fán zhì chá shèn wù yú fēng jìn jiān zhì biāo yàn rú zuān shǐ liáng yán bù jūn
凡炙茶,慎勿于风烬间炙,熛焰如钻,使凉炎不均。
chí yǐ bī huǒ lǚ qí fān zhèng hou pào chū péi lǒu zhuàng xiā bèi rán hòu qù huǒ wǔ cùn
持以逼火,屡其翻正,候炮出培𪣻状虾背,然后去火五寸。
juǎn ér shū zé běn qí shǐ yòu zhì zhī
卷而舒,则本其始,又炙之。
ruò huǒ gàn zhě yǐ qì shú zhǐ
若火干者,以气熟止;
rì gàn zhě yǐ róu zhǐ
日干者,以柔止。
qí shǐ ruò chá zhī zhì nèn zhě zhēng ba rè dǎo yè làn ér yá sǔn cún yān
其始,若茶之至嫩者,蒸罢热捣,叶烂而芽笋存焉。
jiǎ yǐ lì zhě chí qiān jūn chǔ yì bù zhī làn rú qī kē zhū zhuàng shì jiē zhī bù néng zhù qí zhǐ
假以力者,持千钧杵亦不之烂,如漆科珠,壮士接之,不能驻其指。
jí jiù zé shì wú ráng gǔ yě
及就,则似无穰骨也。
zhì zhī zé qí jié ruò ní ní rú yīng ér zhī bì ěr
炙之,则其节若倪倪如婴儿之臂耳。
jì ér chéng rè yòng zhǐ náng zhù zhī jīng huá zhī qì wú suǒ sàn yuè hou hán mò zhī
既而,承热用纸囊贮之,精华之气无所散越,候寒末之。
yuán zhù mò zhī shàng zhě qí xiè rú xì mǐ
[原注:末之上者,其屑如细米;
mò zhī xià zhě qí xiè rú líng jiǎo
末之下者,其屑如菱角。
qí huǒ yòng tàn cì yòng jìn xīn
其火,用炭,次用劲薪。
yuán zhù wèi sāng huái tóng lì zhī lèi yě
[原注:谓桑、槐、桐、枥之类也。
qí tàn céng jīng fán zhì wèi shān nì suǒ jí jí gāo mù bài qì bù yòng zhī
]其炭曾经燔炙为膻腻所及,及膏木、败器,不用之。
yuán zhù gāo mù wèi bǎi sōng guì yě
[原注:膏木,谓柏、松、桧也。
bài qì wèi xiǔ fèi qì yě
败器,谓朽废器也。
gǔ rén yǒu láo xīn zhī wèi xìn zāi
]古人有劳薪之味,信哉!
qí shuǐ yòng shān shuǐ shàng jiāng shuǐ zhōng jǐng shuǐ xià
其水,用山水上,江水中,井水下。
yuán zhù chuǎn fù suǒ wèi shuǐ zé mín fāng zhī zhù yì bǐ qīng liú
[原注:《荈赋》所谓“水则岷方之注,挹彼清流。
qí shān shuǐ jiǎn rǔ quán shí chí màn liú zhě shàng
”]其山水拣乳泉、石池漫流者上;
qí pù yǒng tuān shù wù shí zhī
其瀑涌湍漱,勿食之。
jiǔ shí lìng rén yǒu jǐng jí
久食,令人有颈疾。
yòu shuǐ liú yú shān gǔ zhě chéng jìn bù xiè zì huǒ tiān zhì shuāng jiāo yǐ qián huò qián lóng xù dú yú qí jiān yǐn zhě kě jué zhī yǐ liú qí è shǐ xīn quán juān juān rán zhuó zhī
又水流于山谷者,澄浸不泄,自火天至霜郊以前,或潜龙蓄毒于其间,饮者可决之,以流其恶,使新泉涓涓然,酌之。
qí jiāng shuǐ qǔ qù rén yuǎn zhě
其江水,取去人远者。
jǐng qǔ jí duō zhě
井,取汲多者。
qí fèi rú yú mù wēi yǒu shēng wèi yī fèi
其沸,如鱼目,微有声,为一沸;
yuán biān rú yǒng quán lián zhū wèi èr fèi
缘边如涌泉连珠,为二沸;
téng bō gǔ làng wèi sān fèi yǐ shàng shuǐ lǎo bù kě shí yě
腾波鼓浪,为三沸,已上,水老,不可食也。
chū fèi zé shuǐ hé liàng diào zhī yǐ yán wèi wèi qì qí chuò yú yuán zhù chuò cháng yě shì shuì fǎn yòu shì yuè fǎn
初沸,则水合量,调之以盐味,谓弃其啜余,[原注:啜,尝也,市税反,又市悦反。
wú nǎi xī yǎo xī jiān ér zhōng qí yī wèi hu yuán zhù xī yǎo gǔ zàn fǎn
