夜航船 · 张岱 · Chapter 79 of 131

文学部·文具

PinyinModern Translation
Size

máo bǐ

毛笔

shùn shǐ zào yáng máo bǐ lù máo wèi zhù

舜始造羊毛笔,鹿毛为柱。

méng tián shǐ zào tù háo bǐ hú lí máo wèi zhù

蒙恬始造兔毫笔,狐狸毛为柱。

máo yǐng

毛颖

máo yǐng chuán máo yǐng zhōng shān rén méng tián zài yǐ guī shǐ huáng fēng zhū guǎn chéng hào guǎn chéng zǐ lèi bài zhōng shū lìng hū wèi zhōng shū jūn

《毛颖传》:毛颖,中山人,蒙恬载以归,始皇封诸管城,号“管城子”,累拜中书令,呼为“中书君”。

méng tián zào bǐ

蒙恬造笔

méng tián qǔ zhōng shān tù háo zào bǐ

蒙恬取中山兔毫造笔。

yòu jūn bǐ jīng zhū jùn háo wéi zhào guó zhōng shān shān tù féi ér háo zhǎng kě yòng xū zài zhòng qiū yuè shōu zhī xiān yòng rén fā miǎo shù jīng zá qīng yáng máo bìng tù máo cái lìng qí píng yǐ má zhǐ guǒ zhì gēn lìng zhì

右军《笔经》:诸郡毫,惟赵国中山山兔肥而毫长可用,须在仲秋月收之,先用人发杪数茎,杂青羊毛并兔毛,裁令齐平,以麻纸裹至根令治;

cì qǔ shàng háo báo báo bù zhù shàng lìng zhù bú jiàn

次取上毫薄薄布柱上,令柱不见。

tián shǐ zào bǐ yǐ kū mù wèi guǎn lù máo wèi zhù yáng pí wèi bèi suǒ wèi cāng háo

恬始造笔,以枯木为管,鹿毛为柱,羊皮为被,所谓苍毫。

máo zhuī

毛锥

wǔ dài shǐ hóng zhào yuē ān cháo tíng dìng huò luàn zhí xū cháng qiāng dà jǐ ruò máo zhuī zǐ ān zú yòng zāi

《五代史》:弘肇曰:“安朝廷,定祸乱,直须长枪大戟,若毛锥子安足用哉?

sān sī shǐ wáng zhāng yuē wú máo zhuī zǐ jūn fù hé cóng jí hu

”三司使王章曰:“无毛锥子,军赋何从集乎?

zhào mò rán

”肇默然。

chuán bǐ

椽笔

jìn wáng xún mèng rén yǐ dà bǐ rú chuán yǔ zhī jì jué yuē cǐ dāng yǒu dà shǒu bǐ shì

晋王珣梦人以大笔如椽与之,既觉,曰:“此当有大手笔事。

é wǔ dì bēng āi cè shì yì jiē xún suǒ cǎo

”俄,武帝崩,哀策谥议,皆珣所草。

shǔ xū bǐ

鼠须笔

wáng xī zhī de yòng bǐ fǎ yú bái yún xiān shēng xiān shēng yí zhī shǔ xū bǐ

王羲之得用笔法于白云先生,先生遗之鼠须笔。

zhāng zhī zhōng yáo yì jiē yòng shǔ xū bǐ bǐ fēng qiáng jìng yǒu fēng máng

张芝、钟繇亦皆用鼠须笔,笔锋强劲,有锋芒。

jī máo bǐ

鸡毛笔

lǐng wài shǎo tù yǐ jī zhì máo zuò bǐ yì miào jí dōng pō suǒ wèi sān qián jī máo bǐ

岭外少兔,以鸡雉毛作笔亦妙,即东坡所谓三钱鸡毛笔。

dōng pō shū guī qù lái cí pō shì li běi hǎi liú biàn zòng yì ér shǎo fá qiú jìng dàng shì sān qián jī máo bǐ suǒ shū zhě

