zhì xiāng zi wèi shì měi shì zhuó xī yān
智襄子为室美,士茁夕焉。
zhì bó yuē shì měi fu
智伯曰:“室美夫!
duì yuē měi zé měi yǐ yì chén yì yǒu jù yě
”对曰:“美则美矣,抑臣亦有惧也。
zhì bó yuē hé jù
”智伯曰:“何惧?
duì yuē chén yǐ bǐng bǐ shì jūn
”对曰:“臣以秉笔事君。
zhì yǒu zhī yuē gāo shān jùn yuán bù shēng cǎo mù
志有之曰:‘高山峻原,不生草木。
sōng bǎi zhī de qí tǔ bù féi
松柏之地,其土不肥。
jīn tǔ mù shèng chén jù qí bù ān rén yě
’今土木胜,臣惧其不安人也。
shì chéng sān nián ér zhì shì wáng
”室成,三年而智氏亡。