lǔ wǔ gōng yǐ kuò yǔ xì jiàn wáng wáng lì xì fán zhòng shān fù jiàn yuē bù kě lì yě
鲁武公以括与戏见王,王立戏,樊仲山父谏曰:“不可立也!
bù shùn bì fàn fàn wáng mìng bì zhū gù chū lìng bù kě bù shùn yě
不顺必犯,犯王命必诛,故出令不可不顺也。
lìng zhī bù xíng zhèng zhī bù lì xíng ér bù shùn mín jiāng qì shàng
令之不行,政之不立,行而不顺,民将弃上。
fu xià shì shàng shǎo shì zhǎng suǒ yǐ wèi shùn yě
夫下事上、少事长,所以为顺也。
jīn tiān zi lì zhū hóu ér jiàn qí shǎo shì jiào nì yě
今天子立诸侯而建其少,是教逆也。
ruò lǔ cóng zhī ér zhū hóu xiào zhī wáng mìng jiāng yǒu suǒ yōng
若鲁从之而诸侯效之,王命将有所壅;
ruò bù cóng ér zhū zhī shì zì zhū wáng mìng yě
若不从而诛之,是自诛王命也。
shì shì yě zhū yì shī bù zhū yì shī tiān zǐ qí tú zhī
是事也,诛亦失,不诛亦失,天子其图之!
wáng zú lì zhī
”王卒立之。
lǔ hóu guī ér zú jí lǔ rén shā yì gōng ér lì bó yù
鲁侯归而卒,及鲁人杀懿公而立伯御。