huáng guān
黄冠
táng li chún fēng zhī fù míng bō shì duò qì guān wéi dào shì zì hào huáng guān zi
唐李淳风之父名播,仕隋,弃官为道士,自号黄冠子。
wò fēng xuě zhōng
卧风雪中
tán qiào zì jǐng shēng dōng zé yī lǜ bù shān huò wò xuě zhōng
谭峭,字景升,冬则衣绿布衫,或卧雪中;
fù cháng qiǎn jiā tóng xún fǎng jì dōng yī jí qián bó
父常遣家僮寻访,寄冬衣及钱帛。
jǐng shēng de zhī jí fēn gěi pín hán zhě
景升得之,即分给贫寒者;
huò jì jiǔ jiā yī wú suǒ liú
或寄酒家,一无所留。
bā xiān
八仙
hàn zhōng lí míng quán zì yún fáng yǐ pí jiàng cóng zhōu chǔ yǔ qí wàn nián zhàn bài tiào zhōng nán shān yù dōng huá wáng zhēn rén
汉钟离,名权,字云房,以裨将从周处与齐万年战,败,跳终南山,遇东华王真人。
zhì táng shǐ yī chū dù lǚ yán zì chēng tiān xià dōu sàn hàn
至唐始一出,度吕岩,自称天下都散汉。
lǚ chún yáng míng yán zì dòng bīn
吕纯阳,名岩,字洞宾。
jǔ jìn shì bù dì yù zhōng lí tóng qì yī sì zhōng zhōng lí zì qǐ chuī cuàn
举进士不第,遇钟离,同憩一肆中,钟离自起炊爨。
lǚ hū hūn shuì yǐ jǔ zǐ fù jīng zhuàng yuán jí dì lì guān qīng yào qián hòu liǎng qǔ guì jiā nǚ wǔ zǐ shí sūn zān hù mǎn mén rú cǐ sì shí nián
吕忽昏睡,以举子赴京,状元及第,历官清要,前后两娶贵家女,五子十孙,簪笏满门,如此四十年。
hòu jū xiàng wèi dú xiāng shí nián quán shì xūn zhuó hū bèi zhòng zuì jí mò jiā zī yā fù yún yáng shēn shǒu yì chù
后居相位,独相十年,权势熏灼,忽被重罪,籍没家资,押赴云阳,身首异处。
hū rán jīng xǐng fāng xìng hào tàn
忽然惊醒,方兴浩叹。
zhōng lí zài bàng chuī shàng wèi shú xiào yuē huáng liáng yóu wèi shú yī mèng dào huá xū
钟离在傍,炊尚未熟,笑曰:“黄粱犹未熟,一梦到华胥。
lǚ jīng yuē jūn zhī wǒ mèng yé
”吕惊曰:“君知我梦耶?
zhōng lí yuē zi shì lái zhī mèng shēng chén wàn tài róng cuì duō duān wǔ shí nián jiān zhǐ wèi é qǐng fēi yǒu dà jué yān zhī rén shì zhēn yī dà mèng yě
”钟离曰:“子适来之梦,升沉万态,荣瘁多端,五十年间,止为俄顷,非有大觉,焉知人世真一大梦也。
dòng bīn gǎn wù suì bài zhōng lí qiú qí chāo dù
”洞宾感悟,遂拜钟离求其超度。
lán cǎi hé bù zhī hé xǔ rén cháng yī pò lán shān hēi mù yāo dài xiǎn yī zú xuē yī zú zuì zé chí sān chǐ dà pāi bǎn xíng gē yún tā tà gē lán cǎi hé shì jiè néng jǐ hé
蓝采和,不知何许人,常衣破蓝衫,黑木腰带,跣一足,靴一足,醉则持三尺大拍板,行歌云:“踏踏歌,蓝采和,世界能几何?
hóng yán yī chūn shù guāng yīn yī zhì xùn
红颜一春树,光阴一掷梭。
gǔ rén gǔn gǔn qù bù fǎn jīn rén fēn fēn lái gèng duō
古人滚滚去不返,今人纷纷来更多。
cháo qí luán fèng dào bì luò mù jiàn sāng tián shēng bái bō
朝骑鸾凤到碧落,暮见桑田生白波。
cí duō lǜ ěr ér zuò
”词多率尔而作。
hòu zhì háo liáng hū rán qīng jǔ zhì xià xuē dài pāi bǎn chéng yún ér qù
后至濠梁,忽然轻举,掷下靴带拍板,乘云而去。
hán xiāng zǐ chāng lí cóng zhí shǎo xué dào luò tuò tā xiāng jiǔ ér shǐ guī
韩湘子,昌黎从侄,少学道,落魄他乡,久而始归。
zhí chāng lí dàn rì nù qí liú luò xiāng zǐ yuē wú nù yě
值昌黎诞日,怒其流落,湘子曰:“无怒也!
