太平广记 · 吕文仲 · Chapter 108 of 501

卷一百零七·报应六(金刚经)

PinyinModern Translation
Size

wáng zhōng gàn wáng chēng li yuán yī yú wàn yíng yú li huí qiáng bó dá sēng wéi gōng wáng féi dǒng jìn cháo kāng zhòng qi wú kě jiǔ kāi xíng lì sēng fǎ zhèng shā mí dào yīn hé lǎo gōu lóng yì zhào ān

王忠干王偁李元一鱼万盈于李回强伯达僧惟恭王淝董进朝康仲戚吴可久开行立僧法正沙弥道荫何老勾龙义赵安

wáng zhōng gàn

王忠干

táng dà dà yuán zuò yuán àn jiù táng shū tǎo li tóng zài wén zōng dà hé jiān yuán dàng shì dà zì zhī wù

唐大(“大”原作“元”,按旧唐书讨李同在文宗大和间,“元”当是“大”字之误。

hé sān nián li tóng jié zǔ bīng cāng yuán běn cāng xià yǒu zhōu zì jù míng chāo běn shān

)和三年,李同捷阻兵沧(原本“沧”下有州字,据明抄本删。

jǐng dì mìng li yòu tǒng qí dé jūn tǎo zhī

)景,帝命李祐统齐德军讨之。

chū wéi dé zhōu chéng chéng jiān bù bá

初围德州城,城坚不拔。

yì rì yòu gōng zhī zì mǎo zhì wèi shāng shí bā jiǔ jìng bù néng bá

翌日又攻之,自卯至未,伤十八九,竟不能拔。

shí yǒu qí zhōu yá nèi bā jiàng guān jiàn ér wáng zhōng gàn bó yě xiàn rén zhǎng niàn jīn gāng jīng jī èr shí yú nián rì shù bù quē

时有齐州衙内八将官健儿王忠干,博野县人,长念金刚经,积二十余年,日数不缺。

qí rì zhōng gàn shàng fēi tī jiāng jí dié shēn zhōng jiàn rú wei wèi mǎo mù jī luò

其日,忠干上飞梯,将及堞,身中箭如猬,为卯木击落。

tóng huǒ zú yè chū yáng mǎ chéng wài zhì zhī shuǐ háo lǐ àn

同火卒曳出羊马城外,置之水濠里岸。

yòu yǐ mù yè mìng chōu jūn qí shí chéng shàng shǐ xià rú yǔ tóng huǒ máng wàng qǔ zhōng gàn shī

祐以暮夜,命抽军,其时城上矢下如雨,同火忙,忘取忠干尸。

zhōng gàn jí sǐ rú mèng zhì huāng yě yù dà hé yù dù wú yīn yǎng tiān kū

忠干即死,如梦,至荒野,遇大河,欲渡无因,仰天哭。

hū wén rén yǔ shēng zhōng gàn jiàn yī rén zhǎng zhàng yú yí qí shén rén yīn qiú zhǐ yíng lù

忽闻人语声,忠干见一人,长丈余,疑其神人,因求指营路。

qí rén yún ěr mò pà wǒ lìng ěr kě de dù cǐ hé

其人云:“尔莫怕,我令尔可得渡此河。

zhōng gàn bài zhī cái tóu dī wèi jǔ shén rén bǎ yāo zhì zhī kōng zhōng jiǔ fāng zhe de

”忠干拜之,才头低未举,神人把腰,掷之空中,久方著地。

hū rú mèng jué wén zéi chéng shàng jiāo èr gēng

忽如梦觉,闻贼城上交二更。

chū bù jì guò shuǐ yì bù zhī chuāng tái shǒu mén miàn xuè tu méi jié fāng zhī shāng sǔn

初不记过水,亦不知疮,抬手扪面,血涂眉睫,方知伤损。

nǎi jǔ shēn qiáng xíng bǎi yú bù què dǎo fù jiàn xiàng rén chí dāo huà yuē qǐ qǐ

乃举身强行,百余步却倒,复见向人持刀叱曰:“起起!

zhōng gàn jīng jù zǒu yī lǐ yú zuò xiē fāng wén běn jūn hē hào shēng suì jí běn yíng

”忠干惊惧,走一里余,坐歇,方闻本军喝号声,遂及本营。

fǎng tóng huǒ zú fāng rú qí shēn sǐ shuǐ háo àn lǐ jí shì mèng zhōng suǒ guò de hé yě