东坡书《归去来辞》,颇似李北海,流便纵逸,而少乏遒劲,当是三钱鸡毛笔所书者。

hē bǐ

呵笔

lǐ bái zhào duì biàn diàn zhuàn zhào gào

李白召对便殿,撰诏诰。

shí shí yuè dà hán bǐ dòng

时十月大寒,笔冻。

dì chì gōng pín shí rén shì bái zuǒ yòu lìng gè zhí yá bǐ ā zhī

帝敕宫嫔十人,侍白左右,令各执牙笔呵之。

bǐ zhǒng

笔冢

cháng shā sēng huái sù de cǎo shèng sān mèi qì bǐ duī jī mái yú shān xià yuē bǐ zhǒng

长沙僧怀素得草圣三昧,弃笔堆积,埋于山下,曰笔冢。

yòu jūn bǐ jīng

右军《笔经》

xī rén yòng liú lí xiàng yá wèi guǎn lì shì zé yǒu zhī rán bǐ xū qīng biàn zhòng zé zhì yǐ

昔人用琉璃象牙为管,丽饰则有之,然笔须轻便,重则踬矣。

jìn yǒu rén yǐ lǜ chén qī zhú guǎn jí lòu guǎn jiàn yí yòng zhī duō nián pō kě ài wán jù bì jīn bǎo diāo shì fāng wèi yí hu

近有人以绿沈漆竹管及镂管见遗,用之多年,颇可爱玩,讵必金宝雕饰,方为遗乎。

mèng bǐ shēng huā

梦笔生花

lǐ bái shǎo shí mèng bǐ tóu shàng shēng huā hòu tiān cái shàn yì míng wén tiān xià

李白少时,梦笔头上生花,后天才赡逸,名闻天下。

wǔ sè bǐ

五色笔

jiāng yān mèng rén shòu yǐ wǔ sè bǐ yóu shì wén zǎo rì lì

江淹梦人授以五色笔,由是文藻日丽。

hòu sù yě tíng mèng yī rén zì chēng guō pú wèi yān yuē wú yǒu bǐ zài jūn chù duō nián kě jiàn hái

后宿野亭,梦一人自称郭璞,谓淹曰:“吾有笔在君处多年,可见还。

yān nǎi tàn huái zhōng de wǔ sè bǐ yǐ shòu zhī

”淹乃探怀中,得五色笔以授之。

sì hòu wèi shī jué wú jiā jù shí rén wèi zhī cái jìn

嗣后为诗,绝无佳句,时人谓之才尽。

bǐ xiá

笔匣

hàn shǐ shì zá bǎo wèi bǐ xiá xī xiàng liú lí wèi guǎn

汉始饰杂宝为笔匣,犀象琉璃为管。

wáng xī zhī shǐ shàng zhú guǎn

王羲之始尚竹管。

bǐ chuáng

笔床

liáng jiǎn wén dì shǐ wèi bǐ chuáng bǐ sì shǐ wèi yī chuáng

梁简文帝始为笔床,笔四矢为一床。

dà shǒu bǐ

大手笔

táng sū tǐng fēng xǔ guó gōng zhāng shuō fēng yān guó gōng jiē yǐ wén zhāng xiǎn chēng wàng lüè děng shí hào yàn xǔ dà shǒu bǐ

唐苏颋封许国公,张说封燕国公,皆以文章显,称望略等,时号燕许大手笔。

yán

huáng dì de yù shǐ zhì wèi mò hǎi wén yuē dì hóng shì yán

黄帝得玉,始治为墨海,文曰:“帝鸿氏研”。

kǒng zǐ wèi shí yán zhòng yóu wèi wǎ yán hàn qī yán jìn tiě yán wèi yín yán

孔子为石研,仲由为瓦研,汉漆研,晋铁研,魏银研。

xī yán

溪研

táng xuán zōng shí yè shì shǐ qǔ lóng wěi xī shí wèi yán shēn xī wéi shàng

唐玄宗时,叶氏始取龙尾溪石为研,深溪为上。

nán táng shí shǐ kāi duān xī kēng shí zuō yán běi yán wéi shàng yǒu pì yōng yàng láng guān yàng

