牡丹亭 · 汤显祖 · Chapter 9 of 55

第九出·肃苑

PinyinModern Translation
Size

yī jiāng fēng tiē shàng xiǎo chūn xiāng yī zhǒng zài rén nú shàng huà gé lǐ cóng jiāo yǎng

【一江风】〔贴上〕小春香,一种在人奴上,画阁里从娇养。

shì niáng xíng nòng fěn diào zhū tiē cuì niān huā guàn xiàng zhuāng tái bàng

侍娘行,弄粉调朱,贴翠拈花,惯向妆台傍。

péi tā lǐ xiù chuáng péi tā shāo yè xiāng

陪他理绣床,陪他烧夜香。

xiǎo miáo tiáo chī de shì fū rén zhàng

小苗条吃的是夫人杖。

huā miàn yā tou shí sān sì chūn lái chuò yuē shěng rén shì

“花面丫头十三四,春来绰约省人事。

zhōng xū děng zhe gè zhù qíng huā chǔ chù xiāng suí bù bù qū

终须等着个助情花,处处相随步步觑。

ǎn chūn xiāng rì yè gēn suí xiǎo jiě

”俺春香日夜跟随小姐。

kàn tā míng wéi guó sè shí shǒu jiā shēng

看他名为国色,实守家声。

nèn liǎn jiāo xiū lǎo chéng zūn zhòng

嫩脸娇羞,老成尊重。

zhǐ yīn lǎo yé yán shī jiào shòu dú dào máo shī dì yī zhāng yǎo tiǎo shū nǚ jūn zǐ hǎo qiú

只因老爷延师教授,读到《毛诗》第一章:“窈窕淑女,君子好逑。

qiǎo rán fèi shū ér tàn yuē shèng rén zhī qíng jǐn jiàn yú cǐ yǐ

”悄然废书而叹曰:“圣人之情,尽见于此矣。

jīn gǔ tóng huái qǐ bù rán hu

今古同怀,岂不然乎?

chūn xiāng yīn ér jìn yán xiǎo jiě dú shū kùn mèn zěn shēng xiāo qiǎn zé gè

”春香因而进言:“小姐读书困闷,怎生消遣则个?

xiǎo jiě yī huì chén yín qūn xún ér qǐ

”小姐一会沉吟,逡巡而起。

biàn wèn dào chūn xiāng nǐ jiào wǒ zěn shēng xiāo qiǎn nà

便问道:“春香,你教我怎生消遣那?

ǎn biàn yīng dào xiǎo jiě yě méi gè shén fǎ ér hòu huā yuán zǒu zǒu ba

”俺便应道:“小姐,也没个甚法儿,后花园走走罢。

xiǎo jiě shuō sǐ yā tou lǎo yé wén zhī zěn hǎo

”小姐说:“死丫头,老爷闻知怎好?

chūn xiāng yīng shuō lǎo yé xià xiāng yǒu jǐ rì le

”春香应说:“老爷下乡,有几日了。

xiǎo jiě dī huí bù yǔ zhě jiǔ zhī fāng cái qǔ guò lì shū xuǎn kàn

”小姐低回不语者久之,方才取过历书选看。

shuō míng rì bù jiā hòu rì qiàn hǎo chú dà hòu rì shì gè xiǎo yóu shén jí qī

说明日不佳,后日欠好,除大后日,是个小游神吉期。

yù huàn huā láng sǎo qīng huā jìng

预唤花郎,扫清花径。

wǒ yī shí yīng le zé pà lǎo fū rén zhī dào

我一时应了,则怕老夫人知道。

què yě yóu tā

却也由他。

qiě zì jiào nà xiǎo huā láng fēn fù qù

且自叫那小花郎分付去。

ya huí láng nà xiāng chén shī fù lái le

呀,回廊那厢,陈师父来了。

zhèng shì nián guāng dào chù jiē kān shǎng shuō yǔ chī wēng zǒng bù zhī

正是:“年光到处皆堪赏,说与痴翁总不知。

qián qiāng mò shàng lǎo shū táng zàn jiè fú fēng zhàng

【前腔】〔末上〕老书堂,暂借扶风帐。

rì nuǎn gōu lián dàng

日暖钩帘荡。

ya nà huí láng xiǎo lì shuāng huán shì yǔ wú yán jìn kàn rú hé xiāng

呀,那回廊,小立双鬟,似语无言,近看如何相?