访同火卒,方如其身死水濠岸里,即是梦中所过的河也。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

wáng chēng

王偁

wáng chēng jiā yú jìn zhōu xìng wán bǐ

王偁家于晋州,性顽鄙。

táng yuán hé sì nián qí jiā jí yì wáng zhě shí bā jiǔ wéi chēng ǒu miǎn

唐元和四年,其家疾疫,亡者十八九,唯偁偶免。

fāng jí shí gǒu ròu mù suì máng bù zhī yī yào wéi dǎo guǐ shén shù nián wú bào

方疾,食狗肉,目遂盲,不知医药,唯祷鬼神,数年无报。

hū yǒu yī yì sēng qǐng fàn wèi yuē wú shī zhī wén yǒu jīn gāng jīng néng pái zhòng kǔ bào yìng shén sù jū shì néng shòu zhī hu

忽有一异僧请饭,谓曰:“吾师之文,有金刚经,能排众苦,报应神速,居士能受之乎?

chēng cí yú yòu wú mù gù bù kě jì

”偁辞愚,又无目,固不可记。

sēng quàn xiě zhī

僧劝写之。

chēng cóng qí yán de qī juǎn qǐng sēng sòng zhī

偁从其言,得七卷,请僧诵之。

shù rì mèng qián sēng chí dāo jué qí mù nǎi jīng wù jué yǒu suǒ jiàn jiǔ ér biàn míng shù yuè rú jiù

数日,梦前僧持刀决其目,乃惊寤,觉有所见,久而遍明,数月如旧。

chēng zhōng shēn zhuǎn jīng bù tì

偁终身转经不替。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

li yuán yī

李元一

li yuán yī táng yuán hé wǔ nián rèn ráo zhōu sī mǎ

李元一,唐元和五年任饶州司马。

yǒu nǚ jū bié yuàn zhōng xiāo hū jiàn shén rén jīng jì ér zú yán sè bù gǎi

有女居别院,中宵忽见神人,惊悸而卒,颜色不改。

qí fu yán nè zì qín lái zhì cāng hú huǎng hū jiàn qí qī xíng shuǐ shàng ér zhì

其夫严讷自秦来,至苍湖,恍惚见其妻行水上而至。

nè jīng wèn zhī qī qì yuē mǒu yǐ wáng yǐ jīn guǐ yě

讷惊问之,妻泣曰:“某已亡矣,今鬼也。

nè hài yì zhī

”讷骇异之。

yuē jìn cǐ yàn pǔ cūn yǒu yán fū zǐ jiào zhòng xué bǐ yǒu jī shù gōng wǎng kěn qǐng āi jiù mǒu zhù de fù shēng yǐ

曰:“近此雁浦村,有严夫子,教众学,彼有奇术,公往恳请哀救,某庶得复生矣。

nè hòu guǒ jiàn yán fū zǐ bài yè qì sù jǐn qǐ gēn běn

”讷后果见严夫子,拜谒泣诉,尽启根本。

yán chū shén nù láng jūn fēng jí hé nǎi jiàn lìng

严初甚怒:“郎君风疾,何乃见凌!

nè yòu bài bēi qì jiǔ nǎi fāng xǔ yuē shā fū rén zhě wáng jiāng jūn yě

”讷又拜悲泣,久乃方许,曰:“杀夫人者,王将军也。

zàng zài cǐ táng nèi xī běi zhù xià kě wèi xiě jīn gāng jīng lìng sēng zhuǎn dú yú qí suǒ cí yān xiǎo niáng zǐ bì dāng hái yě

葬在此堂内西北柱下,可为写金刚经,令僧转读,于其所祠焉,小娘子必当还也。

nè bài xiè jí wǎng jùn chéng

”讷拜谢,疾往郡城。

míng rì dào jù bái yuán yī xiě jīng sù lìng dú zhī

明日到,具白元一,写经,速令读之。

qī biàn nǚ nǎi kāi mù jiǔ zhī néng yán kuì xiè qí fu yuē cí táng mǒu zhù xià yǒu wáng jiāng jūn kū gǔ bào yī duǎn jiàn wèi gǎi zàng zhī jiàn qǐng shǐ liú yǐ bào gōng dé

七遍,女乃开目,久之能言,愧谢其夫曰:“兹堂某柱下,有王将军枯骨,抱一短剑,为改葬之,剑请使留,以报公德。

fā zhī guǒ yàn suì gǎi yì liú qí jiàn

”发之果验,遂改瘗,留其剑。

yuán yī yīn xiě jīng shù bǎi juǎn yǐ shī míng mò

元一因写经数百卷,以施冥寞。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

yú wàn yíng

鱼万盈

yú wàn yíng jīng zhào shì jǐng cū měng zhī rén

鱼万盈,京兆市井粗猛之人。

táng yuán hé qī nián qí suǒ jū zhái yǒu dà dú shé qí jiā jiàn zhě jiē jīng bù

唐元和七年,其所居宅有大毒蛇,其家见者皆惊怖。

wàn yíng nù yī dàn chí jù bàng cì qí chū jī shā zhī pēng zhì yǐ shí yīn de jí zàng fǔ tòng chǔ suì zú xīn shàng wēi nuǎn

