tōng shū qiān piān yǐ shàng wàn juàn yǐ xià hóng chàng yā xián shěn dìng wén dú ér yǐ jiào shòu wéi rén shī zhě tōng rén yě
通书千篇以上,万卷以下,弘畅雅闲,审定文读,而以教授为人师者,通人也。
zhù qí yì zhǐ sǔn yì qí wén jù ér yǐ shàng shū zòu jì huò xìng lùn lì shuō jié lián piān zhāng zhě wén rén hóng rú yě
杼其义旨,损益其文句,而以上书奏记,或兴论立说、结连篇章者,文人鸿儒也。
hào xué qín lì bó wén qiáng zhì shì jiān duō yǒu
好学勤力,博闻强识,世间多有;
zhù shū biǎo wén lùn shuō gǔ jīn wàn bù nài yī
著书表文,论说古今,万不耐一。
rán zé zhù shū biǎo wén bó tōng suǒ néng yòng zhī zhě yě
然则著书表文,博通所能用之者也。
rù shān jiàn mù cháng duǎn wú suǒ bù zhī
入山见木,长短无所不知;
rù yě jiàn cǎo dà xiǎo wú suǒ bù shí
入野见草,大小无所不识。
rán ér bù néng fá mù yǐ zuò shì wū cǎi cǎo yǐ hé fāng yào cǐ zhī cǎo mù suǒ bù néng yòng yě
然而不能伐木以作室屋,采草以和方药,此知草木所不能用也。
fu tōng rén lǎn jiàn guǎng bó bù néng duó yǐ lùn shuō cǐ wèi nì shēng shū zhǔ rén kǒng zǐ suǒ wèi sòng shī sān bǎi shòu zhī yǐ zhèng bù dá zhě yě yǔ bǐ cǎo mù bù néng fá cǎi yī shí yě
夫通人览见广博,不能掇以论说,此为匿生书主人,孔子所谓“诵《诗》三百,授之以政不达”者也,与彼草木不能伐采,一实也。
kǒng zǐ de shǐ jì yǐ zuò chūn qiū jí qí lì yì chuàng yì bāo biǎn shǎng zhū bù fù yīn shǐ jì zhě miǎo sī zì chū wū xiōng zhōng yě
孔子得《史记》以作《春秋》,及其立义创意,褒贬赏诛,不复因《史记》者,眇思自出于胸中也。
fán guì tōng zhě guì qí néng yòng zhī yě jí tú sòng dú dú shī fěng shù suī qiān piān yǐ shàng yīng wǔ néng yán zhī lèi yě
凡贵通者,贵其能用之也,即徒诵读,读诗讽术虽千篇以上,鹦鹉能言之类也。
yǎn chuán shū zhī yì chū gāo yú zhī cí fēi tì tǎng zhī cái bù néng rèn yě
衍传书之意,出膏腴之辞,非俶傥之才,不能任也。
fu tōng lǎn zhě shì jiān bǐ yǒu
夫通览者,世间比有;
zhù wén zhě lì shì xī rán
著文者,历世希然。
jìn shì liú zi zhèng fù zǐ yáng zi yún huán jūn shān qí yóu wén wǔ zhōu gōng bìng chū yī shí yě
近世刘子政父子、扬子云、桓君山,其犹文、武、周公并出一时也;
qí yú zhí yǒu wǎng wǎng ér rán pì zhū yù bù kě duō dé yǐ qí zhēn yě
其余直有,往往而然,譬珠玉不可多得,以其珍也。
gù fū néng shuō yī jīng zhě wèi rú shēng bó lǎn gǔ jīn zhě wèi tōng rén cǎi duō chuán shū yǐ shàng shū zòu jì zhě wéi wén rén néng jīng sī zhù wén lián jié piān zhāng zhě wèi hóng rú
