu gè zǔ fù yào diàn yī rán kāi zhāng zài cǐ
有个祖父药店,依然开张在此。
rú biàn yī cài biàn jī zhè dōu bù zài huà xià
“儒变医,菜变齑”,这都不在话下。
zuó rì tīng jiàn běn fǔ dù tài shǒu yǒu gè xiǎo jiě yào qǐng xiān shēng
昨日听见本府杜太守,有个小姐,要请先生。
hǎo xiē bēn jìng de zuān qù
好些奔竞的钻去。
tā kě wéi shèn de
他可为甚的?
xiāng bāng hǎo shuō huà yī yě
乡邦好说话,一也;
tōng guān jié èr yě
通关节,二也;
zhuàng tài suì sān yě
撞太岁,三也;
chuān tā mén zǐ guǎn jiā gǎi cuàn wén juàn sì yě
穿他门子管家,改窜文卷,四也;
bié chù chuī xū jìn shēn wǔ yě
别处吹嘘进身,五也;
xià tou guān r pà tā liù yě
下头官儿怕他,六也;
jiā lǐ piàn rén qī yě
家里骗人,七也。
wèi cǐ qī shì méi liǎo tóu yào qù
为此七事,没了头要去。
tā men dōu bù zhī guān yá kě shì hǎo tà de
他们都不知官衙可是好踏的!
kuàng qiě nǚ xué shēng yī fā nàn jiào qīng bù dé zhòng bù dé
况且女学生一发难教,轻不得,重不得。
tǎng rán jiān tǐ miàn yǒu xiē bù zhēn tí bù dé xiào bù dé
倘然间体面有些不臻,啼不得,笑不得。
shì wǒ lǎo rén jiā bà le
似我老人家罢了。
zhèng shì yǒu shū zhē lǎo yǎn bù fáng wú yào sàn xián chóu
“正是有书遮老眼,不妨无药散闲愁。
chǒu ban fǔ xué mén zǐ shàng tiān xià xiù cái qióng dào dǐ xué zhōng mén zi lǎo chéng jīng
”〔丑扮府学门子上〕“天下秀才穷到底,学中门子老成精。
jiàn jiè chén zhāi cháng bào xǐ
”〔见介〕陈斋长报喜。
mò hé xǐ
〔末〕何喜?
chǒu dù tài yé yào qǐng gè xiān shēng jiào xiǎo jiě zhǎng jiào lǎo yé kāi le shí shù míng qù dōu bù zhōng shuō yào lǎo chéng de
〔丑〕杜太爷要请个先生教小姐,掌教老爷开了十数名去都不中,说要老成的。
wǒ qù zhǎng jiào lǎo yé chù bǐng shàng le nǐ tài yé yǒu qǐng tiè zài cǐ
我去掌教老爷处禀上了你,太爷有请帖在此。
mò rén zhī huàn zài hào wéi rén shī
〔末〕“人之患在好为人师”。
chǒu rén zhī fàn yǒu de nǐ chī li
〔丑〕人之饭,有得你吃哩。
mò zhè děng biàn xíng
〔末〕这等便行。
xíng jiè
〔行介〕
dòng xiān gē mò zán tóu jīn pò le xiū xuē tóu zhàn le dōu
【洞仙歌】〔末〕咱头巾破了修,靴头绽了兜。
chǒu nǐ zuò lǎo zhāi tóu shān jīn méi le hòu tou
〔丑〕你坐老斋头,衫襟没了后头。
hé yàn shuǐ shù jìng kǒu qù chéng guān fàn sǒu tī yá zhàng gǎn huáng jī chòu
〔合〕砚水漱净口,去承官饭溲,剔牙杖敢黄齑臭。
qián qiāng chǒu zán mén ér xún shì tóu nǐ zhāi cháng gàn bà xiū
【前腔】〔丑〕咱门儿寻事头,你斋长干罢休?
mò yào wǒ xiè chou zhī nà lǐ liú bù liú
〔末〕要我谢酬,知那里留不留?
hé bù lùn duān yáng jiǔ dàn féng chū fǔ yóu zé niǎn zhe shān r xiù
〔合〕不论端阳九,但逢出府游,则捻着衫儿袖。
chǒu wàng jiàn fǔ mén le
〔丑〕望见府门了。
chǒu shì jiān róng lè běn qūn xún lǐ shāng yǐn mò shuí cǎi zī xū bái shì yín
〔丑〕世间荣乐本逡巡,(李商隐)〔末〕谁睬髭须白似银?
cáo táng
(曹唐)
chǒu fēng liú tài shǒu róng xián zuò zhū qìng yú hé biàn yǒu wú biān qiú fù rén
〔丑〕风流太守容闲坐,(朱庆馀)〔合〕便有无边求福人。
hán yù
(韩愈)