qǐng xiàn bó jì
请献薄技。
yīn wèi qǐng kè huā měi bàn shū yī lián yún yún héng qín lǐng jiā hé zài
”因为顷刻花,每瓣书一联云:“云横秦岭家何在?
xuě yōng lán guān mǎ bù qián
雪拥蓝关马不前。
chāng lí bù wù yí zhī qù
”昌黎不悟,遗之去。
hòu guǒ zhé cháo zhōu zhì lán guān xiāng zǐ lái hou
后果谪潮州,至蓝关,湘子来候。
chāng lí nǎi wù yīn yín sān yùn yǐ bǔ qián shī jìng bié
昌黎乃悟,因吟三韵,以补前诗,竟别。
zhāng guǒ lǎo yǐn héng zhōu zhōng tiáo shān jiàn zhào yú táng
张果老,隐恒州中条山,见召于唐。
kāi yuán zhōng chǒng yù yǔ yè jìng néng bǐ
开元中,宠遇与叶静能比。
zì yán yáo shí guān shì zhōng yè gōng mì shi yuē cǐ hùn dùn chū fēn bái biān fú jīng yě
自言尧时官侍中,叶公密识曰:“此混沌初分白蝙蝠精也。
shòu yín zǐ guāng lù dài fu fàng guī
”授银紫光禄大夫,放归。
tiān bǎo shí shī jiě
天宝时尸解。
míng huáng zá lù zhāng guǒ lǎo yǐn yú zhōng tiáo shān cháng chéng bái lǘ rì xíng wàn lǐ yè jí dié zhī zhì xiāng qiè zhōng nǎi zhǐ yě chéng zé yǐ shuǐ xùn zhī fù chéng lǘ
《明皇杂录》:张果老隐于中条山,常乘白驴,日行万里,夜即叠之,置箱箧中,乃纸也,乘则以水噀之,复成驴。
cáo guó jiù bù zhī qí míng yán chéng xiàng cáo bīn zhī zǐ huáng hòu zhī dì gù chēng guó jiù
曹国舅,不知其名,言丞相曹彬之子,皇后之弟,故称国舅。
shǎo ér měi zī ān tián hǎo jìng shàng jí huáng hòu zhòng zhī
少而美姿,安恬好静,上及皇后重之。
yī dàn qiú chū jiā yún shuǐ shàng yǐ jīn pái cì zhī
一旦求出家云水,上以金牌赐之。
dǐ huáng hé wèi gāo gōng suǒ dù zhí jí yǐ jīn pái xiāng dǐ
抵黄河,为篙工索渡直急,以金牌相抵。
chún yáng jiàn ér yì zhī suì bài cóng dé dào
纯阳见而异之,遂拜从得道。
hé xiān gū líng líng shì rén nǚ yě
何仙姑,零陵市人,女也。
shēng ér zǐ yún rào shì zhù yún mǔ xī mèng shén rén jiào shí yún mǔ fěn suì xíng rú fēi
生而紫云绕室,住云母溪,梦神人教食云母粉,遂行如飞。
yù chún yáng yǐ yī táo yǔ zhī jǐn shí qí bàn zì shì bù jī
遇纯阳,以一桃与之,仅食其半,自是不饥。
pō néng tán xiū jiù
颇能谈休咎。
táng tiān hòu zhào jiàn zhōng lù bù zhī suǒ zhī
唐天后召见,中路不知所之。
tiě guǎi lǐ zhì běn kuí wú zǎo suì wén dào xiū zhēn yán xué
铁拐李,质本魁梧,早岁闻道,修真岩穴。
yī rì fù lǎo jūn huà shān zhī huì zhǔ qí tú yuē wú pò zài cǐ tǎng yóu hún qī rì bù fǎn yǐ huǒ huà zhī
一日,赴老君华山之会,嘱其徒曰:“吾魄在此,倘游魂七日不返,以火化之。
tú yǐ mǔ bìng chuán guī wàng qí qī liù rì huà zhī
”徒以母病遄归,忘其期,六日化之。
qī rì guǒ guī shī pò wú yī nǎi fù yī è piǎo zhī shī ér qǐ gù xíng hái bǒ è fēi qí zhì yǐ
七日果归,失魄无依,乃附一饿殍之尸而起,故形骸跛恶,非其质矣。
huà jīn jì pín
化金济贫