故夫能说一经者为儒生,博览古今者为通人,采掇传书以上书奏记者为文人,能精思著文连结篇章者为鸿儒。
gù rú shēng guò sú rén tōng rén shèng rú shēng wén rén yú tōng rén hóng rú chāo wén rén
故儒生过俗人,通人胜儒生,文人逾通人,鸿儒超文人。
gù fū hóng rú suǒ wèi chāo ér yòu chāo zhě yě
故夫鸿儒,所谓超而又超者也。
yǐ chāo zhī qí tuì yǔ rú shēng xiāng liào wén xuān zhī bǐ wū bì chē jǐn xiù zhī fāng wū yùn páo yě qí xiāng guò yuǎn yǐ
以超之奇,退与儒生相料,文轩之比于敝车,锦绣之方于缊袍也,其相过,远矣。
rú yǔ sú rén xiāng liào tài shān zhī diān dì cháng dí zhī xiàng zhí bù zú yǐ yù
如与俗人相料,太山之巅墆,长狄之项跖,不足以喻。
gù fū qiū shān yǐ tǔ shí wèi tǐ qí yǒu tóng tiě shān zhī qí yě
故夫丘山以土石为体,其有铜铁,山之奇也。
tóng tiě jì qí huò chū jīn yù
铜铁既奇,或出金玉。
rán hóng rú shì zhī jīn yù yě qí ér yòu qí yǐ
然鸿儒,世之金玉也,奇而又奇矣。
qí ér yòu qí cái xiāng chāo chéng jiē yǒu pǐn chà
奇而又奇,才相超乘,皆有品差。
rú shēng shuō míng wū rú mén guò sú rén yuǎn yě
儒生说名于儒门,过俗人远也。
huò bù néng shuō yī jīng jiào huì hòu shēng
或不能说一经,教诲后生。
huò dài tú jù zhòng shuō lùn dòng yì chēng wéi jīng míng
或带徒聚众,说论洞溢,称为经明。
huò bù néng chéng dú zhì yī shuō
或不能成牍,治一说。
huò néng chén dé shī zòu pián yí yán yīng jīng zhuàn wén rú xīng yuè
或能陈得失,奏便宜,言应经传,文如星月。
qí gāo dì ruò gǔ zi yún táng zǐ gāo zhě shuō shū wū dú zòu zhī shàng bù néng lián jié piān zhāng
其高第若谷子云、唐子高者,说书于牍奏之上,不能连结篇章。
huò chōu liè gǔ jīn jì zhe xíng shì ruò sī mǎ zǐ cháng liú zi zhèng zhī tú lěi jī piān dì wén yǐ wàn shù qí guò zǐ yún zi gāo yuǎn yǐ
或抽列古今,纪著行事,若司马子长、刘子政之徒,累积篇第,文以万数,其过子云、子高远矣。
rán ér yīn chéng jì qián wú xiōng zhōng zhī zào
然而因成纪前,无胸中之造。
ruò fú lù gǔ dǒng zhòng shū lùn shuō shì shì yóu yì ér chū bù jiǎ qǔ wū wài rán ér qiǎn lù yì jiàn guān dú zhī zhě yóu yuē zhuàn jì
若夫陆贾、董仲舒,论说世事,由意而出,不假取于外,然而浅露易见,观读之者,犹曰传记。
yáng chéng zǐ cháng zuò yuè jīng yáng zi yún zuò tài xuán jīng zào wū miǎo sī jí yǎo míng zhī shēn fēi shù jī zhī cái bù néng chéng yě
阳成子长作《乐经》,扬子云作《太玄经》,造于〔眇〕思,极窅冥之深,非庶几之才,不能成也。
kǒng zǐ zuò chūn qiū èr zi zuò liǎng jīng suǒ wèi zhuó ěr dǎo kǒng zǐ zhī jī hóng mào cān èr shèng zhī cái zhě yě
