píng gōng shè yàn bù sǐ shǐ shù xiāng bó zhī shī
平公射𫛩,不死,使竖襄搏之,失。
gōng nù jū jiāng shā zhī
公怒,拘将杀之。
shū xiàng wén zhī xī jūn gào zhī
叔向闻之,夕,君告之。
shū xiàng yuē jūn bì shā zhī
叔向曰:“君必杀之。
xī wú xiān jūn táng shū shè sì yú tú lín yì yǐ wéi dà jiǎ yǐ fēng yú jìn
昔吾先君唐叔射兕于徒林,殪,以为大甲,以封于晋。
jīn jūn sì wú xiān jūn táng shū shè yàn bù sǐ bó zhī bù dé shì yáng wú jūn zhī chǐ zhě yě
今君嗣吾先君唐叔,射𫛩不死,搏之不得,是扬吾君之耻者也。
jūn qí bì sù shā zhī wù lìng yuǎn wén
君其必速杀之,勿令远闻。
jūn niǔ ní nǎi qù shè zhī
”君忸怩,乃趣赦之。