gǔ zhī shàn jiāng zhě yǒu sì shì zhī yǐ jìn tuì gù rén zhī jìn
古之善将者有四:示之以进退,故人知禁;
yòu zhī yǐ rén yì gù rén zhī lǐ
诱之以仁义,故人知礼;
zhòng zhī yǐ shì fēi gù rén zhī quàn
重之以是非,故人知劝;
jué zhī yǐ shǎng fá gù rén zhī xìn
决之以赏罚,故人知信。
jìn lǐ quàn xìn shī zhī dà jīng yě
禁、礼、劝、信,师之大经也。
wèi yǒu gāng zhí ér mù bù shū yě gù néng zhàn bì shèng gōng bì qǔ
未有纲直而目不舒也,故能战必胜,攻必取。
yōng jiāng bù rán tuì zé bù néng zhǐ jìn zé bù néng jìn gù yǔ jūn tóng wáng
庸将不然,退则不能止,进则不能禁,故与军同亡。
wú quàn jiè zé shǎng fá shī dù rén bù zhī xìn ér xián liáng tuì fú chǎn wán dēng yòng shì yǐ zhàn bì bài sàn yě
无劝戒则赏罚失度,人不知信,而贤良退伏,谄顽登用,是以战必败散也。