孔子作《春秋》,二子作两经,所谓卓尔蹈孔子之迹,鸿茂参贰圣之才者也。
wáng gōng wèn wū huán jūn shān yǐ yáng zi yún
王公问于桓君山以扬子云。
jūn shān duì yuē hàn xìng yǐ lái wèi yǒu cǐ rén
君山对曰:“汉兴以来,未有此人。
jūn shān chà cái kě wèi de gāo xià zhī shí yǐ
”君山差才,可谓得高下之实矣。
cǎi yù zhě xīn xiàn wū yù zuàn guī néng zhī shén wū guī
采玉者心羡于玉,钻龟能知神于龟。
néng chà zhòng rú zhī cái lèi qí gāo xià xián wū suǒ lèi
能差众儒之才,累其高下,贤于所累。
yòu zuò xīn lùn lùn shì jiān shì biàn zhào rán fǒu xū wàng zhī yán wěi shì zhī cí mò bù zhèng dìng
又作《新论》,论世间事,辩照然否,虚妄之言,伪饰之辞,莫不证定。
bǐ zǐ cháng zi yún lùn shuō zhī tú jūn shān wèi jiǎ
彼子长、子云论说之徒,君山为甲。
zì jūn shān yǐ lái jiē wèi hóng miǎo zhī cái gù yǒu jiā lìng zhī wén
自君山以来,皆为鸿眇之才,故有嘉令之文。
bǐ néng zhù wén zé xīn néng móu lùn wén yóu xiōng zhōng ér chū xīn yǐ wén wèi biǎo
笔能著文,则心能谋论,文由胸中而出,心以文为表。
guān jiàn qí wén qí wěi tì tǎng kě wèi de lùn yě
观见其文,奇伟俶傥,可谓得论也。
yóu cǐ yán zhī fán wén zhī rén rén zhī jié yě
由此言之,繁文之人,人之杰也。
yǒu gēn zhū wū xià yǒu róng yè wū shàng
有根株于下,有荣叶于上;
yǒu shí hé wū nèi yǒu pí ké wū wài
有实核于内,有皮壳于外。
wén mò cí shuō shì zhī róng yè pí ké yě
文墨辞说,士之荣叶、皮壳也。
shí chéng zài xiōng yì wén mò zhe zhú bó wài nèi biǎo lǐ zì xiāng fù chēng
实诚在胸臆,文墨著竹帛,外内表里,自相副称。
yì fèn ér bǐ zòng gù wén jiàn ér shí lù yě
意奋而笔纵,故文见而实露也。
rén zhī yǒu wén yě yóu qín zhī yǒu máo yě
人之有文也,犹禽之有毛也。
máo yǒu wǔ sè jiē shēng wū tǐ
毛有五色,皆生于体。
gǒu yǒu wén wú shí shì zé wǔ sè zhī qín máo wàng shēng yě
苟有文无实,是则五色之禽,毛妄生也。
xuǎn shì yǐ shè xīn píng tǐ zhèng zhí gōng shǐ shěn gù rán hòu shè zhòng
选士以射,心平体正,执弓矢审固,然后射中。
lùn shuō zhī chū yóu gōng shǐ zhī fā yě
论说之出,犹弓矢之发也;
lùn zhī yīng lǐ yóu shǐ zhī zhōng de
论之应理,犹矢之中的。
fu shè yǐ shǐ zhōng xiào qiǎo lùn yǐ wén mò yàn qí
夫射以矢中效巧,论以文墨验奇。
qí qiǎo jù fā wū xīn qí shí yī yě
奇巧俱发于心,其实一也。
wén yǒu shēn zhǐ jù lüè jūn chén zhì shù shēn bù dé xíng kǒu bù néng xiè biǎo zhe qíng xīn yǐ míng jǐ zhī bì néng wéi zhī yě
文有深指巨略,君臣治术,身不得行,口不能〔泄〕,表著情心,以明己之必能为之也。