南唐时始开端溪坑石作研,北岩为上,有辟雍样、郎官样。

sòng rén zōng shí duān xī shí lóng wěi xī shí bìng jié

宋仁宗时,端溪石、龙尾溪石并竭。

yán pǔ

研谱

duān xī sān zhǒng yán shí shàng zhōng xià sān yán

端溪三种岩石,上中下三岩。

xi kēng hòu lì xià yán wú xīn shàng zhōng yán yǒu xīn jiù

西坑、后历、下岩无新,上中岩有新旧。

jiù kēng zé lóng yán jí gěng huáng pǔ sān shí

旧坑则龙岩,汲绠、黄圃三石;

xīn kēng zé hòu lì xiǎo xiāng táng dòu huáng kēng bàng kēng tiě kēng liù chù jù shān dōng

新坑则后历、小湘、唐窦、黄坑、蚌坑、铁坑六处,俱山东。

qí zuì jiā zǐ shí chū shuǐ zhōng zhě cì qú yù yǎn chì bái huáng sè diǎn lǜ tāo huán jīn xiàn wén mài lǐ huáng

其最佳子石出水中者,次鸲鹆眼,赤白黄色点,绿绦、环金线纹,脉理黄。

bái tāo qīng tāo qīng wén yǎn jīn duǎn wén huǒ àn wēi bān

白绦、青绦、青纹,眼筋短纹,火黯微斑。

chì liè huáng xiá tiě xiàn bái zuān yā shǐ sè bān lóng wěi jiā zhě jīn xīng cì luó wén méi zǐ shuǐ xián zǎo xīn sōng wén dòu bān jiǎo làng jù sī lǘ kēng

赤裂、黄霞、铁线、白钻、压矢,色斑,龙尾佳者金星,次罗纹眉子,水舷,枣心,松纹,豆斑,角浪,剧丝,驴坑。

yòu yán pǔ chēng zuì jiā zhě hóng sī chū tǔ zhōng zhě cì hēi jiǎo hè jīn zǐ jīn que jīn hēi yù

又《研谱》称:最佳者红丝,出土中者,次黑角、褐金、紫金、鹊金、黑玉。

sū yì jiǎn yán pǔ

苏易简《研谱》

duān xī yán shuǐ zhōng zhě shí sè qīng shān bàn zhě shí sè zǐ shān dǐng zhě shí yóu rùn sè rú zhū gān zhě jiā

端溪研,水中者石色青,山半者石色紫,山顶者石尤润,色如猪肝者佳。

ruò jiàng zhě shi shān zhī mài lǐ záo yī kū zì rán yǒu yuán shí zuó ér wèi yán qí zhí qiān jīn wèi zhī zǐ shí yán

若匠者识山之脉理,凿一窟,自然有圆石,琢而为研,其值千金,谓之紫石研。

dōng pō míng yuē shú xíng wú qíng shí yì luǎn shēng

东坡铭曰:“孰形无情,石亦卵生。

huáng piǎo bāo luò yǐ yùn yǒu chēng

黄膘胞络,以孕黝赪。

jí mò hòu

即墨侯

wén sōng shí xū zhōng chuán nán yuè rén xìng shí míng xū zhōng zì jū rán bài jí mò hòu

文嵩《石虚中传》:南越人,姓石,名虚中,字居然,拜即墨侯。

xuē jì wèi yán fēng shí xiāng hòu

薛稷为研,封石乡侯。

mǎ gān

马肝

hàn yuán dǐng wǔ nián zhì zhī guó gòng mǎ gān shí hé dān shā wèi wán shí zhī zé mí nián bù jī