shì chūn xiāng wèn nǐ ēn guān zài nà xiāng

是春香,问你恩官在那厢?

fū rén zài nà xiāng

夫人在那厢?

nǚ shēng shū zěn bù bǎ shū lái shàng

女生书怎不把书来上?

tiē yuán lái shì chén shī fù

〔贴〕原来是陈师父。

ǎn xiǎo jiě zhè jǐ rì méi gōng fū shàng shū

俺小姐这几日没工夫上书。

mò wéi shèn

〔末〕为甚?

tiē tīng a

〔贴〕听啊,

qián qiāng shén nián guāng

【前腔】甚年光!

tè shà tōng míng xiāng suǒ shì guān qíng kuàng

忒煞通明相,所事关情况。

mò yǒu shén me qíng kuàng

〔末〕有什么情况?

tiē lǎo shī fu hái bù zhī lǎo yé guài nǐ li

〔贴〕老师父还不知,老爷怪你哩。

mò hé shì

〔末〕何事?

tiē shuō nǐ jiǎng máo shī máo de tè jīng le

〔贴〕说你讲《毛诗》,毛的忒精了。

xiǎo jiě a wèi shī zhāng jiǎng dòng qíng cháng

小姐啊,为诗章,讲动情肠。

mò zé jiǎng le gè guān guān jū jiū

〔末〕则讲了个“关关雎鸠”。

tiē gù cǐ le

〔贴〕故此了。

xiǎo jiě shuō guān le de jū jiū shàng rán yǒu zhōu zhǔ zhī xìng kě yǐ rén ér bù rú niǎo hu

小姐说,关了的雎鸠,尚然有洲渚之兴,可以人而不如鸟乎!

shū yào mái tóu nà jǐng zhì zé tái tóu wàng

书要埋头,那景致则抬头望。

rú jīn fēn fù míng hòu rì yóu hòu huā yuán

如今分付,明后日游后花园。

mò wéi shèn qù yóu

〔末〕为甚去游?

tiē tā píng bái de wèi chūn shāng

〔贴〕他平白地为春伤。

yīn chūn qù de máng hòu huā yuán yào bǎ chūn chóu yàng

因春去的忙,后花园要把春愁漾。

mò yī fà bù gāi le

〔末〕一发不该了。

qián qiāng lùn niáng xíng chū rù rén guān wàng bù qǐ xū píng zhàng

【前腔】论娘行,出入人观望,步起须屏障。

chūn xiāng nǐ shī fu kào tiān yě liù shí lái suì cóng bù xiǎo de shāng gè chūn cóng bù céng yóu gè huā yuán

春香,你师父靠天也六十来岁,从不晓得伤个春,从不曾游个花园。

tiē wéi shèn

〔贴〕为甚?

mò nǐ bù zhī

〔末〕你不知。

mèng fū zǐ shuō de hǎo shèng rén qiān yán wàn yǔ zé yào rén shōu qí fàng xīn

孟夫子说的好,圣人千言万语,则要人“收其放心”。

dàn rú cháng zhe shén chūn shāng

但如常,著甚春伤?

yào shén chūn yóu

要甚春游?

nǐ fàng chūn guī zěn bǎ xīn r fàng

你放春归,怎把心儿放?

xiǎo jiě jì bù shàng shū wǒ qiě gào guī jǐ rì

小姐既不上书,我且告归几日。

chūn xiāng a nǐ xún cháng dào jiǎng táng shí cháng xiàng suǒ chuāng pà yàn ní xiāng diǎn wò zài qín shū shàng

春香啊,你寻常到讲堂,时常向琐窗,怕燕泥香点涴在琴书上。

wǒ qù le

我去了。

xiù hù nǚ láng xián dòu cǎo xià wéi lǎo zi bù kuī yuán

“绣户女郎闲斗草,下帷老子不窥园。

xià tiē diào chǎng qiě xǐ chén shī fù qù le

”〔下〕〔贴吊场〕且喜陈师父去了。

jiào huā láng zài me

叫花郎在么?

