太平广记 · 吕文仲 · Chapter 107 of 501

卷一百零六·报应五(金刚经)

PinyinModern Translation
Size

tài yuán xiào lián li tíng guāng lù kāng chéng xuē yán rèn zì xìn duàn wén chāng liú yì huái sūn xián sēng zhì dēng wáng shì zuǒ yíng wǔ bó sòng kàn chén zhāo

太原孝廉李廷光陆康成薛严任自信段文昌刘逸淮孙咸僧智灯王氏左营伍伯宋衎陈昭

tài yuán xiào lián

太原孝廉

táng dà lì zhōng tài yuán tōu mǎ zéi wū yī xiào lián tóng qíng kǎo lüě xún rì kǔ jí qiáng fú

唐大历中,太原偷马贼诬一孝廉同情,拷掠旬日,苦极强服。

tuī lì yí qí yuān wèi jù yù

推吏疑其冤,未具狱。

qí rén wéi niàn jīn gāng jīng qí shēng āi qiē zhòu yè bù jué

其人唯念金刚经,其声哀切,昼夜不绝。

yī rì yǒu zhú liǎng jié zhuì yù zhōng zhuǎn zhǐ qí qián tā qiú zhēng qǔ zhī

一日,有竹两节坠狱中,转止其前,他囚争取之。

yù zú yì cáng rèn pò shì nèi yǒu zì liǎng xíng yún fǎ shàng yīng shě hé kuàng fēi fǎ

狱卒意藏刃,破视,内有字两行云:“法尚应舍,何况非法。

shū jì shén gōng zéi shǒu bēi huǐ jù chéng yǐ jiù xián zhī gù wū zhī de

”书迹甚工,贼首悲悔,具承以旧嫌之故诬之地。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

li tíng guāng

李廷光

táng li tíng guāng zhě wèi dé zhōu sī mǎ jìng fú bù rú hūn xuè

唐李廷光者,为德州司马,敬佛,不茹荤血。

cháng chí jīn gāng jīng měi niàn jīng shí jí yǒu yuán guāng zài qián

常持金刚经,每念经时,即有圆光在前。

yòng xīn kǔ zhì zé guāng jiàn dà

用心苦至,则光渐大;

shǎo huái xiè duò zé guāng jiàn xiǎo àn

少怀懈惰,则光渐小暗。

yīn cǐ dǐ lì zhuǎn jiā jīng jìn

因此砥励,转加精进。

lù kāng chéng

陆康成

táng lù kāng chéng cháng rèn jīng zhào fǔ fǎ cáo yuàn bù bì qiáng yù

唐陆康成尝任京兆府法曹掾,不避强御。

gōng tuì hū jiàn wáng gù lì bào àn shù bǎi zhǐ qǐng yā wèn yuē gōng yǐ qù shì hé de lái

公退,忽见亡故吏抱案数百纸请押,问曰:“公已去世,何得来?

yuē cǐ yōu fǔ wén bù

”曰:“此幽府文簿。

kāng chéng shì zhī dàn yǒu rén xìng míng lüè wú tā shì

”康成视之,但有人姓名,略无他事。

lì yuē jiē lái nián bīng rèn sǐ zhě

吏曰:“皆来年兵刃死者。

wèn yuē dé wú wǒ hu yǒu zé jiǎn shì

”问曰:“得无我乎,有则检示。

lì yuē yǒu

”吏曰:“有。

yīn dà hài yuē jūn jì jiù lì dé wú qíng yé

”因大骇曰:“君既旧吏,得无情耶!

yuē gù wǒ lái qǐ míng gōng ěr wéi jīn gāng jīng kě tuō

”曰:“故我来启明公耳,唯金刚经可托。

jí yǔn zhī nǎi suì dú jīn gāng jīng rì shù shí biàn

”即允之,乃遂读金刚经,日数十遍。

míng nián zhū kàn guǒ fǎn shǔ wèi yù shǐ kāng chéng huà cǐ yuē zéi chén gǎn gàn guó shì

明年,朱衎果反,署为御史,康成叱泚曰:“贼臣敢干国士!

