dǎo liàn zǐ shēng shàng tīng lòu xià bàn gèng duō yuè yǐng xiàng zhōng nà
【捣练子】〔生上〕听漏下半更多,月影向中那。
nèn shí jié yè xiāng shāo ba me
恁时节夜香烧罢么?
yì diǎn xīng hóng yì diǎn jīn shí gè chūn xiān shí gè zhēn
”一点猩红一点金,十个春纤十个针。
zhǐ yīn shì shàng měi rén miàn gǎi jìn rén jiān jūn zǐ xīn
只因世上美人面,改尽人间君子心。
ǎn liǔ mèng méi shì gè dú shū jūn zǐ yī wèi zhì chéng
”俺柳梦梅是个读书君子,一味志诚。
zhǐ yīn běi shàng nán ān còu zhe dōng lín xī zǐ
止因北上南安,凑着东邻西子。
yān rán yī xiào suì chéng mù yǔ zhī lái
嫣然一笑,遂成暮雨之来;
wèi shì wǔ gēng biàn zhú xiǎo fēng ér qù
未是五更,便逐晓风而去。
jīn xiāo yǒu yuē wèi zhī chí zǎo
今宵有约,未知迟早。
zhèng shì jīn lián ruò kěn yí sān cùn yín zhú xiān jiào kè wǔ fēn
正是:“金莲若肯移三寸,银烛先教刻五分。
zé yī jiàn jiě jie ruò dào yào jīng shén duì fù tā
”则一件,姐姐若到,要精神对付他。
tōu dǔn yī huì yǒu hé bù kě
偷盹一会,有何不可。
shuì jiè
〔睡介〕
chēng rén xīn hún dàn shàng míng tú zhèng cuò yào sǐ què xīn r wú nà
【称人心】〔魂旦上〕冥途挣挫,要死却心儿无那。
yě zé wèi ǎn nà rén ér tè kě jiào tā mèn fáng tóu shǒu zhe xián
也则为俺那人儿忒可,教他闷房头守着闲***。
rù mén jiè ya tā duān rán shuì kē rèn chūn hán yě bù bǎ xiù qīn lái mō
〔入门介〕呀,他端然睡瞌,恁春寒也不把绣衾来摸。
duō yìng tā zhǐ hou zhe wǒ
多应他只候着我。
dài jiào xǐng tā
待叫醒他。
xiù cái xiù cái
秀才,秀才!
shēng xǐng jiè jiě jie shī jìng yě
〔生醒介〕姐姐,失敬也。
qǐ yī jiè shēng dài zhěng yī luō yuǎn yuǎn xiāng yíng gè
〔起揖介〕〔生〕待整衣罗,远远相迎个。
zhè èr gēng tiān fēng lù duō hái zé pà yè shēn huā shuì me
这二更天风露多,还则怕夜深花睡么?
dàn xiù cái ǎn nà lǐ cháng yè hǎo nán guò qiǎn zhe nǐ wú mián qīng zuò
〔旦〕秀才,俺那里长夜好难过,缱着你无眠清坐。
shēng jiě jie nǐ lái de jiǎo zōng r rèn qīng shì zěn de
〔生〕姐姐,你来的脚踪儿恁轻,是怎的?
jí táng dàn zì rán wú jì yòu wú chén zhū qìng yú shēng bái rì xún sī yè mèng pín líng hú chu
〔集唐〕“〔旦〕自然无迹又无尘朱庆余,〔生〕白日寻思夜梦频令狐楚。
dàn xíng dào chuāng qián zhī wèi qǐn wú míng shì shēng yī xīn wéi dài yuè fū rén pí rì xiū
〔旦〕行到窗前知未寝无名氏,〔生〕一心惟待月夫人皮日休。
jiě jie jīn yè lái de chí xiē
”姐姐,今夜来的迟些。
xiù dài er dàn zhèn xiāo tíng bú shì ǎn xián qíng tè màn é
【绣带儿】〔旦〕镇消停,不是俺闲情忒慢俄。
nèi xiē r wàng què ǎn huān gē
那些儿忘却俺欢哥。
yè xiāng cán huí bì le zūn qīn
夜香残,回避了尊亲。
xiù chuáng wēi shōu shí qǐ shēng huó tíng tuō
绣床偎收拾起生活,停脱。
shùn fēng r xié jiāng jīn pèi tuō jǐn zhāi lí bǎi máng de dàn zhuāng míng mǒ
顺风儿斜将金佩拖,紧摘离百忙的淡妆明抹。
shēng fèi nǐ gāo qíng zé liáng yè wú jiǔ nài hé
〔生〕费你高情,则良夜无酒奈何?