wáng bà liáng shí dù jiāng rù mǐn jū xi jiāo zhī wài záo jǐng liàn yào néng huà huáng jīn
王霸,梁时渡江入闽,居西郊之外,凿井炼药,能化黄金。
suì jī zé shòu jīn shì mǐ biàn jì pín zhě
岁饥则售金市米,遍济贫者。
pǐ lín fǔ má gū
擗麟脯麻姑
wáng fāng píng cháng guò cài jīng jiā qiǎn shǐ yǔ má gū xiāng wén é qǐng jí zhì
王方平尝过蔡经家,遣使与麻姑相闻,俄顷即至。
jīng xīng jiā jiàn zhī shì hǎo nǚ zǐ shǒu shì niǎo zhǎo yī yǒu wén zhāng ér fēi jǐn xiù
经兴家见之,是好女子,手似鸟爪,衣有文章而非锦绣。
zuò dìng gè jìn xíng chú xiāng qì dá hù wài pǐ lín fǔ xíng jiǔ
坐定,各进行厨,香气达户外,擗麟脯行酒。
má gū yún jiē dài yǐ lái dōng hǎi sān wèi sāng tián yǐ péng lái shuǐ yòu qiǎn yǐ yàn bì chéng yún ér qù
麻姑云:“接待以来,东海三为桑田矣,蓬莱水又浅矣”宴毕,乘云而去。
gū wèi hòu zhào má hú qiū zhī nǚ fù měng hàn rén wèi zhī
姑为后赵麻胡秋之女,父猛悍,人畏之。
zhù chéng yán kù zhòu yè bù zhǐ wéi jī míng shào xī
筑城严酷,昼夜不止,惟鸡鸣稍息。
gū xù mín jiǎ zuò jī míng qún jī jiē yīng
姑恤民,假作鸡鸣,群鸡皆应。
fù jué yù tà zhī gū jù ér táo rù shān dòng hòu jìng fēi shēng
父觉欲挞之,姑惧而逃入山洞,后竟飞升。
suō yī zhēn rén
蓑衣真人
hé zhōng lì huái yáng shū shēng
何中立,淮阳书生。
yī dàn fén shū liè guān dùn zhì sū jié lú tiān qìng guān pī yī suō yī zuò wò bù yì wàng tán pō yàn
一旦焚书裂冠,遁至苏,结庐天庆观,披一蓑衣,坐卧不易,妄谈颇验。
fán zhài zhě yǔ suō cǎo fú zhī lì yù
凡瘵者,与蓑草服之,立愈;
bù yǔ zhě jí bì bù qǐ
不与者,疾必不起。
yīn chēng zhī suō yī zhēn rén
因称之蓑衣真人。
sòng xiào zōng qiǎn dāng zhì wèn bù yán suǒ qiú
宋孝宗遣珰贽问,不言所求。
zhōng lì diào shǒu yuē yǒu huá rén jí yǒu fān rén yǒu rì jí yǒu yuè
中立掉首曰:“有华人即有番人,有日即有月。
dāng fù mìng shàng yuē chéng rú wú xīn
” 珰复命,上曰:“诚如吾心。
gài suǒ qiú zhě huī fù dà jì zhōng gōng xū wèi liǎng shì yě
”盖所求者,恢复大计、中宫虚位两事也。
zì jǔ fén shēn
自举焚身
yán bǐ xiān sòng jiàn yán chū rì shòu bǐ shí zé zhǐ
颜笔仙,宋建炎初,日售笔十则止。
yù zhuǎn yùn shǐ yǐn yǐ dǒu jiǔ
遇转运使,饮以斗酒。
yǐn bì cháng yī ér qù yí bǐ lán
饮毕,长揖而去,遗笔篮。
shǐ zuǒ yòu qǔ ér hái zhī jìn lì bù néng shèng
使左右取而还之,尽力不能胜。
fán de qí bǐ zhě guǎn zhōng yǒu shī huò jié huò fú wú bù yàn
凡得其笔者,管中有诗或偈,祸福无不验。
nián jiǔ shí qī jī wěi zuò shàng zì jǔ huǒ fén zhī rén jiàn qí chéng huǒ yún fēi qù
年九十七,积苇坐上,自举火焚之,人见其乘火云飞去。
jīn shū xìng míng
金书姓名
guǎng líng rén li jué yǐ fàn dí yǐ yè měi dòu wéi qiú lì liǎng wén yǐ zī fù mǔ
广陵人李珏,以贩籴以业,每斗惟求利两文,以资父母。