cǐ zhèn nù mìng shù bǎi qí huán ér shè zhī

”泚震怒,命数百骑环而射之。

kāng chéng mò niàn jīn gāng jīng shǐ wú shāng zhě

康成默念金刚经,矢无伤者。

cǐ yuē rú yǐ zhōng xìn wèi jiǎ zhòu xìn yǐ

泚曰:“儒以忠信为甲胄,信矣。

nǎi shě qù

”乃舍去。

kāng chéng suì rù yǐn yú zhōng nán shān jìng bù fù shì

康成遂入隐于终南山,竟不复仕。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

xuē yán

薛严

táng xuē yán zhōng zhōu sī mǎ shū shí cháng zhāi rì niàn jīn gāng jīng sān shí biàn

唐薛严,忠州司马,蔬食长斋,日念金刚经三十遍。

zhì qī shí èr jiāng zhōng jiàn zhuàng gài yīn yuè lái yíng

至七十二将终,见幢盖音乐来迎。

qí qī cuī shì jí yù shǐ ān yǎn zhī gū yě zhǔ kuàng cì jiàn yán suí zhuàng gài rǎn rǎn shēng tiān ér qù hū zhī bù gù yī jiā jiē wén yǒu yì xiāng zhī qì

其妻崔氏,即御史安俨之姑也,属纩次,见严随幢盖冉冉升天而去,呼之不顾,一家皆闻有异香之气。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

rèn zì xìn

任自信

rèn zì xìn jiā zhōu rén táng zhēn yuán shí wǔ nián céng wǎng hú nán cháng chí jīn gāng jīng jié bái wú diǎn

任自信,嘉州人,唐贞元十五年,曾往湖南,常持金刚经,洁白无点。

yú dòng tíng hú zhōng yǒu yì wù rú yún mào zhōu shàng é qǐng ér sàn zhōu zhōng suì shī zì xìn bù zhī suǒ zài

于洞庭湖中,有异物如云冒舟上,俄顷而散,舟中遂失自信,不知所在。

jiǔ zhī nǎi líng bō ér chū

久之,乃凌波而出。

yún zhì lóng gōng yè lóng wáng sì wǔ rén mìng shēng diàn niàn jīn gāng jīng yǔ zhū bǎo shù shí shì

云至龙宫,谒龙王,四五人命升殿念金刚经,与珠宝数十事。

èr sēng xiāng sòng chū gōng yī sēng píng fù shǎo xìn zhì héng yuè guān yīn tái shào zhēn shī fù zhī yún shì rǔ hé shàng sòng lái lìng zhuǎn jīn gāng jīng

二僧相送出宫,一僧凭附少信,至衡岳观音台绍真师付之,云是汝和尚送来,令转金刚经。

zhì nán yuè fǎng sēng guǒ jiàn yún hé shàng miè dù yǐ wǔ liù nián yǐ

至南岳访僧,果见,云和尚灭度已五六年矣。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

duàn wén chāng

段文昌

táng zhēn yuán shí qī nián duàn wén chāng zì qí rù shǔ yīng nán kāng wáng wéi gāo pì mìng

唐贞元十七年,段文昌自蕲入蜀,应南康王韦皋辟命。

jì wéi zhī mù nián wèi zéi pì pì yuán zuò bì jù yǒu yáng zá zǔ xù qī gǎi chán gòu suì shè wèi líng chí xiàn

洎韦之暮年,为贼辟,(“辟”原作“嬖”,据《酉阳杂俎》续七改,)谗构,遂摄尉灵池县。

wéi xún zú zéi pì zhī liú hòu wén chāng jiù yǔ pì bù hé wén zhī lián yè lí xiàn

韦寻卒,贼辟知留后,文昌旧与辟不合,闻之连夜离县。

zhì chéng dōng mén pì xún yǒu tiè bù lìng zhū xiàn guān lí xiàn qí xī yīn fēng jí fǎn chū guō èr lǐ jiàn huǒ liǎng jù jiā dào bǎi bù wèi dǎo

至城东门,辟寻有帖,不令诸县官离县,其夕阴风,及返,出郭二里,见火两炬夹道,百步为导。

chū yì xiàn lì yíng hòu guài qí bù qián gāo xià yuǎn jìn bù chà yù jí xiàn guō fāng miè