kǒng zǐ zuò chūn qiū yǐ shì wáng yì
孔子作《春秋》,以示王意。
rán zé kǒng zǐ zhī chūn qiū sù wáng zhī yè yě
然则孔子之《春秋》,素王之业也;
zhū zǐ zhī chuán shū sù xiāng zhī shì yě
诸子之传书,素相之事也。
guān chūn qiū yǐ jiàn wáng yì dú zhū zǐ yǐ dǔ xiāng zhǐ
观《春秋》以见王意,读诸子以睹相指。
gù yuē chén píng gē ròu chéng xiàng zhī duān jiàn
故曰:陈平割肉,丞相之端见;
shū sūn áo jué qī sī lìng yǐn zhī zhào zhe
叔孙敖决期思,令〔尹〕之兆著。
guān dú chuán shū zhī wén zhì dào zhèng wù fēi tú gē ròu jué shuǐ zhī zhàn yě
观读传书之文,治道政务,非徒割肉决水之占也。
zú bù qiáng zé jī bù yuǎn fēng bù xiān zé gē bù shēn
足不强则迹不远,锋不铦,则割不深。
lián jié piān zhāng bì dà cái zhì hóng yì zhī jùn yě
连结篇章,必大才智鸿懿之俊也。
huò yuē zhù shū zhī rén bó lǎn duō wén xué wèn xí shú zé néng tuī lèi xīng wén
或曰:著书之人,博览多闻,学问习熟,则能推类兴文。
wén yóu wài ér xìng wèi bì shí cái xué wén xiāng fù yě
文由外而兴,未必实才学文相副也。
qiě qiǎn yì wū huā yè zhī yán wú gēn hé zhī shēn bú jiàn dà dào tǐ yào gù lì gōng zhě xī
且浅意于华叶之言,无根核之深,不见大道体要,故立功者希。
ān wēi zhī jì wén rén bù yǔ wú néng jiàn gōng zhī yàn tú néng bǐ shuō zhī xiào yě
安危之际,文人不与,无能建功之验,徒能笔说之效也。
yuē cǐ bù rán
曰:此不然。
zhōu shì zhù shū zhī rén jiē quán móu zhī chén hàn shì zhí yán zhī shì jiē tōng lǎn zhī lì qǐ wèi wén fēi huā yè zhī shēng gēn hé tuī zhī yě
周世著书之人皆权谋之臣,汉世直言之士皆通览之吏,岂谓文非华叶之生,根核推之也?
xīn sī wèi móu jí zhā wéi wén qíng xiàn wū cí yì yàn wū yán
心思为谋,集扎为文,情见于辞,意验于言。
shāng yāng xiāng qín zhì gōng wū bà zuò gēng zhàn zhī shū
商鞅相秦,致功于霸,作《耕战》之书。
yú qīng wèi zhào jué jì dìng shuō xíng tuì zuò chūn qiū zhī sī qǐ chéng zhōng zhī yì
虞卿为赵,决计定说,行退作春秋之思,起城中之议。
gēng zhàn zhī shū qín táng shàng zhī jì yě
《耕战》之书,秦堂上之计也。
lù gǔ xiāo lǚ shì zhī móu yǔ xīn yǔ tóng yī yì
陆贾消吕氏之谋,与《新语》同一意。
huán jūn shān yì zhāo cuò zhī cè yǔ xīn lùn gòng yī sī
桓君山易晁错之策,与《新论》共一思。
guān gǔ yǒng zhī chén shuō táng lín zhī yi yán liú xiàng zhī qiē yì yǐ zhī wèi běn bǐ mò zhī wén jiāng ér sòng zhī qǐ tú diāo wén shì cí gǒu wèi huā yè zhī yán zāi
观谷永之陈说,唐林之宜言,刘向之切议,以知为本,笔墨之文,将而送之,岂徒雕文饰辞,苟为华叶之言哉?