jiào jiè huā láng

〔叫介〕花郎!

pǔ xián gē chǒu ban xiǎo huā láng zuì shàng yī shēng huā lǐ xiǎo suí yá tōu qù jiē tóu xué mài huā

【普贤歌】〔丑扮小花郎醉上〕一生花里小随衙,偷去街头学卖花。

lìng shǐ men jiāng wǒ zhā zhī hòu men jiāng wǒ dā hěn shāo dāo xiǎn bǎ wǒ nèn pán cháng shēng guàn shā

令史们将我揸,祗候们将我搭,狠烧刀、险把我嫩盘肠生灌杀。

jiàn jiè chūn jie zài cǐ

〔见介〕春姐在此。

tiē hǎo dǎ

〔贴〕好打。

sī chū yá qián piàn jiǔ zhè jǐ rì cài yě bù sòng

私出衙前骗酒,这几日菜也不送。

chǒu yǒu cài fu

〔丑〕有菜夫。

tiē shuǐ yě bù jiǎn

〔贴〕水也不枧。

chǒu yǒu shuǐ fu

〔丑〕有水夫。

tiē huā yě bù sòng

〔贴〕花也不送。

chǒu měi zǎo sòng huā fū rén yī fēn xiǎo jiě yī fēn

〔丑〕每早送花,夫人一分,小姐一分。

tiē hái yǒu yī fēn li

〔贴〕还有一分哩?

chǒu zhè gāi dǎ

〔丑〕这该打。

tiē nǐ jiào shén me míng zì

〔贴〕你叫什么名字?

chǒu huā láng

〔丑〕花郎。

tiē nǐ bǎ huā láng de yì sī chōu gè qǔ ér ǎn tīng

〔贴〕你把花郎的意思,搊个曲儿俺听。

chōu de hǎo ráo dǎ

搊的好,饶打。

chǒu shǐ de

〔丑〕使得。

lí huā r xiǎo huā láng kàn jǐn le huā chéng làng zé chūn jie huā qìn de shuǐ guāng làng

【梨花儿】小花郎看尽了花成浪,则春姐花沁的水洸浪。

hé nǐ zhè rì gāo tou tōu rì liáng chā hǎo huā zhī gān biē le zuò mǒ lǎng

和你这日高头偷<日良々,嗏,好花枝干鳖了作么朗!

tiē dài ǎn hái nǐ yě gē

〔贴〕待俺还你也哥。

qián qiāng xiǎo huā láng zuò jǐn huā ér làng xiǎo láng dāng jiā xì de dà dāng láng

【前腔】小花郎做尽花儿浪,小郎当夹细的大当郎?

chǒu āi yō tiē ǎn dài dào lǎo yé huí shí shuō yī làng cǎi chǒu fā jiè chā gǎn jǐ gè xiǎo láng tou bǎ nǐ fēn de lǎng

〔丑〕哎哟,〔贴〕俺待到老爷回时说一浪,〔采丑发介〕嗏,敢几个小榔头把你分的朗。

chǒu dào jiè bà le jiě jie wéi shèn shì guāng jiàng xiǎo yuán

〔丑倒介〕罢了,姐姐为甚事光降小园?

tiē xiǎo jiě dà hòu rì lái qiáo huā yuán hǎo xiē sǎo chú huā jìng

〔贴〕小姐大后日来瞧花园,好些扫除花径。

chǒu zhī dào le

〔丑〕知道了。

dōng jiāo fēng wù zhèng xūn xīn cuī rì yòng yīng xǐ jiā shān jiē nǚ xīng

东郊风物正薰馨,(崔日用)应喜家山接女星。

chén táo

(陈陶)

mò qiǎn ér tóng chù hóng fěn wéi yìng wù biàn jiào yīng yǔ tài dīng níng

莫遣儿童触红粉,(韦应物)便教莺语太丁宁。

dù fǔ

(杜甫)

Want to learn Chinese with visual scenes and structured paths?

Start Learning Chinese →