初意县吏迎候,怪其不前,高下远近不差,欲及县郭方灭。

jí wèn xiàn lì shàng wèi zhī fǔ tiè yě

及问县吏,尚未知府帖也。

shí wén chāng niàn jīn gāng jīng yǐ wǔ liù nián shù wú xū rì xìn hu zhì chéng bì gǎn yǒu gǎn bì yìng

时文昌念金刚经已五六年,数无虚日,信乎志诚必感,有感必应。

xiàng zhī dào zuǒ yòu nǎi jīng suǒ zhe jī yě

向之道左右,乃经所著迹也。

hòu pì nì jié jiàn lù zhào yǐ yuán zī wèi jié dù shǐ

后辟逆节渐露,诏以袁滋为节度使。

wén chāng cóng dì shǎo cóng jūn zhī zuǒ yíng shì jù jí huò yǔ jiān jūn dìng jì yǐ là wán bó shū tōng móu yú yuán

文昌从弟少从军,知左营事,惧及祸,与监军定计,以蜡丸帛书通谋于袁。

shì xuán fā xī wéi yú ròu zéi wèi wén chāng zhī qí móu yú yī shí

事旋发,悉为鱼肉,贼谓文昌知其谋于一时。

wén chāng niàn jīng yè jiǔ bù jué kùn mèi mén hù xī bì

文昌念经夜久,不觉困寐,门户悉闭。

hū wén kāi hù ér rù yán bù wèi zhě zài sān ruò wù tóu àn bào rán yǒu shēng

忽闻开户而入言“不畏”者再三,若物投案,暴然有声。

jīng qǐ zhī jì yīn yóu zài ěr gù shì zuǒ yòu lì pū jiē shuì

惊起之际,音尤在耳,顾视左右,吏仆皆睡。

bǐ zhú huà sì suǒ chū wú suǒ jiàn xiàng zhī mén jiōng yǐ kāi pì yǐ

俾烛桦四索,初无所见,向之门扃,已开辟矣。

wén chāng shòu chí cǐ jīng shí yú wàn biàn zhēng yīng kǒng zhe

文昌受持此经十余万遍,征应孔著。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

liú yì huái

刘逸淮

táng liú yì huái zài biàn shí hán hóng wèi yòu xiāng yú hóu wáng mǒu wèi zuǒ xiāng yú hóu

唐刘逸淮在汴时,韩弘为右厢虞侯,王某为左厢虞侯。

yǔ hóng xiāng shàn

与弘相善。

huò wèi èr rén qǔ jūn qíng jiāng bù lì yú liú

或谓二人取军情,将不利于刘。

liú dà nù zhào jù jí zhī

刘大怒,召俱诘之。

hóng jí liú zhī shēng yīn kòng dì kòu shǒu dà yán liú yì shāo jiě

弘即刘之甥,因控地叩首大言,刘意稍解。

wáng mǒu nián lǎo gǔ zhàn bù néng zì biàn liú chì lìng lā zuò zhàng sān shí

王某年老股战,不能自辩,刘叱令拉坐,仗三十。

shí xīn zào chì bàng tóu jìng shù cùn gù yǐ jīn qī lì zhī bù pū shù wǔ liù dāng sǐ yǐ

时新造赤棒,头径数寸,固以筋漆,立之不仆,数五六当死矣。

hán yì qí bì sǐ jí hūn zào qí jiā guài wú kū shēng

韩意其必死,及昏,造其家,怪无哭声。

yòu wèi qí bù gǎn kū fǎng bīng mén zú jí yún dà shǐ wú yàng

又谓其不敢哭,访兵门卒,即云:“大使无恙。

hóng sù yǔ shú suì zhì wò nèi wèn zhī yún wǒ dú jīn gāng jīng sì shí nián yǐ jīn fāng dé lì

”弘素与熟,遂至卧内,问之,云:“我读金刚经四十年矣,今方得力。

jì chū bèi zuò shí jiàn jù shǒu rú jī

记初被坐时,见巨手如箕。

xī rán zhē bèi

翕然遮背。

yīn tǎn shì hán dōu wú tà hén

”因袒示韩,都无挞痕。

hán jiù bù hǎo shì shì yóu cǐ shǐ yǔ sēng wǎng lái rì zì xiě shí zhǐ

韩旧不好释氏,由此始与僧往来,日自写十纸。

jí guì jì shù bǎi zhóu yǐ

及贵,计数百轴矣。

hòu zài zhōng shū shèng shǔ yǒu jiàn guān yīn shì jiàn yè hán fāng qià hàn xiě jīng jiàn guān guài wèn zhī hán nǎi jù dào wáng mǒu shì