汉元鼎五年,郅支国贡马肝石,和丹砂为丸,食之,则弥年不饥;

yǐ shì bái fà jǐn hēi

以拭白发,尽黑;

yòng yǐ zuò yán yǒu guāng qǐ

用以作研,有光起。

fèng zhòu

凤咮

dōng pō shī sū zǐ yī yán míng fèng zhòu zuò lìng lóng wěi xiū niú hòu

东坡诗:“苏子一研名凤咮,坐令龙尾羞牛后。

lóng wěi xī míng chū shí kě wèi yán

”(龙尾,溪名,出石可为研。

lóng wěi yán

龙尾研

lǐ hòu zhǔ liú yì hàn mò suǒ yòng chéng xīn táng zhǐ lǐ tíng guī mò lóng wěi yán sān zhě wèi tiān xià guān dāng shí guì zhī

李后主留意翰墨,所用澄心堂纸,李廷珪墨、龙尾研,三者为天下冠,当时贵之。

lóng wěi shí duō chǎn yú shuǐ zhōng gù jí wēn zé xìng běn jiān mì kòu zhī qí shēng qīng yuè wǎn ruò yù zhèn yǔ tā shí bù tóng sè duō cāng mò

龙尾石多产于水中,故极温泽,性本坚密,扣之其声清越,宛若玉振,与他石不同,色多苍墨。

yì yǒu qīng bì zhě shí lǐ wēi cū yǐ shǒu bò zhī suǒ suǒ yǒu fēng máng zhě yóu fā mò

亦有青碧者,石理微粗,以手擘之,索索有锋芒者,尤发墨。

qú yù yǎn

鸲鹆眼

dōng pō bǐ lù huáng mò xiāng jiàn mò jing zài nèi jīng yíng kě ài zhě huó yǎn

《东坡笔录》:黄墨相间,墨睛在内,晶莹可爱者活眼;

sì bàng màn zì bù shèn jīng míng zhě wèi lèi yǎn

四傍漫渍,不甚精明者为泪眼;

xíng tǐ lüè jù nèi wài jiē bái shū wú guāng cǎi zhě wèi sǐ yǎn

形体略具,内外皆白,殊无光彩者为死眼。

huó shèng lèi lèi shèng sǐ

活胜泪,泪胜死。

chéng ní yán

澄泥研

mǐ yuán zhāng yún jiàng xiàn rén shàn zhì chéng ní yán yǐ xì juàn èr chóng táo xǐ chéng zhī qǔ jí xì zhě wèi yán yǒu sè lǜ rú chūn bō zhě xì huá zhuó mò bù fèi bǐ

米元章云:绛县人善制澄泥研,以细绢二重淘洗,澄之,取极细者为研,有色绿如春波者细滑,着墨不费笔。

tiě yán

铁研

yì wén zhì qīng zhōu yǐ shú tiě wèi yán shén fā mò

《艺文志》:青州以熟铁为研,甚发墨。

wǔ dài sāng wéi hàn chū jǔ jìn shì zhǔ sī è qí xìng yǔ sàng tóng gù chì zhī

五代桑维翰初举进士,主司恶其姓与丧同,故斥之。

wéi hàn zhù yī tiě yán shì rén yuē yán bì zé gǎi yè

维翰铸一铁研,示人曰:“研敝则改业。

zú jǔ jìn shì jí dì

”卒举进士及第。

tóng què yán

铜雀研

wèi tóng què tái yí zhǐ rén duō fā qí gǔ wǎ zuó yán shén gōng zhù shuǐ shù rì bù zào

魏铜雀台遗址,人多发其古瓦,琢研甚工,贮水数日不燥。

shì chuán yún qí wǎ jù táo chéng ní yǐ chī xì lǜ guò jiā hú táo yóu shān zhí zhī gù yǔ tā wǎ yì

世传云,其瓦俱陶澄泥,以𫄨绤滤过,加胡桃油埏埴之,故与他瓦异。

jié lín

结邻

lǐ wèi gōng shōu yán jí duō qí zuì miào zhě míng jié lín yán xiāng yǔ jié wèi lín yě