jīng chéng yóu zhōng gù qí wén yǔ gǎn dòng rén shēn
精诚由中,故其文语感动人深。
shì gù lǔ lián fēi shū yàn jiāng zì shā
是故鲁连飞书,燕将自杀;
zōu yáng shàng shū liáng xiào kāi láo
邹阳上疏,梁孝开牢。
shū shū wén yì duó wū gān xīn fēi tú bó lǎn zhě suǒ néng zào xí shú zhě suǒ néng wèi yě
书疏文义,夺于肝心,非徒博览者所能造,习熟者所能为也。
fu hóng rú xī yǒu ér wén rén bǐ rán jiàng xiàng zhǎng lì ān kě bù guì
夫鸿儒希有,而文人比然,将相长吏,安可不贵?
qǐ tú yòng qí cái lì yóu wén wū dié dú zāi
岂徒用其才力,游文于牒牍哉?
zhōu jùn yǒu yōu néng zhì zhāng shàng zòu jiě lǐ jié fán shǐ zhōu jùn lián shì yǒu rú táng zǐ gāo gǔ zi yún zhī lì chū shēn jìn sī jié bǐ dú zhī lì fán yōu shì yǒu bù jiě zhě zāi
州郡有忧,能治章上奏,解理结烦,使州郡连事,有如唐子高、谷子云之吏,出身尽思,竭笔牍之力,烦忧适有不解者哉?
gǔ xī zhī yuǎn sì fāng pì nì wén mò zhī shì nán de jì lù qiě jìn zì yǐ kuài jī yán zhī zhōu cháng shēng zhě wén shì zhī xióng yě zài zhōu wèi cì shǐ rén ān jǔ zòu
古昔之远,四方辟匿,文墨之士,难得纪录,且近自以会稽言之,周长生者,文士之雄也,在州,为刺史任安举奏;
zài jùn wèi tài shǒu mèng guān shàng shū shì jiě yōu chú zhōu jùn wú shì èr jiāng yǐ quán
在郡,为太守孟观上书,事解忧除,州郡无事,二将以全。
cháng shēng zhī shēn bù zūn xiǎn fēi qí cái zhī shǎo gōng lì báo yě èr jiāng huái sú rén zhī jié bù néng guì yě
长生之身不尊显,非其才知少、功力薄也,二将怀俗人之节,不能贵也。
shǐ zāo qián shì yān zhāo zé cháng shēng yǐ méng zōu yǎn zhī chǒng yǐ
使遭前世燕昭,则长生已蒙邹衍之宠矣。
cháng shēng sǐ hòu zhōu jùn zāo yōu wú jǔ zòu zhī lì yǐ gù shì jié bù jiě zhēng yì xiāng zhǔ wén guǐ bù zūn bǐ shū bù xù yě
长生死后,州郡遭忧,无举奏之吏,以故事结不解,征诣相属,文轨不尊,笔疏不续也。
qǐ wú yōu shàng zhī lì zāi
岂无忧上之吏哉?
nǎi qí zhōng wén bǐ bù zú lèi yě
乃其中文笔不足类也。
cháng shēng zhī cái fēi tú ruì wū dié dú yě zuò dòng lì shí piān shàng zì huáng dì xià zhì hàn cháo fēng máng máo fà zhī shì mò bù jì zǎi yǔ tài lì gōng biǎo jì xiāng sì lèi yě
长生之才,非徒锐于牒牍也,作《洞历》十篇,上自黄帝,下至汉朝,锋芒毛发之事,莫不纪载,与太吏公《表》、《纪》相似类也。
shàng tōng xià dá gù yuē dòng lì
上通下达,故曰《洞历》。
rán zé cháng shēng fēi tú wén rén suǒ wèi hóng rú zhě yě
然则长生非徒文人,所谓鸿儒者也。
qián shì yǒu yán fū zǐ hòu yǒu wú jūn gāo mò yǒu zhōu cháng shēng
前世有严夫子,后有吴君〔高〕,末有周长生。
bái zhì gòng wū yuè chàng cǎo xiàn wū wǎn yōng zhōu chū yù jīng yáng shēng jīn
白雉贡于越,畅草献于宛,雍州出玉,荆、扬生金。
zhēn wù chǎn wū sì yuǎn yōu liáo zhī de wèi kě yán wú qí rén yě
珍物产于四远幽辽之地,未可言无奇人也。
kǒng zǐ yuē wén wáng jì méi wén bù zài cí hu
孔子曰:“文王既没,文不在兹乎!