后在中书,盛暑,有谏官因事见谒,韩方洽汗写经,谏官怪问之,韩乃具道王某事。

chū yīn huà lù

(出《因话录》)

sūn xián

孙咸

táng liáng chóng yì zài xiāng zhōu wèi wèi yuán zuò mò jù míng chāo běn xǔ běn gǎi

唐梁崇义在襄州,未(“未”原作“末”,据明抄本、许本改。

zǔ bīng shí yǒu xiǎo jiàng sūn xián bào zú xìn sù què sū

)阻兵时,有小将孙咸暴卒,信宿却苏。

yán zhì yī chù rú wáng zhě suǒ jū yí wèi shén yán yǒu lì yǐn yī sēng duì shì sēng fǎ hào huái xiù wáng yǐ jīng nián

言至一处如王者所居,仪卫甚严,有吏引一僧对事,僧法号怀秀,亡已经年。

zài shēng jí fàn jiè jí rù míng wú shàn kě lù nǎi dài yún wǒ cháng zhǔ sūn xián xiě fǎ huá jīng

在生极犯戒,及入冥,无善可录,乃绐云:“我常嘱孙咸写法华经。

chì xián bèi zhuī duì

”敕咸被追对。

chū xián bù xǐng sēng gù zhí zhī jīng shí bù jué

初咸不省,僧固执之,经时不决。

hū jiàn shā mén yuē dì zàng yǔ yún ruò dì zǐ zhāo chéng yì zì huò yòu

忽见沙门曰:“地藏语云,若弟子招承,亦自获祐。

xián nǎi yī yán yīn dé wú shì

咸乃依言,因得无事。

yòu shuō duì kān shí jiàn yī róng wáng wèi zhě shù bǎi zì wài lái

又说对勘时,见一戎王,卫者数百,自外来。

míng wáng jiàng jiē qí jí shēng diàn

冥王降阶,齐级升殿。

zuò wèi jiǔ nǎi dà fēng juǎn qù

坐了不久,就有大风刮去。

yòu jiàn yī rén bèi kǎo fù zuì fú cǐ rén cháng chí jīn gāng jīng yòu hǎo shí ròu zuǒ biān yǒu jīng shù qiān zhóu yòu biān jī ròu chéng shān yǐ ròu duō jiāng rù zhòng lùn

又见一人,被考覆罪福,此人常持金刚经,又好食肉,左边有经数千轴,右边积肉成山,以肉多,将入重论。

é jīng duī zhōng yǒu huǒ yī xīng fēi xiàng ròu shān qǐng kè xiāo jǐn cǐ rén suì lǚ kōng ér qù

俄经堆中有火一星,飞向肉山,顷刻销尽,此人遂履空而去。

xián wèn dì zàng xiàng lái wài guó wáng fēng chuī hé chǔ

咸问地藏:“向来外国王风吹何处?

dì zàng wáng yún bǐ wáng dāng rù wú jiàn xiàng lái fēng jí yè fēng yě

”地藏王云:“彼王当入无间,向来风即业风也。

yīn yǐn xián kàn dì yù

”因引咸看地狱。

jí mén yān yàn shān hè shēng ruò fēng léi jù bù gǎn shì

及门,烟焰煽赫,声若风雷,惧不敢视。

lín shì huò tāng tiào mò dī luò zuǒ gǔ tòng rù xīn suǐ

临视镬汤,跳沫滴落左股,痛入心髓。

dì zàng lìng yī lì sòng guī bù xǔ lòu xiè míng shì

地藏令一吏送归,不许漏泄冥事。

jí huí rú mèng qī ér huán qì yǐ yī rì yǐ

及回如梦,妻儿环泣,已一日矣。

suì pò jiā xiě jīng yīn qǐng chū jiā mèng zhōng suǒ dī chù chéng chuāng zhōng shēn bù chà