李卫公收研极多,其最妙者名结邻,言相与结为邻也。

àn jié lín nǎi yuè shén míng qí yán yuán ér guāng gù qǔ yǐ wéi yù

按结邻,乃月神名,其研圆而光,故取以为喻。

zhǐ

gǔ bó shū hàn fān zhǐ

古帛书汉幡纸。

cài lún wèi má zhǐ yòu dǎo gù yú wǎng wèi wǎng zhǐ mù pí wèi gǔ zhǐ

蔡伦为麻纸,又捣故鱼网为网纸,木皮为榖纸。

wáng xī zhī wèi gǔ téng pí zhǐ

王羲之为榖藤皮纸。

wáng yú shǐ yǐ zhú cǎo zào zhǐ

王玙始以竹草造纸。

jìn huán xuán shǐ zào qīng chì piāo yáo jiān zhǐ

晋桓玄始造青赤缥姚笺纸。

shí jì lóng zào wǔ sè zhǐ

石季龙造五色纸。

xuē tāo shǐ wèi duǎn jiān

薛涛始为短笺。

jiān zhǐ

笺纸

cài lún yù bǎn gòng yú jù zá líng bù pò lǚ luàn má wèi zhī

蔡伦玉版、贡余,俱杂零布、破履、乱麻为之。

jīng xiè biǎo guāng zhǐ

经屑表光纸。

jìn mì xiāng zhǐ

晋密香纸。

dà qín guó chū táng yìng huáng zhǐ huáng bò rǎn

大秦国出唐硬黄纸,黄柏染。

duàn chéng shì yún lán zhǐ

段成式云蓝纸。

nán táng hòu zhǔ chéng xīn táng zhǐ

南唐后主澄心堂纸。

qí gāo dì níng guāng zhǐ

齐高帝凝光纸。

xiāo chéng bān wén zhǐ cǎi yě má tǔ gǔ

萧诚斑文纸(采野麻、土榖)。

shǔ wáng yǎn xiá guāng zhǐ

蜀王衍霞光纸。

sòng huáng bái jīng jiān bì yún chūn shù jiān lóng fèng jiān tuán huā jiān jīn huā jiān wū sī lán

宋黄白经笺,碧云春树笺,龙凤笺,团花笺,金花笺,乌丝栏。

yán fāng shū sòng rén xìng hóng jiān lù táo hóng jiān tiān shuǐ bì jù yà huā zhú líng lín jí shān shuǐ rén wù yuán chūn gāo jiān bīng yù jiān liǎng miàn guāng là sè jiǎn zhǐ yuè yǎn téng tái jiān jí hàn shí cè lǐ zhǐ nán yuè hǎi tái wèi zhī

颜方叔宋人杏红笺,露桃红笺,天水碧,俱砑花竹翎鳞及山水人物,元春膏笺,冰玉笺,两面光蜡色茧纸,越剡藤苔笺,即汉时侧理纸,南越海苔为之。

shǔ má miàn xuē gǔ jīn huā yù xiè yú zǐ shí sè jiān jí xuē tāo shēn hóng fěn hóng xìng hóng tóng lǜ míng huáng shēn qīng qiǎn lǜ yún jiān

蜀麻面、薛骨、金花、玉屑、鱼子十色笺,即薛涛深红、粉红、杏红、铜绿、明黄、深青、浅绿云笺。

mì xiāng zhǐ

密香纸

yǐ mì xiāng shù pí wèi zhī wēi hè sè yǒu wén rú yú zǐ jí xiāng ér jiān rèn shuǐ zì zhī bù kuì