wén wáng zhī wén zài kǒng zǐ kǒng zǐ zhī wén zài zhòng shū
” 文王之文在孔子,孔子之文在仲舒。
zhòng shū jì sǐ qǐ zài cháng shēng zhī tú yǔ
仲舒既死,岂在长生之徒与?
hé yán zhī zhuó shū wén zhī měi lì yě
何言之卓殊,文之美丽也!
táng lēi sòng yù yì chu wén rén yě zhú bó bù jì zhě qū yuán zài qí shàng yě
唐勒、宋玉,亦楚文人也,竹帛不纪者,屈原在其上也。
kuài jī wén cái qǐ dú zhōu cháng shēng zāi
会稽文才,岂独周长生哉?
suǒ yǐ wèi lùn liè zhě cháng shēng yóu yú chū yě
所以未论列者,长生尤逾出也。
jiǔ zhōu duō shān ér huá dài wèi yuè sì fāng duō chuān ér jiāng hé wèi dú zhě huá dài gāo ér jiāng hé dà yě
九州多山,而华、岱为岳,四方多川,而江、河为渎者,华、岱高而江、河大也。
cháng shēng zhōu jùn gāo dà zhě yě
长生,州郡高大者也。
tóng xìng zhī bó xián shě ér yù tā zú zhī mèng wèi wèi de yě
同姓之伯贤,舍而誉他族之孟,未为得也。
cháng shēng shuō wén cí zhī bó wén rén zhī suǒ gòng zōng dú jì lù zhī chūn qiū jì yuán wū lǔ zhī yì yě
长生说文辞之伯,文人之所共宗,独纪录之,《春秋》记元于鲁之义也。
sú hǎo gāo gǔ ér chēng suǒ wén qián rén zhī yè cài guǒ gān tián
俗好高古而称所闻,前人之业,菜果甘甜;
hòu rén xīn zào mì lào xīn kǔ
后人新造,蜜酪辛苦。
cháng shēng jiā zài kuài jī shēng zài jīn shì wén zhāng suī qí lùn zhě yóu wèi zhì wū qián rén
长生家在会稽,生在今世,文章虽奇,论者犹谓稚于前人。
tiān bǐng yuán qì rén shòu yuán jīng qǐ wèi gǔ jīn zhě chà shā zāi
天禀元气,人受元精,岂为古今者差杀哉?
yōu zhě wèi gāo míng zhě wéi shàng shí shì zhī rén jiàn rán fǒu zhī fēn zhě dǔ fēi què qián tuì zhì wū hòu jiàn shì tuī jīn jìn zhì wū gǔ xīn míng zhī zhāo bù huò wū sú yě
优者为高,明者为上,实事之人,见然否之分者,睹非却前,退置于后,见是,推今进置于古,心明知昭,不惑于俗也。
bān shū pí xù tài shǐ gōng shū bǎi piān yǐ shàng jì shì xiáng xī yì qiǎn lǐ bèi
班叔皮续《太史公书》百篇以上,记事详悉,义浅理备。
guān dú zhī zhě yǐ wéi jiǎ ér tài shǐ gōng yǐ
观读之者以为甲,而太史公乙。
zǐ nán mèng jiān wèi shàng shū láng wén bǐ shū pí fēi tú wǔ bǎi lǐ yě nǎi fu zhōu zhào lǔ wèi zhī wèi yě
子男孟坚为尚书郎,文比叔皮,非徒五百里也,乃夫周、召、鲁、卫之谓也。
gǒu kě gāo gǔ ér bān shì fù zǐ bù zú jì yě
苟可高古,而班氏父子不足纪也。
zhōu yǒu yù yù zhī wén zhě zài bǎi shì zhī mò yě
周有郁郁之文者,在百世之末也。
hàn zài bǎi shì zhī hòu wén lùn cí shuō ān dé bù mào
汉在百世之后,文论辞说,安得不茂?