遂破家写经,因请出家,梦中所滴处成疮,终身不差。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

sēng zhì dēng

僧智灯

táng zhēn yuán zhōng jīng zhōu tiān chóng sì sēng zhì dēng cháng chí jīn gāng jīng

唐贞元中,荆州天崇寺僧智灯,常持金刚经。

yù jí sǐ dì zǐ qǐ shǒu yóu rè bù jí rù mù

遇疾死,弟子启手犹热,不即入木。

jīng qī rì què huó yún chū jiàn míng zhōng ruò wáng zhě yǐ niàn jīng gù hé zhǎng jiàng jiē

经七日却活,云:初见冥中若王者,以念经故,合掌降阶。

yīn wèn xùn yuē gèng róng shàng rén shí nián zài shì miǎn chū shēng sǐ

因问讯曰:“更容上人十年在世,勉出生死。

yòu wèn rén jiān zhòng sēng zhōng hòu shí yì yǐ rén jí yào shí cǐ dà wéi běn jiào

”又问人间众僧中后食薏苡仁及药食,此大违本教。

dēng bào yún lǜ zhōng yǒu kāi zhē tiáo rú hé

灯报云:“律中有开遮条如何?

yún cǐ hòu rén jiā zhī fēi fú yì yě

”云:“此后人加之,非佛意也。

jīn jīng zhōu sēng zhòng zhōng hòu yuán wú hòu zì jù míng chāo běn bǔ

”今荆州僧众中后(原无“后”字,据明抄本补。

wú yǒu yǐn yào zhě

)无有饮药者。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

wáng shì

王氏

gōng ān chán líng cūn bǎi xìng wáng cóng guì mèi wèi jià cháng chí jīn gāng jīng

公安潺陵村百姓王从贵妹未嫁,常持金刚经。

táng zhēn yuán zhōng hū bào bìng zú

唐贞元中,忽暴病卒。

mái yǐ sān rì qí jiā fù mù wén zhǒng zhōng shēn yín suì fā shì zhī guǒ yǒu qì

埋已三日,其家复墓,闻冢中呻吟,遂发视之,果有气。

yú guī shù rì néng yán yún chū zhì míng jiān míng lì yǐ chí jīng gōng dé fàng hái

舁归,数日能言,云:“初至冥间,冥吏以持经功德放还。

wáng cóng guì néng zhì mù cháng yú gōng ān líng huà sì qǐ zào qí sì sēng shǔ zhōng cháng jiàn cóng guì shuō yún

”王从贵能治木,尝于公安灵化寺起造,其寺僧曙中尝见从贵说云。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

zuǒ yíng wǔ bó

左营伍伯

táng nán kāng wáng wéi gāo zhèn shǔ shí yǒu zuǒ yíng wǔ bó yú xī shān xíng yíng yǔ tóng huǒ zú xué niàn jīn gāng jīng

