tiān fǔ xián shū
天府贤书
zhōu lǐ dì guān xiāng dài fū sān nián zé dà bǐ dé xíng dào yì ér xīng xián zhě néng zhě xiāng lǎo jí xiāng dài fū yǐ lǐ lǐ bīn zhī
《周礼·地官·乡大夫》:三年则大比德行道艺,而兴贤者、能者,乡老及乡大夫以礼礼宾之。
jué míng xiāng lǎo xiāng dài fū qún lì xiàn xián néng zhī shū yú wáng wáng zài bài shòu zhī dēng yú tiān fǔ
厥明,乡老、乡大夫群吏献贤能之书于王,王再拜受之,登于天府。
lù míng yàn
鹿鸣宴
shī lù míng piān yàn qún chén jiā bīn zhī shī yě
《诗·鹿鸣》篇,燕群臣嘉宾之诗也。
gòng yuàn nèi biān dìng xí shě shì yǐ zhǎng lì yǐ xiāng yǐn jiǔ lǐ shè bīn zhǔ chén zǔ dòu gē lù míng zhī shī
贡院内编定席舍,试已,长吏以乡饮酒礼,设宾主,陈俎豆,歌《鹿鸣》之诗。
xiào lián
孝廉
hàn zhì jǔ rén jiē míng xiào lián bù yóu kē mù shǐ yě
汉制举人皆名孝廉,不由科目始也。
cáo cāo yì jǔ xiào lián
曹操亦举孝廉。
pò tiān huāng
破天荒
jīng zhōu yìng shì jǔ rén duō bù chéng míng wèi tiān huāng jiě
荆州应试举人,多不成名,为“天荒解”。
liú tuì yǐ jīng zhōu jiě jí dì shí hào wèi pò tiān huāng
刘蜕以荆州解及第,时号为“破天荒”。
yù lún páo
郁轮袍
wáng wéi shàn pí pá qí wáng shǐ wèi líng rén yǐn zhì gōng zhǔ dì dú zòu xīn chàng hào yù lún páo
王维善琵琶,岐王使为伶人,引至公主第,独奏新唱,号《郁轮袍》。
yīn xiàn huái zhōng shī wáng jīng yuē jiē wǒ sù suǒ sòng xí cháng wèi shì gǔ rén jiā zuò nǎi zi wèi zhī yé
因献怀中诗,王惊曰:“皆我素所诵习,尝谓是古人佳作,乃子为之耶!
yīn mìng gēng yī yǐn zhī kè zuò
”因命更衣,引之客座。
zhào shì guān zhì dì qiǎn gōng bì chuán jiào zuò jiě tóu jí dì
召试官至第,遣宫婢传教,作解头及第。