yǒu dí zhě shòu yǐ shēng dǒu bǐ zì liàng
有籴者授以升斗,俾自量。
chéng xiàng li jué jié zhì huái nán mèng rù dòng fǔ jiàn shí tián jīn shū xìng míng nèi yǒu li jué zì fāng zì xǐ
丞相李珏节制淮南,梦入洞府,见石填金书姓名,内有李珏字,方自喜。
yǒu èr xiān tóng yún cǐ nǎi jiāng yáng bù mín li jué ěr
有二仙童云:“此乃江阳部民李珏尔。
dú lì shuǐ shàng
独立水上
gé xiān gōng míng xuán yǒu xiān shù
葛仙公,名玄,有仙术。
cháng cóng wú zhǔ zhì lì yáng fēng dà zuò zhōu fù
尝从吴主至溧阳,风大作,舟覆;
xuán dú lì shuǐ shàng ér yī lǚ bù shī
玄独立水上,而衣履不湿。
hòu bái rì chōng jǔ
后白日冲举。
gōu lòu lìng hóng jí qí sūn yě
勾漏令洪,即其孙也。
lǐ bái tí ān
李白题庵
xǔ xuān píng wěn chéng yáng shān jué lì bù shí yán rú sì shí xíng jí bēn mǎ
许宣平稳城阳山,绝粒不食,颜如四十,行及奔马。
shí fù xīn mài yú shì cháng dú yín yuē fù xīn cháo chū mài gū jiǔ rì xī guī
时负薪卖于市,尝独吟曰:“负薪朝出卖,沽酒日西归。
jiè wèn jiā hé chǔ chuān yún rù cuì wēi
借问家何处,穿云入翠微。
lǐ bái rù shān xún zhī bú jiàn tí qí ān yǐ guī
”李白入山寻之,不见,题其庵以归。
shǐ pìn bù chū
使聘不出
mò zǐ míng dí sòng rén
墨子名翟,宋人。
wài zhì jīng diǎn nèi xiū dào shù zhù shū shí piān hào mò zǐ
外治经典,内修道术,著书十篇,号《墨子》。
nián bā shí yǒu èr hàn wǔ dì qiǎn shǐ pìn zhī bù chū shì qí yán sè rú wǔ shí xǔ rén
年八十有二,汉武帝遣使聘之,不出,视其颜色,如五十许人。
dōng rì mài táo
冬日卖桃
li dú zǐ lì shǔ bǎi suì qí yán shí zhuàng shí lǎo shí hǎo shí chǒu
李犊子历数百岁,其颜时壮时老,时好时丑。
yáng dōu jiǔ jiā yǒu nǚ méi shēng ér lián ěr xì ér zhǎng zhòng yì zhī
阳都酒家有女,眉生而连耳,细而长,众异之。
huì dú zǐ qiān yī huáng dú guò nǚ yuè zhī suì suí qù rén bù néng zhuī yě
会犊子牵一黄犊过,女悦之,遂随去,人不能追也。
dōng rì cháng jiàn dú zǐ mài táo lǐ shì zhōng
冬日,常见犊子卖桃李市中。
zhēn yī
真一
sī mǎ chéng zhēn shì pān shī zhèng chuán bì gǔ dǎo yǐn zhī shù
司马承祯事潘师正,传辟谷导引之术。
táng ruì zōng zhào wèn qí shù duì yuē wéi dào rì sǔn sǔn zhī yòu sǔn yǐ zhì yú wú
唐睿宗召问其术,对曰:“为道日损,损之又损,以至于无。
dì yuē zhì shēn zé ěr zhì guó ruò hé
”帝曰:“治身则尔,治国若何?
duì yuē guó yóu shēn yě yóu xīn yú dàn hé qì yú mò yǔ wù zì rán ér wú sī yān zé tiān xià zhì
”对曰:“国犹身也,游心于淡,合气于漠,与物自然而无私焉,则天下治。
dì jiē tàn yuē guǎng chéng zhī yán yě
”帝嗟叹曰:“广成之言也!
shì zhēn yī xiān shēng
”谥“真一先生”。
diǎn huà tiān xià
点化天下
hè lán shàn fú qì
贺兰,善服气。
sòng zhēn zōng zhào zhì wèn yuē rén yán xiān shēng néng diǎn jīn xìn hu
宋真宗召至,问曰:“人言先生能点金,信乎?
