wēn zhī huì jìn rén zhí wèi chéng gōng guī zhī yú zhōu shǐ yī zhèn zhī bù sǐ yī yì bù zhū
温之会,晋人执卫成公归之于周,使医鸩之,不死,医亦不珠。
zāng wén zhòng yán yú xī gōng yuē fu wèi jūn dài wú zuì yǐ
臧文仲言于僖公曰:“夫卫君殆无罪矣。
xíng wǔ ér yǐ wú yǒu yǐn zhě yǐn nǎi huì yě
刑五而已,无有隐者,隐乃讳也。
dà xíng yòng jiá bīng qí cì yòng fǔ yuè zhōng xíng yòng dāo jù qí cì yòng zuàn zé báo xíng yòng biān pū yǐ wēi mín yě
大刑用甲兵,其次用斧钺,中刑用刀锯,其次用钻笮,薄刑用鞭扑,以威民也。
gù dà zhě chén zhī yuán yě xiǎo zhě zhì zhī shì cháo wǔ xíng sān cì shì wú yǐn yě
故大者陈之原野,小者致之市朝,五刑三次,是无隐也。
jīn jìn rén zhèn wèi hòu bù sǐ yì bù tǎo qí shǐ zhě huì ér wù shā zhī yě
今晋人鸩卫侯不死,亦不讨其使者,讳而恶杀之也。
yǒu zhū hóu zhī qǐng bì miǎn zhī
有诸侯之请,必免之。
chén wén zhī bān xiāng xù yě gù néng yǒu qīn
臣闻之:班相恤也,故能有亲。
fū zhū hóu zhī huàn zhū hóu xù zhī suǒ yǐ xùn mín yě
夫诸侯之患,诸侯恤之,所以训民也。
jūn hé qǐng wèi jūn yǐ shì qīn yú zhū hóu qiě yǐ dòng jìn
君盍请卫君以示亲于诸侯,且以动晋?
fu jìn xīn de zhū hóu shǐ yì yuē lǔ bù qì qí qīn qí yì bù kě yǐ è
夫晋新得诸侯,使亦曰:‘鲁不弃其亲,其亦不可以恶。
gōng shuō xíng yù èr shí jué nǎi miǎn wèi hóu
’”公说,行玉二十瑴,乃免卫侯。
zì shì jìn pìn yú lǔ jiā yú zhū hóu yī děng jué tóng hòu qí hǎo huò
自是晋聘于鲁,加于诸侯一等,爵同,厚其好货。
wèi hóu wén qí zāng wén zhòng zhī wèi yě shǐ nà lù yān
卫侯闻其臧文仲之为也,使纳赂焉。
cí yuē wài chén zhī yán bù yuè jìng bù gǎn jí jūn
辞曰:“外臣之言不越境,不敢及君。