唐南康王韦皋镇蜀时,有左营伍伯,于西山行营,与同火卒学念金刚经。

xìng wán chū yī rì cái de tí mù

性顽,初一日才得题目。

qí yè bǎo wài shi xīn wèi fán qí fù qù

其夜堡外拾薪,为蕃骑缚去。

xíng bǎi yú lǐ nǎi zhǐ

行百余里乃止。

tiān wèi míng suì bó zhī yú de yǐ fā xì jué fù yǐ chí jì

天未明,遂踣之于地,以发系橛,覆以驰罽。

qǐn qǐn yuán zuò wù jù míng chāo běn gǎi

寝(“寝”原作“寤”,据明抄本改。

qí shàng

)其上。

cǐ rén wéi niàn jīng tí hū jiàn jīn yī dìng fàng guāng zhǐ yú qián

此人唯念经题,忽见金一铤,放光止于前。

shì jǔ shǒu dòng shēn suǒ fù xī tuō suì qián qǐ zhú jīn tǐng zǒu

试举首动身,所缚悉脱,遂潜起,逐金铤走。

jì xíng wèi de shí yú lǐ chí míng bù jué yǐ zhì jiā jiā zài fǔ dōng shì

计行未得十余里,迟明,不觉已至家,家在府东市。

qī ér chū yí qí guǐ

妻儿初疑其鬼。

jù chén lái yóu

具陈来由。

dào jiā wǔ liù rì xíng yíng jiāng fāng shēn qí táo

到家五六日,行营将方申其逃。

chū wéi bù xìn yǐ táo rì yǔ zhì jiā rì bù chà shǐ miǎn zhī

初韦不信,以逃日与至家日不差,始免之。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

sòng kàn

宋衎

sòng kàn jiāng huái rén yīng míng jīng jǔ

宋衎,江淮人,应明经举。

yuán hé chū zhì hé yīn xiàn yīn jí bìng fèi yè wèi yán tiě yuàn shū shǒu yuè qián liǎng qiān qǔ qī ān jū bù yì tā yè

元和初,至河阴县,因疾病废业,为盐铁院书手,月钱两千,娶妻安居,不议他业。

nián yú yǒu wéi mǐ gāng guò sān mén zhě yīn bù shí zì qǐng kàn tóng qù tōng guǎn bù shū yuè gěi qián bā qiān wén

年余,有为米纲过三门者,因不识字,请衎同去,通管簿书,月给钱八千文。

kàn wèi qī yuē jīn shù yuè bù dé bā qiān gǒu yī yuè ér zhì jí wéi lì yě

衎谓妻曰:“今数月不得八千,苟一月而致,极为利也。

qī yáng shì shén xián quàn bù lìng wǎng yuē sān mén zhōu lù pō wéi xiǎn è shēn huò jīng wēi lì yì hé jiù

”妻杨氏甚贤,劝不令往,曰:“三门舟路,颇为险恶,身或惊危,利亦何救?

kàn bù nà suì qù

”衎不纳,遂去。

zhì qí suǒ guǒ yù bào fēng suǒ jī bǐ qún chuán jǐn méi

至其所,果遇暴风所击,彼群船尽没。

wéi kàn rù shuǐ rēng de sù gǎo yī shù jiàn piào jìn àn fú gǎo yǐ chū nǎi huó yú shù shí rén jiē bù jiù

唯衎入水,扔得粟藁一束,渐漂近岸,浮藁以出,乃活,余数十人皆不救。

yīn bào gǎo yǐ xiè yuē wú zhī wēi mìng ěr suǒ cì yě shì cún méi bù xiāng shě

因抱藁以谢曰:“吾之微命,尔所赐也,誓存没不相舍。

suì bào gǎo jí xíng shù lǐ yǒu gū mǔ zhōu chá zhī suǒ máo shè liǎng jiān suì yì sù yān jù yǐ shì bái

”遂抱藁疾行数里,有孤姥鬻茶之所,茅舍两间,遂诣宿焉,具以事白。

mǔ mǐn zhī nǎi wèi shè zhōu

姥悯之,乃为设粥。

jí míng dàn yú wū nán pù yī jiě qí gǎo yǐ shài yú gǎo zhōng de yī zhú tǒng

及明旦,于屋南曝衣,解其藁以晒,于藁中得一竹筒。

kāi zhī nǎi jīn gāng jīng yě

开之,乃金刚经也。

xún yǐ xùn mǔ qiě bù zhī qí xiáng mǔ yuē shì rǔ qī zì rǔ lái hòu péng tóu lǐ niàn xiě jīng chéng qiē gù néng jiù rǔ

寻以讯姥,且不知其详,姥曰:“是汝妻自汝来后,蓬头礼念,写经诚切,故能救汝。

kàn gǎn qì qǐng guī mǔ zhǐ dōng nán yī jìng yuē dàn xún cǐ qù xiào èr bǎi lǐ kě yǐ hòu rì dào jiā yě

”衎感泣请归,姥指东南一径曰:“但寻此去,校二百里,可以后日到家也。

yǔ mǐ èr shēng bài xiè suì fā guǒ èr rì dá hé yīn jiàn qī kuì xiè

”与米二升,拜谢遂发,果二日达河阴,见妻愧谢。

yáng yuàn jīng wèn yuē hé yǐ zhī zhī

杨媛惊问曰:“何以知之?

jǐn shù gēn běn

”尽述根本。

yáng shì guài zhī kàn nǎi chū jīng yáng yuàn tì qì bài lǐ dǐng dài

杨氏怪之,衎乃出经,杨媛涕泣,拜礼顶戴。

kàn yuē yòng hé yǐ wèi jì

衎曰:“用何以为记?

