wēn zhī huì jìn rén zhí wèi chéng gōng guī zhī yú zhōu
温之会,晋人执卫成公归之于周。
jìn hóu qǐng shā zhī wáng yuē bù kě
晋侯请杀之,王曰:“不可。
fu zhèng zì shàng xià zhě yě shàng zuò zhèng ér xià xíng zhī bù nì gù shàng xià wú yuàn
夫政自上下者也,上作政而下行之不逆,故上下无怨。
jīn shū fù zuò zhèng ér bù xíng wú nǎi bù kě hu
今叔父作政而不行,无乃不可乎?
fū jūn chén wú yù jīn yuán xuǎn suī zhí bù kě tīng yě
”夫君臣无狱,今元咺虽直,不可听也。
jūn chén jiē yù fù zǐ jiāng yù shì wú shàng xià yě
君臣皆狱,父子将狱,是无上下也。
ér shū fù tīng zhī yī nì yǐ
而叔父听之,一逆矣。
yòu wéi chén shā qí jūn qí ān yōng xíng
又为臣杀其君,其安庸刑?
bù xíng ér bù yōng zài nì yǐ
布刑而不庸,再逆矣。
yī hé zhū hóu ér yǒu zài nì zhèng yú jù qí wú hòu
一合诸侯而有再逆政,余惧其无后。
bù rán yú hé sī yú wèi hóu
不然,余何私于卫侯?
jìn rén nǎi guī wèi hóu
”晋人乃归卫侯。