duì yuē chén yuàn bì xià yǐ yáo shùn zhī dào diǎn huà tiān xià fāng shì wěi shù bù zú wèi bì xià dào
”对曰:“臣愿陛下以尧舜之道点化天下,方士伪术,不足为陛下道。
cì hào xuán zōng dà shī
”赐号玄宗大师。
lín zàng fù shēng
临葬复生
zhāng sān fēng jū bǎo jī xiàn jīn tái guān
张三丰居宝鸡县金台观。
hóng wǔ èr shí liù nián jiǔ yuè èr shí rì zì yán cí shì liú sòng ér shì
洪武二十六年九月二十日,自言辞世,留颂而逝。
mín rén yáng guǐ shān děng zhì guān liàn qì sān fēng fù shēng
民人杨轨山等置棺殓讫,三丰复生。
hóng dào zhēn rén
弘道真人
zhōu sī de qián táng rén de líng guān fǎ xiān zhī huò fú
周思得,钱唐人,得灵官法,先知祸福。
wén huáng dì běi zhēng zhào hù cóng shù shì zhī bù shuǎng
文皇帝北征,召扈从,数试之不爽。
hào hóng dào zhēn rén
号弘道真人。
xiān shì shàng huò tái guān téng xiàng yú dōng hǎi zhāo xī chóng lǐ suǒ zhēng bì zài yǐ xíng
先是,上获台官藤像于东海,朝夕崇礼,所征必载以行;
jí jīn chuān hé yú bù kě dòng jiù sī de mì wèn zhī
及金川河,舁不可动,就思得秘问之。
yuē shàng dì yǒu jiè zhǐ cǐ yě
曰:“上帝有界,止此也。
yǐ ér guǒ yǒu yú chuān zhī yì
”已而,果有榆川之役。
píng zhōng zhé yīng
瓶中辄应
lěng qiān hóng wǔ chū wèi xié lǜ láng jiāo miào yuè zhāng jiē qí suǒ zhuàn
冷谦,洪武初为协律郎,郊庙乐章,皆其所撰。
yǒu you kù pín qiān yú bì jiān huà yī mén lìng qí you qǔ yín èr dìng
有友酷贫,谦于壁间画一门,令其友取银二锭。
you rù zì qǔ ér chū yí qí yǐn
友入恣取而出,遗其引。
tā rì nèi kù shī yín wéi èr dìng bù rù cè
他日,内库失银,惟二锭不入册。
lì chí yǐn jì bǔ yīn bìng zhí qiān
吏持引迹捕,因并执谦。
qiān kě qiú yǐn jū zhě yǐ píng shuǐ jí yǔ zhī
谦渴求饮,拘者以瓶水汲与之。
qiān yuè rù píng zhōng jū zhě huáng jí
谦跃入瓶中,拘者惶急。
qiān yuē wú hài dì chí píng zhì yù qián
谦曰:“无害,第持瓶至御前。
shàng hū qiān píng zhōng zhé yīng
”上呼谦,瓶中辄应。
shàng yuē rǔ hé bù chū
上曰:“汝何不出?
duì yuē chén yǒu zuì bù gǎn chū lái
”对曰:“臣有罪,不敢出来。
jī suì zhī piàn piàn jiē yīng
”击碎之,片片皆应。
rù huǒ bù rè
入火不热
zhōu diān xian míng chū shàng zhì nán chāng diān xian yè dào zuǒ bì yuē gào tài píng dǎ pò yí gè tǒng lìng zhì yí gè tǒng
周颠仙,明初,上至南昌,颠仙谒道左,必曰:“告太平,打破一个桶,另置一个桶。
suí zhī jīn líng
”随之金陵。
cháng yuē rù huǒ bù rè
尝曰入火不热。
shàng mìng fù yǐ jù wèng jī xīn fén zhī
上命覆以巨瓮,积薪焚之。
huǒ miè jiē shì hán qì lǐn rán
火灭揭视,寒气凛然。
hòu cí qù lú shān mò zhī suǒ zhī
后辞去庐山,莫知所之。
zhǐ lǐ shù wèi xìng
指李树为姓
lǎo zi mǔ jiàn rì jīng xià luò rú liú xīng fēi rù kǒu zhōng yīn huái shēn
老子母见日精下落如流星,飞入口中,因怀娠。
hòu qī shí èr nián yú chén guó wō shuǐ lǐ shù xià pōu zuǒ yè ér shēng
后七十二年,于陈国涡水李树下,剖左腋而生。
zhǐ lǐ shù yuē cǐ wèi wǒ xìng
指李树曰:“此为我姓。
ěr yǒu sān lòu dǐng yǒu rì guāng shēn zī bái xuè miàn níng jīn shēng shé luò jǐn wén shēn cháng yī zhàng èr chǐ chǐ yǒu sì shí bā
”耳有三漏,顶有日光,身滋白血,面凝金生,舌络锦文,身长一丈二尺,齿有四十八。
shòu yuán jūn shén lù bǎo zhāng biàn huà zhī fāng jí huán dān fú huǒ bīng gǒng yè jīn zhī shù fán qī shí èr piān