以密香树皮为之,微褐色,有纹如鱼子,极香而坚韧,水渍之不溃。

yù bǎn

玉版

chéng dū huàn huā xī zào zhǐ guāng huá yǐ yù bǎn wèi míng

成都浣花溪造纸,光滑,以玉版为名。

dōng pō shī xī shí zuō mǎ gān yǎn téng kāi yù bǎn

东坡诗:“溪石作马肝,剡藤开玉版。

yǎn téng

剡藤

shàn xī gǔ téng jí duō zào zhǐ jí měi

剡溪古藤极多,造纸极美。

táng shū yuán yú zuò diào shàn xī téng wén yán jīn zhī cuò wéi wén zhě jiē dà wū yǎn téng yě

唐舒元舆作吊剡溪藤文,言今之错为文者,皆大污剡藤也。

cán jiǎn zhǐ

蚕茧纸

wáng yòu jūn shū lán tíng jì yòng cán jiǎn zhǐ

王右军书《兰亭记》,用蚕茧纸。

zhǐ shì jiǎn ér zé yě

纸似茧而泽也。

hè tí

赫蹄

hè tí báo xiǎo zhǐ yě

赫蹄,薄小纸也。

xī jīng zá jì chēng báo tí

《西京杂记》称薄蹄。

cài lún zhǐ

蔡伦纸

hàn hé dì shí zhōng cháng shì cài lún diǎn zuò shàng fāng nǎi zào yì yòng shù fū má tóu jí bì bù yú wǎng yǐ wéi zhǐ

汉和帝时,中常侍蔡伦典作上方,乃造意,用树肤、麻头及敝布、鱼网以为纸。

zòu shàng zhī

奏上之。

gù tiān xià xián chēng cài hóu zhǐ

故天下咸称“蔡侯纸。

cè lǐ zhǐ

侧理纸

zhāng huá zhe bó wù zhì chéng jìn wǔ cì yú tián qīng tiě yán liáo xī lín jiǎo bǐ nán yuè cè lǐ zhǐ yī míng shuǐ tái zhǐ nán rén yǐ hǎi tái wèi zhī qí lǐ zòng héng yá cè gù yǐ wéi míng

张华着《博物志》成,晋武赐于阗青铁研,辽西麟角笔,南越侧理纸,一名水苔纸,南人以海苔为之,其理纵横邪侧,故以为名。

chéng xīn táng zhǐ

澄心堂纸

lǐ hòu zhǔ zào chéng xīn táng zhǐ xì báo yóu rùn wèi yī shí zhī jiǎ

李后主造澄心堂纸,细薄尤润,为一时之甲。

xiāng chuán chún huà tiè jiē cǐ zhǐ suǒ zhí

相传淳化帖皆此纸所拓。

sòng zhū míng gōng xiě zì jí li lóng mián huà duō yòng cǐ zhǐ

宋诸名公写字,及李龙眠画,多用此纸。

xuē tāo jiān

薛涛笺

yuán hé chū yuán zhěn shǐ shǔ yíng jì xuē tāo yǐ shí sè cǎi jiān yí zhěn zhěn yú sōng huā zhǐ shàng xiě shī zèng tāo

元和初,元稹使蜀,营妓薛涛以十色彩笺遗稹,稹于松花纸上写诗赠涛。

shǔ zhōng yǒu sōng huā zhǐ jīn shā zhǐ zá sè liú shā zhǐ cǎi xiá jīn fěn lóng fèng zhǐ jìn nián jiē fèi wéi líng wén zhǐ shàng cún

蜀中有松花纸、金沙纸、杂色流沙纸、彩霞金粉龙凤纸,近年皆废,惟绫纹纸尚存。

xuē tāo jiān xiá xiǎo biàn yòng zhǐ kě xiě sì yùn xiǎo shī

(薛涛笺狭小、便用,只可写四韵小诗。

zuǒ bó zhǐ

左伯纸

zuǒ bó yǔ cài lún tóng shí yì néng wéi zhǐ bǐ cài gèng jīng

左伯与蔡伦同时,亦能为纸,比蔡更精。

shàng zhào wéi dàn cǎo zhào duì yuē ruò yòng zhāng zhī bǐ zuǒ bó zhǐ jí chén mò jiān cǐ sān jù yòu de chén shǒu rán hòu kě yǐ chéng jìng zhàng zhī shì