dàn dōu wàng le
〔旦〕都忘了。
ǎn xié jiǔ yī hú huā guǒ èr sè zài shǔn lán zhī shàng qǔ lái xiāo qiǎn
俺携酒一壶,花果二色,在楯栏之上,取来消遣。
dàn qǔ jiǔ guǒ huā shàng shēng shēng shòu le
〔旦取酒、果、花上〕〔生〕生受了。
shì shèn guǒ
是甚果?
dàn qīng méi shù lì
〔旦〕青梅数粒。
shēng zhè huā
〔生〕这花?
dàn měi rén jiāo
〔旦〕美人蕉。
shēng méi zǐ suān shì ǎn xiù cái jiāo huā hóng shì ǎn jiě jie
〔生〕梅子酸似俺秀才,蕉花红似俺姐姐。
chuàn yǐn yī bēi
串饮一杯。
gòng bēi yǐn jiè
〔共杯饮介〕
bái liàn xù dàn jīn hé zhēn xiāng nuò
【白练序】〔旦〕金荷、斟香糯。
shēng nǐ yùn niàng chūn xīn yù yè bō
〔生〕你酝酿春心玉液波。
biàn wēi tuó dōng fēng wài cuì xiāng hóng fā
拚微酡,东风外翠香红酦。
dàn yě zhāi bù xià qí huā guǒ zhè yì diǎn jiāo huā hé méi dòu ā jūn zhī me ài de rén quán fēng yùn huā yǒu gēn kē
〔旦〕也摘不下奇花果,这一点蕉花和梅豆呵,君知么,爱的人全风韵,花有根科。
zuì tài píng shēng xì ó zhè zǐ er huā duǒ shì měi rén qiáo cuì suān zǐ qíng duō
【醉太平】〔生〕细哦,这子儿花朵,似美人憔悴,酸子情多。
xǐ jiāo xīn àn zhǎn yī yè méi xī diǎn wū
喜蕉心暗展,一夜梅犀点污。
rú hé
如何?
jiǔ cháo wēi yùn xiào shēng wō
酒潮微晕笑生涡。
dài xīn zhe liǎn zì qíng de wū zuō xiē ér gè cuì yǎn le qíng bō rùn hóng jiāo diǎn xiāng shēng méi tuò
待噷着脸恣情的呜嘬,些儿个,翠偃了情波,润红蕉点,香生梅唾。
bái liàn xù dàn huó pō sǐ téng nà zhè shì dì yī suǒ rén jiān fēng yuè wō
【白练序】〔旦〕活泼、死腾那,这是第一所人间风月窝。
zuó xiāo gè wēi máng àn yǐng qīng luó bǎ shì r tè xiǎn huò
昨宵个微芒暗影轻罗,把势儿忒显豁。
wèi shén me rén dào yōu qī huà zhuǎn duō
为什么人到幽期话转多?
shēng hǎo shuì yě
〔生〕好睡也。
dàn hǎo yuè yě
〔旦〕好月也。
xiāo tíng zuò bù dù sè cháng é hé ǎn rén sān gè
消停坐,不妒色嫦娥,和俺人三个。
zuì tài píng shēng wú duō huā yǐng ā nà
【醉太平】〔生〕无多,花影阿那。
quàn nú nú shuì yě shuì yě nú gē
劝奴奴睡也,睡也奴哥。
chūn xiāo měi mǎn yī shà mù zhōng qiāo pò
春宵美满,一霎暮钟敲破。
jiāo é shì qián xiāo yǔ yún xiū qiè chàn shēng é gǎn jīn yè cuì pín qīng kě
娇娥、似前宵雨云羞怯颤声讹,敢今夜翠颦轻可。
shuì zé nà bǎ nì rǔ wēi cuō sū xiōng hàn tiè xì yāo chūn suǒ
睡则那,把腻乳微搓,酥胸汗帖,细腰春锁。
jìng tiē qiāo shàng tiē dào kě dào kě zhī dào
〔净、贴悄上〕〔贴〕“道可道,可知道?
míng kě míng kě wén míng
名可名,可闻名?
shēng dàn xiào jiè tiē lǎo gū gū nǐ tīng xiù cái fáng lǐ yǒu rén
”〔生、旦笑介〕〔贴〕老姑姑,你听秀才房里有人。
zhè bu shì ǎn xiǎo gū gū le
这不是俺小姑姑了。
jìng zuò tīng jiè shì nǚ rén shēng kuài qiāo mén qù
〔净作听介〕是女人声,快敲门去。
qiāo mén jiè shēng shì shuí
〔敲门介〕〔生〕是谁?
jìng lǎo dào gū sòng chá
〔净〕老道姑送茶。
shēng yè shēn le
〔生〕夜深了。
jìng xiàng gōng fáng lǐ yǒu kè li
〔净〕相公房里有客哩。
shēng méi yǒu
〔生〕没有。
jìng nǚ kè li
〔净〕女客哩。
shēng dàn huāng jiè zěn hǎo
〔生、旦慌介〕怎好?