受元君神箓宝章变化之方,及还丹、伏火、冰汞、液金之术,凡七十二篇。
lù dì shēng lián
陆地生莲
yǐn wén shǐ xiān shēng zhù shì zhōng lù dì shēng lián huā
尹文始先生住室中,陆地生莲花。
jié cǎo wèi qī jīng sī zhì dào
结草为栖,精思至道。
bái shí shēng
白石生
shēng zhǔ bái shí wèi liáng wèn zhī hé bù xiá jǔ xiào yuē tiān shàng duō yǒu zhì zūn xiāng fèng shì gèng kǔ yú rén jiān ěr
生煮白石为粮,问之何不霞举,笑曰:“天上多有至尊相奉事,更苦于人间尔。
shí hào wèi yǐn dùn xiān rén
”时号为隐遁仙人。
gǔ zhàng rén
古丈人
sōng huá sōng xià gǔ zhàng rén nǚ zǐ èr yuē lǎo rén qín zhī yì zhě èr nǚ gōng rén hé wéi xùn xìng tuō lí shān zhī yì nì cǐ
嵩华松下古丈人、女子二,曰:“老人,秦之役者,二女宫人,合为殉,幸脱骊山之役,匿此。
zhǎng lù shé xué
掌录舌学
dǒng yè qǐ quǎn yáng pí wéi qiú biān jí wèi chuáng jù niǎo shòu máo ér qǐn
董谒乞犬羊皮为裘,编棘为床,聚鸟兽毛而寝。
xìng hǎo yì shū jiàn zhé tí zhǎng huán jiā yǐ piàn tuò xiě zhī shé hēi zhǎng làn
性好异书,见辄题掌,还家以片箨写之,舌黑掌烂。
rén wèi yè zhǎng lù ér shé xué
人谓谒掌录而舌学。
fù tú xiān shēng
负图先生
jì chōng hào fù tú xiān shēng
季充号负图先生。
fú shēng shí suì jiù shí bì zhōng shòu chōng shàng shū shòu sì dài zhī shì
伏生十岁,就石壁中受充《尚书》,授四代之事。
fú shēng yǐ shéng rào yāo lǐng yī xù yī jié shí xún zhī shéng jiē jié yǐ
伏生以绳绕腰领,一续一结,十寻之绳皆结矣。
chōng ěr jú shù jīng xún bù yǔ rén wèn hé yǐ dá yuē shì jiān wú kě shí yì wú kě yǔ zhī rén
充饵菊术,经旬不语,人问何以,答曰:“世间无可食,亦无可语之人。
mù guāng rú diàn
目光如电
shè zhèng bì mù èr shí nián
涉正闭目二十年。
dì zǐ gù qǐng zhī zhèng nǎi kāi mù yǒu shēng rú pī lì ér shǎn guāng ruò diàn
弟子固请之,正乃开目,有声如霹雳,而闪光若电。
yǐ fù huán bì
已,复还闭。
shǒu tiān cè
守天厕
huái nán wáng ān jiàn tài qīng xiān bó yǐ zuò qǐ bù gōng zhé shǒu tiān cè
淮南王安见太清仙伯,以坐起不恭,谪守天厕。
mò chí
墨池
méi fú zài nán chāng xiàn shuǐ zhú yōu wèi wáng yòu jūn diǎn lín chuān jùn rì měi guò cǐ pán bó bù néng qù yīn hào mò chí
梅福在南昌县,水竹幽蔚,王右军典临川郡日,每过此盘礡不能去,因号墨池。
xiān shì fú zhǒng lián huā chí zhōng tàn yuē shēng wèi wǒ kù shēn wéi wǒ gù xíng wèi wǒ rǔ qī wèi wǒ dú
先是,福种莲花池中,叹曰:“生为我酷,身为我梏,形为我辱,妻为我毒。
suì qì qī rù hóng yá shān
”遂弃妻,入洪厓山。
qīng tóng jiàng jié
青童绛节
zhāng dào líng jū qú tíng shān jiàn qīng tóng jiàng jié qián dǎo yuē lǎo jūn zhì yǐ
张道陵居渠亭山,见青童绛节前导,曰:“老君至矣。
cóng zhě èr rén juàn yǐ ruò guàn
”从者二人,隽以弱冠。
huò zhǐ yuē cǐ zǐ fáng cǐ zi yuān
或指曰:“此子房,此子渊。
jīn lián huā
金莲花
yuán cáng jī yǒu xún niǎo sān lèi hè shí xiáng kōng zhōng hū zhī lì zhì néng shòu rén yǔ cháng háng hǎi piāo zhì yī dǎo
元藏机有驯鸟三,类鹤,时翔空中,呼之立至,能授人语,常航海飘至一岛。
rén yuē cǐ cāng zhōu yě
人曰:“此沧州也。
chǎn fēn dì guā zhǎng yī chǐ
”产分蒂瓜,长一尺;
bì zǎo dān lì dà rú lí
碧枣丹栗,大如梨。
chí zhōng yǒu zú yú jīn lián huā fù rén cǎi wéi shǒu shì
