jìn wén gōng jiě cáo de yǐ fēn zhū hóu
晋文公解曹地以分诸侯。
xī gōng shǐ zāng wén zhòng wǎng sù yú zhòng guǎn zhòng guǎn rén gào yuē jìn shǐ bó ér yù gù zhū hóu gù jiě yǒu zuì zhī de yǐ fēn zhū hóu
僖公使臧文仲往,宿于重馆,重馆人告曰:“晋始伯而欲固诸侯,故解有罪之地以分诸侯。
zhū hóu mò bù wàng fēn ér yù qīn jìn jiē jiāng zhēng xiān
诸侯莫不望分而欲亲晋,皆将争先;
jìn bù yǐ gù bān yì bì qīn xiān zhě wú zǐ bù kě yǐ bù sù xíng
晋不以固班,亦必亲先者,吾子不可以不速行。
lǔ zhī bān zhǎng ér yòu xiān zhū hóu qí shuí wàng zhī
鲁之班长而又先,诸侯其谁望之?
ruò shǎo ān kǒng wú jí yě
若少安,恐无及也。
cóng zhī huò de yú zhū hóu wèi duō
”从之,获地于诸侯为多。
fǎn jì fù mìng wèi zhī qǐng yuē de zhī duō yě zhòng guǎn rén zhī lì yě
反,既复命,为之请曰:“地之多也,重馆人之力也。
chén wén zhī yuē shàn yǒu zhāng suī jiàn shǎng yě
臣闻之曰:‘善有章,虽贱赏也;
è yǒu xìn suī guì fá yě
恶有衅,虽贵罚也。
jīn yī yán ér pì jìng qí zhāng dà yǐ qǐng shǎng zhī
’今一言而辟境,其章大矣,请赏之。
nǎi chū ér jué zhī
”乃出而爵之。