zǐ shí sǐ fàn xuān zi wèi xiàn zǐ yuē yāng hu
訾祏死,范宣子谓献子曰:“鞅乎!
xī zhě wú yǒu zǐ shí yě wú zhāo xī gù yān yǐ xiāng jìn guó qiě wèi wú jiā
昔者吾有訾祏也,吾朝夕顾焉,以相晋国,且为吾家。
jīn wú guān nǚ yě zhuān zé bù néng móu zé wú yǔ yě jiāng ruò zhī hé
今吾观女也,专则不能,谋则无与也,将若之何?
duì yuē yāng yě jū chǔ gōng bù gǎn ān yì jìng xué ér hǎo rén hé yú zhèng ér hǎo qí dào móu yú zhòng bù yǐ gǔ hǎo sī zhì suī zhōng bù gǎn wèi shì yě bì zhǎng zhě zhī yóu
”对曰:“鞅也,居处恭,不敢安易,敬学而好仁,和于政而好其道,谋于众不以贾好,私志虽衷,不敢谓是也,必长者之由。
xuān zǐ yuē kě yǐ miǎn shēn
”宣子曰:“可以免身。