池中有足鱼,金莲花,妇人采为首饰。
yuē bù dài jīn lián huā bù dé zài xiān jiā
曰:“不戴金莲花,不得在仙家。
cì shù chéng jiǔ
刺树成酒
gé xuán yù qīn péng zhé yāo zhǐ zhé cǎo cì shù yǐ bēi shèng zhī zhī liú rú quán bēi mǎn jí zhǐ yǐn zhī jiē zhǐ jiǔ
葛玄遇亲朋,辄邀止,折草刺树,以杯盛之,汁流如泉,杯满即止,饮之皆旨酒。
qǔ wǎ lì cǎo mù zhī shí quàn kè jiē fǔ zǎo
取瓦砾草木之实劝客,皆脯枣。
zhǐ há má fēi guī shǐ wǔ yīng jié rú shén
指虾蟆、飞龟使舞,应节如神。
wéi rén xíng jiǔ bēi zì zhì kè qián bù jìn bēi bù qù
为人行酒,杯自至客前,不尽,杯不去。
lín yuè cháng xiào
林樾长啸
huáng yě rén yóu luó fú cháng xiào shù shēng dì xiǎng lín yuè
黄野人游罗浮,长啸数声,递响林樾。
sòng xián chún zhōng yǒu dài wū fāng mào zhe xuē wǎng lái luó fú shān zhōng jiàn rén zé dà xiào fǎn zǒu sān nián bù yán xìng shì
宋咸淳中,有戴乌方帽着靴,往来罗浮山中,见人则大笑,反走,三年不言姓氏。
tā rì zuì guī hū qǔ méi shū bì yún yún yì bù zhī cāng hǎi chūn guāng yù shàng cuì wēi
他日醉归,忽取煤书壁云:“云意不知沧海,春光欲上翠微;
rén jiān yī duò shí jié yóu ài méi huā wèi guī
人间一堕十劫,犹爱梅花未归。
mèng yě rén zhī chóu yún
”孟野人之俦云。
nǎo zi sòng jīng
脑子诵经
sī mǎ chéng zhēn shàn jīn jiǎn dāo shū nǎo zhōng yǒu xiǎo ér sòng jīng shēng líng líng rú zhèn yù
司马承祯善金剪刀书,脑中有小儿诵经声,玲玲如振玉;
é shàng xiǎo rì rú qián yào shè yī xí
额上小日如钱,耀射一席。
xǔ dà fū fù
许大夫妇
xǔ dà wéi xǔ jīng yáng sǎo cuàn
许大为许旌阳扫爨。
fū fù yǐn yú xī shān bù yù rén shi xìng gǎi xìng yuē wǔ yòu gǎi xìng yuē gàn
夫妇隐于西山,不欲人识姓,改姓曰午,又改姓曰干。
fū fù jiē jiě shī
夫妇皆解诗。
xǔ dà shī yún bú shì cáng míng hùn shì sú mài chái gū jiǔ guì wàng yán
许大诗云:“不是藏名混世俗,卖柴沽酒贵忘言。
qī xù yún ér jiā zhī zài xī shān zhù chú què bái yún shuí dào mén
”妻续云:“儿家只在西山住,除却白云谁到门!
fú shí zǐ
服石子
dān dào kāi fú xì shí zǐ yī tūn shù méi
单道开服细石子,一吞数枚。
táng zǐ xi zàn yuē shì rén rú róu gāng zé tǔ zhī
唐子西赞曰:“世人茹柔,刚则吐之。
shi chāo làn yǐn niú kǒu rú sì
匙抄烂饮,牛口如饲。
zhì rén wàng wù gāng róu yī zhì
至人忘物,刚柔一致。
qí shì shí shí rú dàn bǐng ěr
其视食石,如啖饼饵。
běi píng yǐn yǔ chū yú wú xīn
北平饮羽,出于无心。
shí shí zhī lǐ yú cǐ kě xún
食石之理,于此可寻。
wǒ suī bù néng ér shi qí lǐ
我虽不能,而识其理。
shù jī shù zhī yǐ lì jué chǐ
庶几漱之,以砺厥齿。
qū xié yuàn
驱邪院
pàn guān bái zǐ qīng yuē yán zhēn qīng jīn wèi běi jí qū xié yuàn zuǒ pàn
判官白紫青曰:“颜真卿今为北极驱邪院左判。
fú dīng huà lóng
符钉画龙
dú lóng tán èr lóng fēi rù diàn yǔ zhāng sēng yóu huà lóng dòu fēng yǔ zhèn fèi
毒龙潭二龙飞入殿,与张僧繇画龙斗,风雨震沸。
dīng xuán zhēn huà tiě fú zhèn tán lóng chuān shān ér qù
丁玄真画铁符镇潭龙,穿山而去;
fù dīng huà lóng zhī mù qí huàn nǎi zhǐ
复钉画龙之目,其患乃止。
mó xiān shēng
模先生
xiān shēng shù shuāng jì yú dǐng xié xiǎo zhú sì mài yào yǒu jí zhě shǒu mō zhī zhé yù rén hū wèi mó xiān shēng
先生束双髻于顶,携小竹笥卖药,有疾者手摸之辄愈,人呼为“模先生”。
zūn hào dào shì
尊号道士