]无乃[卤舀][卤监]而钟其一味乎,[原注:[卤舀],古暂反。
xī jiān tǔ làn fǎn
[卤监],吐滥反。
wú wèi yě
无味也。
dì èr fèi chū shuǐ yī piáo yǐ zhú huán jī tāng xīn zé liàng mò dāng zhōng xīn ér xià
]第二沸,出水一瓢,以竹环激汤心,则量末当中心而下。
yǒu qǐng shì ruò bēn tāo jiàn mò yǐ suǒ chū shuǐ zhǐ zhī ér yù qí huá yě
有顷,势若奔涛溅沫,以所出水止之,而育其华也。
fán zhuó zhì zhū wǎn lìng mò bō jūn
凡酌至诸碗,令沫饽均。
yuán zhù zì shū bìng běn cǎo mò bō jūn míng mò yě
[原注:字书并《本草》:“沫、饽,均茗沫也。
bō pú hù fǎn
”饽蒲笏反。
mò bō tāng zhī huá yě
]沫饽,汤之华也。
huá zhī báo zhě yuē mò hòu zhě yuē bō qīng xì zhě yuē huā huā rú zǎo huā piāo piāo rán yú huán chí zhī shàng
华之薄者曰沫,厚者曰饽,轻细者曰花,花,如枣花漂漂然于环池之上;
yòu rú huí tán qū zhǔ qīng píng zhī shǐ shēng
又如回潭曲渚青萍之始生;
yòu rú qíng tiān shuǎng lǎng yǒu fú yún lín rán
又如晴天爽朗,有浮云鳞然。
qí mò zhě ruò lǜ qián fú yú shuǐ méi
其沫者,若绿钱浮于水湄;
yòu rú jú yīng duò yú zūn zǔ zhī zhōng
又如菊英堕于樽俎之中。
bō zhě yǐ zǐ zhǔ zhī jí fèi zé zhòng huá lèi mò pó pó rán ruò jī xuě ěr
饽者,以滓煮之,及沸,则重华累沫,皤皤然若积雪耳。
chuǎn fù suǒ wèi huàn rú jī xuě yè ruò chūn fū yǒu zhī
《荈赋》所谓“焕如积雪,烨若春荂,有之。
dì yī zhǔ fèi shuǐ qì qí mò shàng yǒu shuǐ mó rú hēi yún mǔ yǐn zhī zé qí wèi bù zhèng
第一煮沸水,弃其沫上有水膜如黑云母,饮之则其味不正。
qí dì yī zhě wèi juàn yǒng yuán zhù xú xiàn quán xiàn èr fǎn
其第一者为隽永,[原注:徐县、全县二反。
zhì měi zhě yuē juàn yǒng
至美者曰隽永。
juàn wèi yě
隽,味也。
yǒng zhǎng yě
永,长也。
shǐ zhǎng yuē juàn yǒng hàn shū kuǎi tōng zhe juàn yǒng èr shí piān yě
史长曰隽永,《汉书》蒯通著《隽永》二十篇也。
huò liú shú yú yǐ zhù zhī yǐ bèi yù huá jiù fèi zhī yòng zhū dì yī yǔ dì èr dì sān wǎn cì zhī dì sì dì wǔ wǎn wài fēi kě shèn mò zhī yǐn
]或留熟盂以贮之,以备育华救沸之用,诸第一与第二、第三碗次之,第四、第五碗外,非渴甚莫之饮。
fán zhǔ shuǐ yī shēng zhuó fēn wǔ wǎn yuán zhù wǎn shù shǎo zhì sān duō zhì wǔ
凡煮水一升,酌分五碗,[原注:碗数少至三,多至五;
ruò rén duō zhì shí jiā liǎng lú
若人多至十,加两炉。
chéng rè lián yǐn zhī
]乘热连饮之。
yǐ zhòng zhuó níng qí xià jīng yīng fú qí shàng
以重浊凝其下,精英浮其上。
rú lěng zé jīng yīng suí qì ér jié yǐn chuò bù xiāo yì rán yǐ
如冷,则精英随气而竭,饮啜不消亦然矣。
chá xìng jiǎn bù yí guǎng guǎng zé qí wèi àn dàn
茶性俭,不宜广,广则其味黯澹。
qiě rú yī mǎn wǎn chuò bàn ér wèi guǎ kuàng qí guǎng hu
且如一满碗,啜半而味寡,况其广乎!
qí sè xiāng yě qí xīn shàng bì xià tǔ yòu qiàn yě yuán zhù xiāng zhì měi yuē shàng bì xià tǔ yòu qiàn
其色缃也,其馨[上必下土右欠] 也,[原注:香至美曰[上必下土右欠]。
shàng bì xià tǔ yòu qiàn yīn shǐ
[上必下土右欠],音使。
qí wèi gān jiǎ yě
]其味甘,槚也;
bù gān ér kǔ chuǎn yě
不甘而苦,荈也;
chuò kǔ yàn gān chá yě
啜苦咽甘,茶也。