lì gōng liù nián fá zhèng qiě shǐ kǔ chéng shū jí luán yǎn xìng qí lǔ zhī shī
厉公六年,伐郑,且使苦成叔及栾黡兴齐、鲁之师。
chu gōng wáng shuài dōng yí jiù zhèng
楚恭王帅东夷救郑。
chu bàn zhèn gōng shǐ jī zhī
楚半阵,公使击之。
luán shū yuē jūn shǐ yǎn yě xìng qí lǔ zhī shī qǐng sì zhī
栾书曰:“君使黡也兴齐、鲁之师,请俟之。
xì zhì yuē bù kě
”郤至曰:“不可。
chu shī jiāng tuì wǒ jī zhī bì yǐ shèng guī
楚师将退,我击之,必以胜归。
fu zhèn bù wéi jì yī jiān yě
夫阵不违忌,一间也;
fū nán yí yǔ chu lái ér bù yǔ zhèn èr jiān yě
夫南夷与楚来而不与阵,二间也;
fu chu yǔ zhèng zhèn ér bù yǔ zhěng sān jiān yě
夫楚与郑阵而不与整,三间也;
qiě qí shì zú zài zhèn ér huā sì jiān yě
且其士卒在阵而哗,四间也;
fu zhòng wén huā zé bì jù wǔ jiān yě
夫众闻哗则必惧,五间也。
zhèng jiāng gù chu chu jiāng gù yí mò yǒu dòu xīn bù kě shī yě
郑将顾楚,楚将顾夷,莫有斗心,不可失也。
gōng shuō
”公说。
yú shì bài chu shī yú yān líng luán shū shì yǐ yuàn xì zhì
于是败楚师于鄢陵,栾书是以怨郤至。