万盈怒,一旦持巨棒,伺其出,击杀之,烹炙以食,因得疾,脏腑痛楚,遂卒,心尚微暖。

qī rì hòu sū yún chū jiàn míng shǐ sān sì rén zhuī qù xíng àn zhōng shí yú lǐ jiàn yī rén dú xíng qí guāng rào shēn sì zhào shù chǐ kǒu niàn jīng

七日后苏,云:初见冥使三四人追去,行暗中十余里,见一人独行,其光绕身,四照数尺,口念经。

suí zǒu jiù qí guāng wèn xìng zì yún wǒ xìng zhào míng mǒu cháng niàn jīn gāng jīng zhě rǔ dàn mò lí wǒ

随走就其光,问姓字,云:“我姓赵名某,常念金刚经者,汝但莫离我。

shǐ zhě bù gǎn jìn jiàn shī suǒ zài

”使者不敢进,渐失所在。

jiǔ zhī zhì qí jiā wàn yíng bài xiè yuē xiàng bù yù zhì rén dìng bù huí yǐ

久之,至其家,万盈拜谢曰:“向不遇至人,定不回矣。

qí rén shòu yǐ jīn gāng jīng niàn de suì hái

”其人授以金刚经,念得遂还。

jí zài shēng chí běn zhòng niàn gèng wú yí quē suǒ jí yì shī

及再生,持本重念,更无遗缺,所疾亦失。

yīn duàn jiǔ ròu bù fù shā hài rì niàn jīng wǔ shí biàn

因断酒肉,不复杀害,日念经五十遍。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

yú li huí

于李回

yú li huí jǔ jìn shì táng yuán hé bā nián xià dì jiāng guī

于李回举进士,唐元和八年,下第将归。

yǒu sēng quàn yuē láng jūn yù sù jí dì hé bù dú jīn gāng jīng

有僧劝曰:“郎君欲速及第,何不读金刚经?

suì rì niàn shù shí biàn

”遂日念数十遍。

zhì wáng qiáo sù yīn bù yuè yǒu yī měi nǚ yǔ yán suì bèi yòu qù

至王桥宿,因步月,有一美女与言,遂被诱去。

shí yú lǐ zhì yī cūn shè xì xiào shén xuān yǐn rù shēng táng jiàn wǔ liù rén jiē nǚ láng

十余里至一村舍,戏笑甚喧,引入升堂,见五六人皆女郎。

li huí lǜ shì jīng guài nǎi yīn niàn jīng hū yǒu yì guāng zì kǒu chū qún nǚ zhèn hài bēn zǒu

李回虑是精怪,乃阴念经,忽有异光自口出,群女震骇奔走。

dàn wén xīng huì zhī qì gài hú lí suǒ dìng zhēn jí mǎn mù li huí máng rán bù zhī suǒ shì

但闻腥秽之气,盖狐狸所定,榛棘满目,李回茫然,不知所适。

é yǒu bái quǎn sè yú shuāng xuě shì dǎo li huí qián xíng kǒu zhōng yǒu guāng fù zhào lù qūn xún dá běn suǒ

俄有白犬,色逾霜雪,似导李回前行,口中有光,复照路,逡巡达本所。

hòu zhì shù wàn biàn

后至数万遍。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

qiáng bó dá

强伯达

táng qiáng bó dá yuán hé jiǔ nián jiā yú fáng zhōu shì chuán è jí zǐ sūn shào xiǎo biàn huàn fēng lài zhī bìng èr bǎi nián yǐ

唐强伯达,元和九年,家于房州,世传恶疾,子孙少小,便患风癞之病,二百年矣。

bó dá cái guān biàn huàn zhǔ yú fù xiōng jí bì bù qǐ lǜ yí hòu huàn qǐng sòng shān zhōng

伯达才冠便患,嘱于父兄:“疾必不起,虑贻后患,请送山中。

fù xiōng guǒ liáng sòng zhī yán xià qì tì ér qù

”父兄裹粮送之岩下,泣涕而去。

jué shí wú jǐ hū yǒu sēng guò shāng zhī yuē rǔ kě niàn jīn gāng jīng nèi yī sì jù jié huò tuō sī kǔ