yuē xiě shí zhí bǐ zhě wù luó hàn zì kōng wéi shàng wú sì suì yì hù guó sì chán hé shàng chù qǐng tiān

”曰:“写时,执笔者误罗汉字,空维上无四,遂诣护国寺禅和尚处请添。

hé shàng nián lǎo yǎn hūn bǐ diǎn guò nóng zì jiē hūn hēi

和尚年老眼昏,笔点过浓,字皆昏黑。

dàn shí rì lái bù zhī qí suǒ zài

但十日来,不知其所在。

yàn zhī guǒ rú qí shuō

”验之,果如其说。

kàn gèng wū yè bài qí qī měi rì fén xiāng lǐ jīng yú jìng shì nǎi wèi yáng yuàn yuē hé bīn zhī mǔ bù kě wàng yě

衎更呜咽拜其妻,每日焚香礼经于净室,乃谓杨媛曰:“河滨之姥,不可忘也。

qiǎn shǐ fēng chá jí juàn yǔ zhī

”遣使封茶及绢与之。

shǐ zhì qí jū jí rén jiē bú jiàn

使至,其居及人皆不见。

jí yú mù shù yuē bǐ shuǐ zhǎng wú yá jì hé yǒu rén zhōu chá

诘于牧竖,曰:“比水涨无涯际,何有人鬻茶?

fù yún lù yì bìng wú nǎi shén huà yě

”复云:“路亦并无,乃神化也。

shù suì xiàng guó zhèng gōng yīn wèi dōng dōu liú shǒu nǎi zhào kàn jí yáng yuàn wǎng wèn qí běn mò

”数岁,相国郑公𬘡为东都留守,乃召衎及杨媛往,问其本末。

bìng lìng jiāng jīng lái yǔ qí nán wǔ zhí shí yuè gěi wǔ qiān

并令将经来,与其男武职,食月给五千。

yīn qiú qí jīng zhì jīn wèi zhèng shì suǒ zūn fèng

因求其经,至今为郑氏所尊奉。

gù yuè zhōu cì shǐ chéng xiàng hóng nóng gōng yīn dǔ qí shì suì xù zhī míng yuē yáng yuàn zhēng yàn

故岳州刺史丞相弘农公因睹其事,遂叙之,名曰“杨媛征验”。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

chén zhāo

陈昭

táng yuán hé chū hàn zhōu kǒng mù diǎn chén zhāo yīn huàn bìng jiàn yī rén zhe huáng yī zhì chuáng qián yún zhào pàn guān huàn ěr

唐元和初,汉州孔目典陈昭,因患病,见一人著黄衣至床前云:“赵判官唤尔。

zhāo wèn suǒ yīn yún zhì zì míng jiān liú pì yǔ dòu xuán duì shì yào zhào wèi zhèng

”昭问所因,云:“至自冥间,刘辟与窦悬对事,要召为证。

zhāo jí liú zuò qūn xún yòu yī rén shǒu chí yī wù rú qiú bāo qián lì guài qí chí dá yuē zhī yuán cǐ hou tú xíng kāi

”昭即留坐,逡巡又一人手持一物如球胞,前吏怪其迟,答曰:“只缘此,候屠行开。

yīn xiào wèi zhāo yuē jūn wù jù qǔ shēng rén qì xū de zhū bāo jūn kě miàn dōng cè wò

”因笑谓昭曰:“君勿惧,取生人气,须得猪胞,君可面东侧卧。

zhāo yī qí yán bù jué yǐ suí èr lì xíng lù shèn píng

”昭依其言,不觉已随二吏行,路甚平。

kě shí lǐ yú zhì yī chéng dà rú fǔ chéng jiá shì shǒu mén

可十里余,至一城,大如府城,甲士守门。

jí rù jiàn yī rén nù róng kě hài jí zhào pàn guān yě yǔ yún liú pì bài dōng chuān dòu xuán bǔ niú sì shí qī tóu sòng zǐ zhōu chēng zhǔn liú pì pàn shā

