lùn yī shǒu
(论一首)
lùn yuē hóu lóng zhě pí wèi zhī hou yě
论曰∶喉咙者,脾胃之候也。
zhòng shí èr liǎng zhǎng yī chǐ èr cùn guǎng èr cùn
(重十二两,长一尺二寸,广二寸。
qí céng wéi shí èr zhòng yīng shí èr shí
其层围十二重,应十二时)。
zhǔ tōng lì shuǐ gǔ zhī dào wǎng lái shén qì
主通利水谷之道,往来神气。
ruò zàng rè hóu zé zhǒng sāi qì bù tōng wū gāo zhǔ zhī fāng jiàn dì liù juǎn zhōng
若脏热,喉则肿塞气不通,乌膏主之(方见第六卷中)。
ruò fǔ hán hóu zé gěng gěng rú wù cháng yù zhì yǎng bì xián tuò
若腑寒,喉则耿耿如物,常欲窒痒痹涎唾。
mǔ jiāng jiǔ zhǔ zhī fāng jiàn dì liù juǎn zhōng
母姜酒主之(方见第六卷中)。
rè zé kāi zhī hán zé tōng zhī bù rè bù hán gēn jù zàng diào zhī
热则开之,寒则通之,不热不寒,根据脏调之。