èr yǒu cáng shū
二酉藏书
dà yǒu shān xiǎo yǒu shān wèi xuān yuán huáng dì cáng shū zhī suǒ
大酉山、小酉山为轩辕黄帝藏书之所。
lán tái mì diǎn
兰台秘典
hàn cháo tú jí suǒ zài yǒu shí qú shí shì yán gé guǎng nèi zhù zhī yú wài fǔ
汉朝图籍所在,有石渠、石室、延阁、广内,贮之于外府。
yòu yǒu yù shǐ zhōng chéng jū diàn zhōng zhǎng lán tái mì diǎn jí qí lín tiān lù èr gé cáng zhī yú nèi jìn
又有御史中丞居殿中,掌兰台秘典,及麒麟、天禄二阁,藏之于内禁。
shí shì chóu shū
石室䌷书
sī mǎ qiān wèi tài shǐ chóu jīn guì shí shì zhī shū
司马迁为太史,䌷金匮石室之书。
chóu wèi zhuì jí zhī yě
䌷,谓缀集之也。
yǐ jīn wèi kuì yǐ shí wèi shì zhòng jiān fēng zhī shèn zhòng zhī zhì yě
以金为匮,以石为室,重缄封之,慎重之至也。
jiā yǒu cì shū
家有赐书
bān biāo jiā yǒu cì shū hǎo míng zhī shì zì yuǎn fāng zhì fù dǎng yáng zi yún yǐ xià mò bù zào mén
班彪家有赐书,好名之士自远方至,父党扬子云以下,莫不造门。
nán miàn bǎi chéng
南面百城
li mì dù mén què sǎo jué jì xià wéi qì chǎn yíng shū shǒu zì shān xuē
李谧杜门却扫,绝迹下帷,弃产营书,手自删削。
měi tàn yuē zhàng fū yōng shū wàn juàn hé xiá nán miàn bǎi chéng
每叹曰:“丈夫拥书万卷,何暇南面百城!
sān shí chéng
三十乘
jìn zhāng huá hǎo shū cháng tú jū zǎi shū sān shí chéng fán tiān xià qí mì shì suǒ wèi yǒu zhě xī zài huá suǒ
晋张华好书,尝徒居,载书三十乘,凡天下奇秘,世所未有者悉在华所。
yǒu bó wù zhì xíng shì
有《博物志》行世。
cáo shì shū cāng
曹氏书仓
cáo céng jī shū wàn yú juǎn
曹曾积书万余卷。
jí shì luàn céng lǜ shū xiāng sàn shī nǎi jī shí wèi cāng yǐ cáng shū jí
及世乱,曾虑书箱散失,乃积石为仓,以藏书籍。
shì míng cáo shì shū cāng
世名“曹氏书仓”。
wǔ chē shū
五车书
zhuāng zi huì shī duō fāng qí shū wǔ chē
《庄子》:惠施多方,其书五车。
bā wàn juàn
八万卷
qí jīn lóu zǐ jù shū sì shí nián de shū bā wàn juàn suī mì shū zhī shěng zì wèi guò zhī
齐金楼子聚书四十年,得书八万卷,虽秘书之省,自谓过之。
sān wàn zhóu
三万轴
táng li mì jiā jī shū sān wàn zhóu
唐李泌家积书三万轴。
hán shī yún yè hòu jiā duō shū jià chā sān wàn zhóu yī yī xuán yá qiān xīn ruò shǒu wèi chù
韩诗云:“邺侯家多书,架插三万轴,一一悬牙签,新若手未触。
huáng juàn
黄卷
gǔ rén xiě shū jiē yòng huáng zhǐ yǐ huáng niè rǎn zhī qū zhú dù yú gù yuē huáng juàn
古人写书,皆用黄纸,以黄蘖染之,驱逐蠹鱼,故曰黄卷。
yǒu cuò zì yǐ cí huáng tu zhī
有错字,以雌黄涂之。
shā qīng
杀青
gǔ rén xiě shū yǐ zhú wèi jiǎn
古人写书,以竹为简。
xīn zhú yǒu hàn shàn xiǔ dù
新竹有汗,善朽蠹。
fán zuò jiǎn zhě xiān yú huǒ shàng zhì qù qí hàn shā qí zhú qīng gù yòu míng hàn jiǎn
凡作简者,先于火上炙去其汗,杀其竹青,故又名汗简。
qiān qiàn
铅椠
shàng gǔ jié shéng ér zhì
上古结绳而治。
èr dì yǐ lái shǐ yǒu jiǎn cè yǐ zhú wèi zhī
二帝以来,始有简册,以竹为之。
ér shū yǐ qī huò yòng bǎn yǐ qiān huà zhī gù yǒu dāo bǐ qiān qiàn zhī shuō
而书以漆,或用板以铅画之,故有刀笔铅椠之说。
xiāng tiè
湘帖
gǔ rén shū juàn wài bì yǒu tiè cáng zhī rú jīn guǒ fú zhī lèi
古人书卷外必有帖藏之,如今裹袱之类。
bái lè tiān cháng yǐ wén jí liú lú shān cǎo táng lǚ wáng yì
白乐天尝以文集留庐山草堂,屡亡逸。
sòng zhēn zōng lìng chóng wén yuàn xiě xiào bāo yǐ bān zhú tiè sòng sì
宋真宗令崇文院写校,包以斑竹帖送寺。
sì bù
四部
táng jīng jí zhì xuán zōng liǎng dū gè jù shū sì bù yǐ jiǎ yǐ bǐng dīng wèi hào
唐《经籍志》:玄宗两都各聚书四部,以甲、乙、丙、丁为号;
jiǎ jīng bù chì yá qiān
甲,经部,赤牙签;
