guó zhī huì zhū hóu zhī dài fū xún méng wèi tuì
虢之会,诸侯之大夫寻盟未退。
jì wǔ zi fá jǔ qǔ yùn jǔ rén gào yú huì chu rén jiāng yǐ shū sūn mù zi wèi lù
季武子伐莒取郓,莒人告于会,楚人将以叔孙穆子为戮。
jìn lè wáng fù qiú huò wū mù zi yuē wú wèi zi qǐng yú chu
晋乐王鲋求货于穆子,曰:“吾为子请于楚”。
mù zi bù yú
穆子不予。
liáng qí jìng wèi mù zǐ yuē yǒu huò yǐ wèi shēn yě
梁其胫谓穆子曰:“有货,以卫身也。
chū huò ér kě yǐ miǎn zi hé ài yān
出货而可以免,子何爱焉?
mù zǐ yuē fēi nǚ suǒ zhī yě
”穆子曰:“非女所知也。
chéng jūn mìng yǐ huì dà shì ér guó yǒu zuì wǒ yǐ huò sī miǎn shì wǒ huì wú sī yě
承君命以会大事,而国有罪,我以货私免,是我会吾私也。
gǒu rú shì zé yòu kě yǐ chū huò ér chéng sī yù hu
苟如是,则又可以出货而成私欲乎?
suī kě yǐ miǎn wú qí ruò zhū hóu zhī shì hé
虽可以免,吾其若诸侯之事何?
fu bì jiāng huò xún zhī yuē zhū hóu zhī qīng yǒu rán zhě gù yě
夫必将或循之,曰:‘诸侯之卿有然者故也。
zé wǒ qiú ān shēn ér wèi zhū hóu fǎ yǐ
’则我求安身而为诸侯法矣。
jūn zǐ shì yǐ huàn zuò
君子是以患作。
zuò ér bù zhōng jiāng huò dào zhī shì zhāo qí bù zhōng yě
作而不衷,将或道之,是昭其不衷也。
yú fēi ài huò è bù zhōng yě
余非爱货,恶不衷也。
qiě zuì fēi wǒ zhī yóu wèi lù hé hài
且罪非我之由,为戮何害?
chu rén nǎi shè zhī
”楚人乃赦之。
mù zi guī wǔ zi láo zhī rì zhōng bù chū
穆子归,武子劳之,日中不出。
qí rù yuē kě yǐ chū yǐ
其入曰:“可以出矣。
mù zǐ yuē wú bù nán wéi lù yǎng wú dòng yě
”穆子曰:“吾不难为戮,养吾栋也。
fu dòng shé ér cuī bēng wú jù yā yān
夫栋折而榱崩,吾惧压焉。
gù yuē suī sǐ yú wài ér bì zōng yú nèi
故曰虽死于外,而庇宗于内。
kě yě
可也。
jīn jì miǎn dà chǐ ér bù rěn xiǎo fèn kě yǐ wèi néng hu
今既免大耻,而不忍小忿,可以为能乎?
nǎi chū jiàn zhī
”乃出见之。