yù dà yǐ xiǎo tuī mín jiā shì yǐ dǔ wáng tíng zhī yì
喻大以小,推民家事,以睹王廷之义。
lú zhái shǐ chéng sāng má cái yǒu jū zhī lì suì zǐ sūn xiāng xù táo lǐ méi xìng yǎn qiū bì yě
庐宅始成,桑麻才有,居之历岁,子孙相续,桃李梅杏,〔奄〕丘蔽野。
gēn jīng zhòng duō zé huā yè fán mào
根茎众多,则华叶繁茂。
hàn shì zhì dìng jiǔ yǐ tǔ guǎng mín zhòng yì xīng shì qǐ huā yè zhī yán ān dé bù fán
汉氏治定久矣,土广民众,义兴事起,华叶之言,安得不繁?
fu huá yǔ shí jù chéng zhě yě wú huá shēng shí wù xī yǒu zhī
夫华与实,俱成者也,无华生实,物希有之。
shān zhī tū yě shú qí mào yě
山之秃也,孰其茂也?
de zhī xiè yě shú qí zī yě
地之泻也,孰其滋也?
wén zhāng zhī rén zī mào hàn cháo zhě nǎi fu hàn jiā chì shèng zhī ruì yě
文章之人,滋茂汉朝者乃夫汉家炽盛之瑞也。
tiān yàn liè sù huàn bǐng
天晏,列宿焕炳;
yīn yǔ rì yuè bì nì
阴雨,日月蔽匿。
fāng jīn wén rén bìng chū jiàn zhě nǎi fu hàn cháo míng míng zhī yàn yě
方今文人并出见者,乃夫汉朝明明之验也。
gāo zǔ dú lù gǔ zhī shū tàn chēng wàn suì
高祖读陆贾之书,叹称万岁;
xú lè zhǔ fù yǎn shàng shū zhēng bài láng zhōng fāng jīn wèi wén
徐乐、主父偃上疏,征拜郎中,方今未闻。
shàn wú kǔ suān zhī yáo kǒu suǒ bù gān wèi shǒu bù jǔ yǐ dàn rén
膳无苦酸之肴,口所不甘味,手不举以啖人。
zhào shū měi xià wén yì jīng zhuàn sì kē zhào shū fěi rán yù yù hǎo wén zhī míng yàn yě
诏书每下,文义经传四科,诏书斐然,郁郁好文之明验也。
shàng shū bù shí hé zhù shū wú yì zhǐ wàn suì zhī shēng zhēng bài zhī ēn hé cóng fā zāi
上书不实核,著书无义指,“万岁”之声,“征拜”之恩,何从发哉?
shì miàn zhě jiē yù wèi hǎo ér yùn mù zhě xī
饰面者皆欲为好,而运目者希;
wén yīn zhě jiē yù wèi bēi ér jīng ěr zhě guǎ
文音者皆欲为悲,而惊耳者寡。
lù gǔ zhī shū wèi zòu xú lè zhǔ fù zhī cè wèi wén qún zhū gǔ yán zhī tú yán shì cū chǒu wén bù měi rùn bù zhǐ
陆贾之书未奏,徐乐、主父之策未闻,群诸瞽言之徒,言事粗丑,文不美润,不指。
suǒ wèi wén cí yín huá bù bèi tāo shā zhī zhé xìng yǐ
所谓,文辞淫滑,不被涛沙之谪,幸矣!
yān méng zhēng bài wèi láng zhōng zhī chǒng hu
焉蒙征拜为郎中之宠乎?