及入,见一人怒容可骇,即赵判官也,语云:“刘辟败东川,窦悬捕牛四十七头,送梓州,称准刘辟判杀。

pì yòu yún xiān wú dié

辟又云:‘先无牒’。

jūn wèi kǒng mù diǎn hé zhī shì shí

君为孔目典,合知事实。

wèi jí duì gé bì wén dòu xuán hū chén zhāo hé zài

”未及对,隔壁闻窦悬呼:“陈昭何在?

jí wèn xiōng dì qī zǐ cún wáng

”及问兄弟妻子存亡。

zhāo jí yù cān jiàn míng lì yún dòu shǐ jūn xíng róng jí è bù yù xiāng jiàn

昭即欲参见,冥吏云:“窦使君形容极恶,不欲相见。

zhāo nǎi jù shuō shā niú shí fèng liú shàng shū wěi qū fēi dié yě zhǐ shì má jiàn zài hàn zhōu lái sī fáng jià shàng

”昭乃具说杀牛实奉刘尚书委曲,非牒也,纸是麻,见在汉州莱私房架上。

jí lìng lì lǐng zhāo zhì hàn zhōu qǔ zhī mén guǎn jiōng suǒ nǎi yú jié qiào zhōng chū rù

即令吏领昭至汉州取之,门馆扃锁,乃于节窍中出入。

wěi qū zhì pì nǎi wú yán

委曲至,辟乃无言。

zhào yǔ zhāo ěr zì yǒu yī guò zhī fǒu

赵语昭:“尔自有一过知否?

dòu xuán suǒ shā niú ěr qǔ yī niú tóu

窦悬所杀牛,尔取一牛头。

zhāo wèi jí dá zhào yuē cǐ bù tóng rén jiān bù kě jiǎ yě

”昭未及答,赵曰:“此不同人间,不可假也。

xū yú jiàn yī zú qiè niú tóu ér zhì zhāo jí kǒng jù qiú jiù

”须臾,见一卒挈牛头而至,昭即恐惧求救。

zhào lìng jiǎn gé hé jué yī bǎi kǎo wǔ shí rì

赵令检格,合决一百,考五十日。

yīn wèi zhāo yuē ěr yǒu hé gōng dé

因谓昭曰:“尔有何功德?

zhāo jí zì chén céng shè ruò gàn zhāi huà fó xiàng

”昭即自陈:“曾设若干斋,画佛像。

zhào yún cǐ lái shēng fú ěr

”赵云:“此来生福耳。

zhāo yòu yán céng yú biǎo xiōng jiā dú jīn gāng jīng

”昭又言:“曾于表兄家读金刚经。

zhào yuē kě hé zhǎng qǐng

”赵曰:“可合掌请。

zhāo rú yán

”昭如言。

yǒu qīng

有倾。

jiàn huáng fu xiāng jīng zì tiān ér xià zhù zhāo qián zhāo qǔ shì zhī jí biǎo xiōng suǒ jiè běn yě biǎo yǒu shāo chù shàng zài

见黄袱箱经自天而下,住昭前,昭取视之,即表兄所借本也,褾有烧处尚在。

yòu hé zhǎng qí jīng jí miè

又合掌,其经即灭。

zhào yuē cǐ zú yǐ miǎn

赵曰:“此足以免。

biàn fàng huí

”便放回。

lìng zhāo wǎng yī sī

令昭往一司。

yuē shēng lù àn jiǎn chū xiū duǎn

曰生录,按检出修短。

lì bào yún zhāo běn míng zhāo shì jīn páng dāo zhì mǒu nián gǎi wéi zhāo gèng de shí bā nián

吏报云:“昭本名钊,是金旁刀,至某年改为昭,更得十八年。

zhāo wén chóu chàng

”昭闻惆怅。

zhào xiào yuē shí bā nián dà de zuò yuè shì hé bù yuè hu

赵笑曰:“十八年大得作乐事,何不悦乎!

nǎi lìng lì sòng zhāo dào bàn dào jiàn yī mǎ dāng lù lì yún cǐ ěr běn shǔ kě chéng cǐ

”乃令吏送昭,到半道,见一马当路,吏云:“此尔本属,可乘此。

jí qí nǎi huó sǐ bàn rì yǐ

”即骑乃活,死半日矣。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

✦ You read 卷一百零六·报应五(金刚经)

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.