上召韦诞草诏,对曰:若用张芝笔、左伯纸及臣墨,兼此三具,又得臣手,然后可以成径丈之势。

mò pǔ

《墨谱》

shàng gǔ wú mò zhú bǎn diǎn qī ér shū

上古无墨,竹板点漆而书。

zhōng gǔ yǐ shí mó zhī huò yún shì yán ān shí yè

中古以石磨汁,或云是延安石液。

zhì wèi qí shǐ yǒu mò wán nǎi qī yān sōng méi jiā hé wèi zhī

至魏齐,始有墨丸,乃漆烟松煤夹和为之。

suǒ yǐ jìn rén duō yòng āo xīn yán yù mó mò chǔ chén ěr

所以晋人多用凹心研,欲磨墨储沉耳。

mài guāng

麦光

dù shī mài guāng pù jǐ jìng wú xiá

杜诗:“麦光铺几净无瑕。

dōng pō shī xiāng yún ǎi mài guāng

”东坡诗:“香云蔼麦光。

mài guāng zhǐ míng

”(麦光,纸名。

xiāng yún mò yě

香云,墨也。

lǐ tíng guī mò

李廷珪墨

táng li chāo yì shuǐ rén yǔ zi tíng guī wáng zhì xī zhōu

唐李超易水人,与子廷珪亡至歙州。

qí de duō sōng yīn liú jū yǐ mò míng jiā qí jiān rú yù qí wén rú xī

其地多松,因留居,以墨名家,其坚如玉,其纹如犀。

qí zhì měi sōng yān yī jīn zhēn zhū sān liǎng yù xiè yī liǎng lóng nǎo yī liǎng hé yǐ shēng qī dǎo shí wàn chǔ gù jiān rú yù néng zhì shuǐ zhōng sān nián bù huài

其制:每松烟一斤、真珠三两、玉屑一两、龙脑一两,和以生漆,捣十万杵,故坚如玉,能置水中,三年不坏。

xiǎo dào shì mò

小道士墨

táng xuán zōng yù àn shàng mò yuē lóng xiāng jì

唐玄宗御案上墨曰“龙香剂。

yī rì jiàn mò shàng yǒu xiǎo dào shì shì ying ér xíng

”一日,见墨上有小道士,似蝇而行。

shàng huà zhī jí hū wàn suì yuē xiǎo chén mò jīng hēi sōng shǐ zhě shì yě

上叱之,即呼万岁,曰:“小臣墨精,黑松使者是也。

shì rén yǒu wén zhāng zhě jiē yǒu lóng bīn shí èr suí zhī

世人有文章者,皆有龙宾十二随之。

shàng yì zhī

”上异之。

nǎi yǐ mò fēn cì zhǎng wén guān

乃以墨分赐掌文官。

chén xuán

陈玄

máo yǐng chuán yǐng yǔ jiàng rén chén xuán hóng nóng táo hóng kuài jī chǔ xiān shēng yǒu shàn qí chū chù bì xié

《毛颖传》:颖与绛人陈玄、弘农陶弘、会稽楮先生友善,其出处必偕。

sōng zī hòu

松滋侯

cháng yáng fù jiè zǐ mò kè qīng yǐ wéi fěng

《长杨赋》借子墨客卿以为讽。

yòu yàn rén yì xuán guāng zì chù huì fēng wèi sōng zī hòu

又燕人易玄光,字处晦,封为松滋侯。

mí shù

麋隃

mí shù mò yě

麋隃,墨也。

táng gāo lí gòng sōng yān mò hé mí lù jiāo zào mò míng mí shù

唐高丽贡松烟墨,和麋鹿胶造墨,名麋隃。

Want to learn Chinese with visual scenes and structured paths?

Start Learning Chinese →