lì gōng jiāng fá zhèng fàn wén zi bù yù yuē ruò yǐ wú yì zhū hóu jiē pàn zé jìn kě wèi yě
厉公将伐郑,范文子不欲,曰:“若以吾意,诸侯皆叛,则晋可为也。
wéi yǒu zhū hóu gù rǎo rǎo yān
唯有诸侯,故扰扰焉。
fán zhū hóu nán zhī běn yě
凡诸侯,难之本也。
de zhèng yōu zī zhǎng yān yòng zhèng
得郑忧滋长,焉用郑!
xì zhì yuē rán zé wáng zhě duō yōu hu
”郤至曰:“然则王者多忧乎?
wén zǐ yuē wǒ wáng zhě yě hū zāi
”文子曰:“我王者也乎哉?
fu wáng zhě chéng qí dé ér yuǎn rén yǐ qí fāng huì guī zhī gù wú yōu
夫王者成其德,而远人以其方贿归之,故无忧。
jīn wǒ guǎ dé ér qiú wáng zhě zhī gōng gù duō yōu
今我寡德而求王者之功,故多忧。
zi jiàn wú tǔ ér yù fù zhě lè hū zāi
子见无土而欲富者,乐乎哉?