jìng jí qiāo mén jiè xiàng gōng kuài kāi mén
〔净急敲门介〕相公,快开门。
dì fāng xún jǐng miǎn de shēng yáng li
地方巡警,免的声扬哩。
shēng huāng jiè zěn le zěn le
〔生慌介〕怎了,怎了!
dàn xiào jiè bù fáng ǎn shì lín jiā nǚ zǐ dào gū bù kěn gān xiū shí biàn yǔ tā yí gè gōu yǐn de zuì míng r
〔旦笑介〕不妨,俺是邻家女子,道姑不肯干休时,便与他一个勾引的罪名儿。
gé wěi biàn kāi hē xū sā hé gé shā chuāng zěn shǒu de dào cān r suō liǔ láng zé guǎn sōng le mén ér
【隔尾】便开呵须撒和,隔纱窗怎守的到参儿趖柳郎,则管松了门儿。
ǎn yǐng zhe zhè yī fú měi rén tú nà biān duǒ
俺影着这一幅美人图那边躲。
shēng kāi mén dàn zuò duǒ shēng jiāng shēn zhē dàn jìng tiē chuǎng jìn xiào jiè xǐ yě
〔生开门,旦作躲,生将身遮旦,净、贴闯进笑介〕喜也。
shēng shén me xǐ
〔生〕什么喜?
jìng qián kàn shēng shēn lán jiè
〔净前看,生身拦介〕
gǔn biàn jìng tiē zhè gèng tiān yī diǎn luó xiān yuàn chóng mén hé
【滚遍】〔净、贴〕这更天一点锣,仙院重门阖。
hé chǔ jiāo é
何处娇娥?
pà rě de gān chái huǒ
怕惹的干柴火。
shēng nǐ biàn dǎ suō yǒu shèn zhe kē
〔生〕你便打睃,有甚着科?
shì chuáng r lǐ wō
是床儿里窝?
xiāng r lǐ nà
箱儿里那?
xiù r lǐ gé
袖儿里阁?
jìng tiē xiàng qián shēng lán bú zhù nèi zuò fēng qǐ dàn shǎn xià jiè shēng hūn le dēng yě
〔净、贴向前,生拦不住,内作风起,旦闪下介〕〔生〕昏了灯也。
jìng fēn míng yí gè yǐng er zhǐ zhè zhóu měi nǚ tú zài cǐ
〔净〕分明一个影儿,只这轴美女图在此。
gǔ huà chéng jīng le me
古画成精了么?
qián qiāng huà píng rén tà gē céng xǔ nǐ shū shēng hé
【前腔】画屏人踏歌,曾许你书生和。
bú shì yāo mó shén yǐng er wàng fēng duǒ
不是妖魔,甚影儿望风躲?
xiàng gōng zhè shì shén me huà
相公,这是什么画?
shēng miào suō pó xiù cái jiā suí háng de xiāng huǒ
〔生〕妙娑婆,秀才家随行的香火。
ǎn jì jìng lǐ àn qí qiú nǐ mǎng yāo he
俺寂静里暗祈求,你莽吆喝。
jìng shì le
〔净〕是了。
bù shuō bù zhī ǎn qián wǎn tīng jiàn xiàng gōng fáng nèi jiū jiū jī jī yí huò shì zhè xiǎo gū gū
不说不知,俺前晚听见相公房内啾啾唧唧,疑惑是这小姑姑。
ǎn rú jīn míng bái le
俺如今明白了。
xiàng gōng quán liú xiǎo gū gū bàn huà
相公,权留小姑姑伴话。
shēng qǐng le
〔生〕请了。
wěi shēng tiē dòng bù dòng dào lù sī guān le sī hé
【尾声】〔贴〕动不动道录司官了私和。
shēng zé qī fù ǎn bù fēn wài de shū shēng qī bié gè
〔生〕则欺负俺不分外的书生欺别个!
gū gū zhè duō bàn jué měi hān hān zé bèi nǐ xī luò shā le wǒ
姑姑,这多半觉美鼾鼾,则被你奚落杀了我。
jìng tiē xià shēng xiào jiè yì tiān hǎo shì liǎng gè wǎ là gū
〔净、贴下〕〔生笑介〕一天好事,两个瓦剌姑。
sǎo xìng sǎo xìng
扫兴,扫兴。
nà měi rén ā hǎo chī jīng yě
那美人呵,好吃惊也!
yīng péi bǐng zhú yè shēn yóu cáo sōng nǎo luàn chūn fēng zú wèi xiū
应陪秉烛夜深游,(曹松)恼乱春风卒未休。
luō yǐn
(罗隐)
dà gū shān yuǎn xiǎo gū chū gù kuàng gèng píng fēi mèng dào yíng zhōu
大姑山远小姑出,(顾况)更凭飞梦到瀛洲。
hú sù
(胡宿)