zhōu mù wáng qiú shén xian shǐ zūn hào dào shì
周穆王求神仙,始尊号道士。
xī wáng mǔ shòu dì yuán shǐ zhēn róng shǐ yǒu dào shì xíng lǐ zhī wén
西王母授帝元始真容,始有道士行礼之文。
hàn huán dì yíng lǎo zi xiàng rù gōng yòng jiāo tiān lè sì dào jiào shǐ chóng yǔ shì bìng
汉桓帝迎老子像入宫,用郊天乐祀道教,始崇与释并。
tiān shī
天师
wèi shì zǔ bài kòu qiān zhī tiān shī lì dào chǎng shòu fú lù
魏世祖拜寇谦之天师,立道场,受符箓。
zhōu wǔ dì fēng guó gōng táng zhōng zōng jiā jīn zǐ jiē xuán zōng cì hào xiān shēng sòng shén zōng cì hào chǔ shì
周武帝封国公,唐中宗加金紫阶,玄宗赐号先生,宋神宗赐号处士。
kòu qiān zhī xiū zhāng lǔ fǎ shǐ wèi yīn sòng kē yí jí hào zhào bǎi shén dǎo yǎng dān shā zhī shù
寇谦之修张鲁法,始为音诵科仪,及号召百神导养丹砂之术。
táng gāo zǔ shǐ shòu dào guān
唐高祖始授道官。
sòng tài zōng zēng zhì dào fù lù dōu jiān
宋太宗增置道副录都监。
sòng tài zǔ shǐ lìng dào shì bù dé chù qī nú
宋太祖始令道士不得畜妻孥。
gǎi chēng zhēn rén
改称真人
zhāng dào líng zǐ sūn shì xí tiān shī zhǎng dào jiào
张道陵子孙,世袭天师,掌道教。
zhì míng tài zǔ yuē zhì zūn zhě tiān hé de yǒu shī
至明,太祖曰:“至尊者天,何得有师?
zhào gǎi zhēn rén
”诏改真人。
chū dào líng xué zhǎng shēng yú shǔ zhī hè míng shān
初,道陵学长生于蜀之鹤鸣山。
shān yǒu shí hè míng zé yǒu de dào zhě
山有石鹤,鸣则有得道者。
dào líng jū cǐ shí hè nǎi míng
道陵居此,石鹤乃鸣。
zhēn wǔ
真武
jìng lè guó wáng tài zǐ yù tiān shén shòu yǐ bǎo jiàn rù wǔ dāng shān xiū dào
净乐国王太子,遇天神,授以宝剑,入武当山修道。
jiǔ zhī wú suǒ de yù chū shān
久之,无所得,欲出山。
jiàn yī lǎo yù cāo tiě chǔ mó shí shàng wèn mó cǐ hé wéi yuē wèi zhēn ěr
见一老妪操铁杵磨石上,问磨此何为,曰:“为针耳。
yuē bù yì nán hu
”曰:“不亦难乎?
yù yuē gōng jiǔ zì chéng
”妪曰:“功久自成。
zhēn wǔ wù
”真武悟。
suì jīng xiū sì shí èr nián bái rì chōng jǔ
遂精修四十二年,白日冲举。
chén tuán
陈抟
zì tú nán bó zhōu rén
字图南,亳州人。
sì wǔ suì yù yī qīng yī ǎo rǔ zhī
四五岁,遇一青衣媪乳之。
zì shì yǐng yì shū yī mù shí háng
自是颖异,书一目十行。
xiè hòu sūn jūn fǎng wèi wǔ dāng jiǔ shì yán kě jū suì wǎng bì gǔ èr shí yú nián
邂逅孙君仿,谓武当九室岩可居,遂往,辟谷二十余年。
hū yè jiàn jīn rén chí jiàn hū yuē zǐ dào chéng yǐ
忽夜见金人持剑呼曰:“子道成矣。
hòu xǐ huà shān
”后徙华山。
sòng tài zōng zhào jiàn cì hào xī yí xiān shēng
宋太宗召见,赐号“希夷先生”。
zhōu diān xian
周颠仙
zhōu diān zhě jǔ cuò guǐ jué rén mò néng shi
周颠者,举错诡谲,人莫能识。
měi jiàn míng tài zǔ bì yuē gào tài píng
每见明太祖,必曰:“告太平。
shàng yàn zhī mìng fù zhī wèng jī xīn yǐ duàn
”上厌之,命覆之瓮,积薪以锻。
huǒ xi qǐ shì diān zhèng zuò yàn rán
火息启视,颠正坐宴然。
shàng qīn wéi zuò chuán
上亲为作《传》。
zhāng sān fēng
张三丰
yòu míng lā tà zhāng
又名邋遢张。
míng tài zǔ qiú zhī bù dé
明太祖求之,不得。
rén yǒu wèn xiān shù zhě jìng bù dá
人有问仙术者,竟不答;
wèn jīng shū zé jīn jīn bù jué kǒu
问经书,则津津不绝口。
yī dàn shù dòu bì gǔ shù yuè yì zì ruò
一啖数斗,辟谷数月亦自若。
lóng dōng wò xuě zhōng
隆冬卧雪中。