yǐ shǐ bù lǜ yá qiān
乙,史部,绿牙签;
bǐng zǐ bù bì yá qiān
丙,子部,碧牙签;
dīng jí bù bái yá qiān
丁,集部,白牙签。
yún biān
芸编
yún xiāng cǎo néng pì dù cáng shū zhě yòng yǐ xūn zhī gù shū yuē yún biān
芸香草能辟蠹,藏书者用以熏之,故书曰芸编;
gǔ shī yún yè xūn xiāng zǒu dù yú
古诗:“芸叶熏香走蠹鱼。
shū lóu sūn shì
书楼孙氏
sūn qí liù shì zǔ zhǎng rú xǐ cáng shū shù wàn yú juǎn zhì zhī lóu shàng rén wèi zhī shū lóu sūn shì
孙祈六世祖长孺喜藏书,数万余卷置之楼上,人谓之书楼孙氏。
hàn niú chōng dòng
汗牛充栋
lù wén tōng zhī shū jū zé chōng dòng chū zé hàn niú
陆文通之书,居则充栋,出则汗牛。
xuán guó mén
悬国门
lǚ bù wéi jí lǚ shì chūn qiū chéng bào zhī xián yáng shì xuán qiān jīn qí shàng néng zēng sǔn yī zì zhě yǔ qiān jīn
吕不韦集《吕氏春秋》成,暴之咸阳市,悬千金其上,能增损一字者予千金。
rén mò néng zēng sǔn
人莫能增损。
shì sì yuè shū
市肆阅书
wáng chōng hǎo bó lǎn
王充,好博览。
jiā pín wú shū cháng yóu luò yáng shì sì yuè suǒ zhōu shū yī jiàn zhé néng sòng yì suì bó tōng zhòng liú bǎi jiā zhī yán
家贫无书,常游洛阳市肆,阅所鬻书,一见辄能诵忆,遂博通众流百家之言。
zhe lùn héng bā shí wǔ piān
着《论衡》八十五篇。
zhàng zhōng mì shū
帐中秘书
wáng chōng zuò lùn héng zhōng tǔ wèi yǒu chuán zhě cài yōng rù wú shǐ de zhī mì zhī zhàng zhōng yǐ wéi tán zhù
王充作《论衡》,中土未有传者,蔡邕入吴始得之,秘之帐中,以为谈助。
hòu wáng láng de qí shū jí hái luò xià shí rén chēng qí cái jìn
后王郎得其书,及还洛下,时人称其才进。
yuē bú jiàn yì rén dāng de yì shū
曰:“不见异人,当得异书。
cáng shū fǎ
藏书法
zhào zi áng shū bá yún jù shū cáng shū liáng fēi yì shì
赵子昂书跋云:“聚书藏书,良非易事!
shàn guān shū zhě chéng shén duān lǜ jìng jǐ fén xiāng wù juǎn nǎo wù zhé jiǎo wù yǐ zhǎo qīn zì wù yǐ tuò jiē fú wù yǐ zuò zhěn wù yǐ zuò jiā cì suí sǔn suí xiū suí kāi suí yǎn
善观书者,澄神端虑,净几焚香,勿卷脑,勿折角,勿以爪侵字,勿以唾揭幅,勿以作枕,勿以作夹刺,随损随修,随开随掩。
hòu zhī de wú shū zhě bìng fèng zèng cǐ fǎ
后之得吾书者,并奉赠此法。
děng shēn shū
等身书
sòng gǔ huáng zhōng yòu rì cōng wù guò rén fù shī qǔ shū yǔ qí shēn děng lìng dú zhī wèi zhī děng shēn shū
宋贾黄中幼日聪悟过人,父师取书与其身等,令读之,谓之等身书。
cài yōng yí shū
蔡邕遗书
cài yǎn guī zì shā mò cáo cāo wèn yōng yí shū yǎn yuē fù wáng yí shū sì qiān yú piān liú lí tú tàn wǎng yǒu cún zhě
蔡琰归自沙漠,曹操问邕遗书,琰曰:“父亡,遗书四千余篇,流离涂炭,罔有存者。
jīn suǒ sòng yì cái sì bǎi yú piān
今所诵忆,裁四百余篇。
yīn qǐ gěi zhǐ bǐ zhēn cǎo wéi mìng
”因乞给纸笔,真草惟命。
yú shì shàn xiě sòng rù wén wú yí wù
于是缮写送入,文无遗误。
jiā zé diàn
嘉则殿
suí yáng dì jiā zé diàn shū fēn sān pǐn yǒu hóng liú lí gàn liú lí qī zhóu zhī yì
隋炀帝嘉则殿书分三品,有红琉璃、绀琉璃、漆轴之异。
diàn chuí jǐn màn rào kè fēi xiān
殿垂锦幔,绕刻飞仙。
dì xìng shū shì jiàn àn jī zé fēi xiān shōu màn ér shàng chú fēi zì qǐ
帝幸书室,践暗机,则飞仙收幔而上,厨扉自启;
dì chū fēi bì rú chū
帝出,扉闭如初。
duò zhī cáng shū jì sān shí qī wàn juàn
隋之藏书,计三十七万卷。
bǔ wáng shū sān qiè
补亡书三箧
hàn zhāng ān shì bó xué
汉张安世博学。
wǔ dì xìng hé dōng wáng shū sān qiè zhào wèn qún chén jù mò néng zhī wéi ān shì shi zhī wèi xiě yuán běn bǔ rù
武帝幸河东,亡书三箧,诏问群臣,俱莫能知,惟安世识之,为写原本补入。
hòu dì gòu qiú de shū yǐ xiāng jiào duì bìng wú yí wù
后帝购求得书,以相较对,并无遗误。