diǎn é
点额
sān qín jì lóng mén tiào guò zhě yú huà wèi lóng
《三秦记》:龙门跳过者,鱼化为龙;
tiào bù guò zhě bào sāi diǎn é
跳不过者,暴腮点额。
kāng liǎo
康了
liǔ miǎn yìng jǔ duō jì wèi ān lè wèi ān kāng
柳冕应举,多忌,谓“安乐”为“安康”。
bǎng chū lìng pú tàn míng bào yuē xiù cái kāng liǎo
榜出,令仆探名,报曰:“秀才康了!
yè bái
曳白
tiān bǎo èr nián yǐ yù shǐ zhōng chéng zhāng yǐ zhī zǐ shì wèi dì yī yì zhě fēng qǐ
天宝二年,以御史中丞张倚之子奭为第一,议者蜂起。
xuán zōng fù shì shì zhōng rì bù chéng yī zì wèi zhī yè bái
玄宗复试,奭终日不成一字,谓之曳白。
sūn shān wài
孙山外
sūn shān yìng jǔ zhui míng bǎng mò
孙山应举,缀名榜末。
péng chái yǐ shū wèn shān dé shī dá yuē jiě míng jǐn chù shì sūn shān yú rén gèng zài sūn shān wài
朋侪以书问山得失,答曰:“解名尽处是孙山,余人更在孙山外。
wǒ bèi yán hòu
我辈颜厚
liú fén duì cè jí dé zuì huàn guān
刘蕡对策,极得罪宦官。
kǎo guān féng sù děng jiàn fén cè tàn fú ér wèi huàn guān bù gǎn shōu qǔ
考官冯宿等见蕡策叹服,而畏宦官,不敢收取。
bǎng chū wù lùn áo rán
榜出,物论嚣然。
li hé yuē liú fén xià dì wú bèi dēng kē néng wú yán hòu
李合曰:“刘蕡下第,吾辈登科,能无颜厚?
hóng lè bó
红勒帛
liú jǐ lǚ shì dì yī hǎo wèi xiǎn guài zhī yǔ ōu gōng è zhī
刘几屡试第一,好为险怪之语,欧公恶之。
chǎng juǎn yǒu yuē tiān dì yà wàn wù zhuó shèng rén fā
场卷有曰:“天地轧,万物茁,圣人发。
ōu gōng yuē cǐ bì liú jǐ
”欧公曰:“此必刘几。
pī yuē xiù cái là shì guān shuā
”批曰:“秀才辣,试官刷。
yī dà zhū bǐ héng mǒ zhī wèi hóng lè bó
”一大朱笔横抹之,谓红勒帛。
hòu shù nián yòu wèi yù shì
后数年,又为御试。
kǎo guān shì yáo shùn xìng rén fù yuē jìng yǐ yán nián dú gāo wǔ dì zhī shòu
考官试“尧舜性仁”赋曰:“静以延年,独高五帝之寿;
dòng ér yǒu yǒng xíng wèi sì xiōng zhī zhū
动而有勇,形为四凶之诛!
gōng dà chēng shǎng jí chàng míng dì yī nǎi liú jǐ yì míng liú huī
”公大称赏,及唱名第一,乃刘几易名刘辉。
gōng è rán jiǔ zhī
公愕然久之。
huā yàng bù tóng
花样不同
lú tóng xià dì chū dōu nì lǚ yǒu rén cháo zhī yuē rú jīn huā yàng bù tóng qiě zì shōu shí huí qù
卢仝下第出都,逆旅有人嘲之曰:“如今花样不同,且自收拾回去。
dào bēng hái ér
倒绷孩儿
miáo zhèn dì sì rén jí dì zhào shì guǎn zhí
苗振第四人及第,召试馆职。
yàn xiāng yuē yi shāo wēn xí shú
晏相曰:“宜稍温习熟。
zhèn yuē qǐ yǒu sān shí nián wèi lǎo niáng ér dào bēng hái ér zhě hu
”振曰:“岂有三十年为老娘而倒绷孩儿者乎?
jì shì guǒ bù zhōng
”既试,果不中。
gōng yuē miáo jūn guǒ dào bēng hái ér yǐ
公曰:“苗君果‘倒绷孩儿’矣!
dà qì wǎn chéng
大器晚成
lǎo zi yún dà qì wǎn chéng
《老子》云:“大器晚成。
hàn mǎ yuán shī yì
”汉马援失意。
qí xiōng mǎ kuàng wèi yuán yuē rǔ dà qì wǎn chéng
其兄马况谓援曰:“汝大器晚成。
yǎn mí rì wǔ sè
眼迷日五色
táng lǐ chéng shì rì wǔ sè tí chéng juàn yáng yú líng
唐李程试《日五色》题,呈卷杨于陵。
yáng chēng xǔ dàng zuò zhuàng yuán ér bǎng fā wú míng
杨称许当作状元,而榜发无名。
yáng chí juǎn shì zhǔ sī zhǔ sī ào hèn yīn móu zhī yú líng zhuó zhuàng yuán
杨持卷示主司,主司懊恨,因谋之于陵,擢状元。
hòu li jiàn wèi dōng pō kè pō zhī gòng jǔ jiàn xià dì dōng pō sòng zhī shī yuē píng shēng màn shuō gǔ zhàn chǎng guò yǎn zhōng mí rì wǔ sè
后李荐为东坡客,坡知贡举,荐下第,东坡送之诗曰:“平生漫说古战场,过眼终迷日五色。
jǔ zǐ guò xià
举子过夏
dùn zhāi xián lǎn cháng ān jǔ zǐ liù yuè hòu luò dì zhě bù chū jīng wèi zhī guò xià duō jiè jìng fāng miào yuàn zuò wén rì xià kè
《遁斋闲览》:长安举子,六月后落第者不出京,谓之过夏,多借静坊庙院作文,日夏课。
wén xīng àn
文星暗
táng dà zhōng jiān tiān guān zòu yún wén xīng àn kē chǎng dāng yǒu shì
唐大中间,天官奏云:“文星暗,科场当有事。
hòu jīng sān kē jiē fù shì fù duō luò dì
”后经三科皆复试,复多落第。
kǎo guān jiē fá fèng
考官皆罚俸。
cāo mào sào
操眊矂
guó shǐ bǔ jìn shì jí ér rù xuǎn wèi zhī chūn guān
《国史补》:进士籍而入选,谓之春关。
bù jié ér zuì bǎo wèi zhī cāo mào sào
不捷而醉饱,谓之操眊矂。
nì míng zào bàng yuē wú míng zǐ
匿名造谤,曰无名子。
bàng mén hù fēi
傍门户飞
táng yuán hé zhōng shì rén xià dì duō wèi shī cì shì guān
唐元和中,士人下第,多为诗刺试官。
dú zhāng xiào biāo zuò guī yàn shī yǐ shàng yǔ shì láng yuē jiù lěi wēi cháo ní yǐ luò jīn nián gù xiàng shè qián guī
独章孝标作《归燕诗》以上庾侍郎,曰:“旧垒危巢泥已落,今年故向社前归。
lián yún dà shà wú qī chǔ gèng bàng shuí jiā mén hù fēi
连云大厦无栖处,更傍谁家门户飞?