绝食无几,忽有僧过,伤之曰:“汝可念金刚经内一四句偈,或脱斯苦。

bó dá jì niàn shù rì bù jué

”伯达既念,数日不绝。

fāng zhòu yǒu hǔ lái bó dá jù shén dàn míng mù zhì chéng niàn jié

方昼,有虎来,伯达惧甚,但瞑目至诚念偈。

hǔ nǎi biàn shì qí chuāng wéi jué liáng lěng rú fu shàng yào liǎo wú tā kǔ liáng jiǔ zì kàn qí chuāng xī yǐ gàn hé

虎乃遍舐其疮,唯觉凉冷,如傅上药,了无他苦,良久自看,其疮悉已干合。

míng dàn sēng fù zhì bó dá jù shuō

明旦,僧复至,伯达具说。

sēng jí yú shān biān shí qīng cǎo yī wò yǐ shòu yuē kě yǐ xǐ chuāng dàn guī jiā jiān cǐ yǐ yù

僧即于山边,拾青草一握以授,曰:“可以洗疮,但归家,煎此以浴。

nǎi wū yè bài xiè

”乃呜咽拜谢。

sēng fǔ bèi ér bié

僧抚背而别。

jí dào jiā fù mǔ dà jīng yì yīn qǐ běn mò

及到家,父母大惊异,因启本末。

yù qì

浴讫。

shēn tǐ xiān bái

身体鲜白。

dōu wú chuāng jí

都无疮疾。

cóng cǐ xiāng chuán zhī jí suì zhǐ niàn jié zhōng shēn

从此相传之疾遂止,念偈终身。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

sēng wéi gōng

僧惟恭

táng jīng zhōu fǎ xìng sì sēng wéi gōng sān shí yú nián niàn jīn gāng jīng rì wǔ shí biàn bù jū sēng yí

唐荆州法性寺僧惟恭,三十余年念金刚经,日五十遍,不拘僧仪。

hǎo jiǔ duō shì fēi wèi zhòng sēng suǒ è

好酒,多是非,为众僧所恶。

yù bìng qiě sǐ tóng sì yǒu sēng líng kuī

遇病且死,同寺有僧灵岿。

qí jī lèi wéi gōng wèi yī sì èr hài

其迹类惟恭,为一寺二害。

yīn tā gù chū qù sì yī lǐ féng wǔ liù rén nián shào shèn dōu yī fú xiān jié gè zhí yuè qì rú qiū cí bù wèn líng kuī wéi gōng shàng rén hé zài

因他故出,去寺一里,逢五六人,年少甚都,衣服鲜洁,各执乐器,如龟兹部,问灵岿:“惟恭上人何在?

líng kuī jí yǔ qí chù suǒ yí sì zhōng yǒu gōng yě

”灵岿即语其处所,疑寺中有供也。

jí wǎn huí rù sì wén zhōng shēng wéi gōng yǐ sǐ

及晚回,入寺闻钟声,惟恭已死。

yīn shuō xiàng lái suǒ jiàn

因说向来所见。

qí rì hé sì wén sī zhú shēng jìng wú lè rén rù sì

其日,合寺闻丝竹声,竟无乐人入寺。

dāng shí míng sēng yún wéi gōng gài chéng jīng zhī lì shēng bù dòng guó guó yuán zuò wǎng jù míng chāo běn gǎi

当时名僧云:“惟恭盖承经之力,生不动国,(“国”原作“罔”,据明抄本改。

yì yǐ qí jī miǎn líng kuī yě

)亦以其迹勉灵岿也。

líng kuī gǎn wù zhé jié zī mén

”灵岿感悟,折节缁门。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

wáng féi

王淝

táng yuán hé zhōng yán sī kōng shòu zài jiāng líng shí cén yáng zhèn jiāng wáng féi cháng chí jīn gāng jīng

唐元和中,严司空绶在江陵时,岑阳镇将王淝,常持金刚经。

yīn shǐ guī zhōu kān shì huí zhì zhà tān chuán pò wǔ rén tóng ruò

因使归州勘事,回至咤滩,船破,五人同溺。

féi chū rù shuǐ ruò yǒu rén shòu zhú yī gān suí bō chū mò zhì xià láo zhèn zhe àn bù sǐ

淝初入水,若有人授竹一竿,随波出没,至下牢镇,著岸不死。

shì shǒu zhōng wù nǎi jīn gāng jīng yě

视手中物,乃金刚经也。

zhà tān zhì yú xià láo zhèn sān bǎi yú lǐ

咤滩至于下牢镇三百余里。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

dǒng jìn cháo

董进朝

dǒng jìn cháo táng yuán hé zhōng rù jūn shí sù zhí chéng dōng lóu shàng

董进朝,唐元和中入军,时宿直城东楼上。

yī xī yuè míng hū jiàn sì rén zhe huáng cóng dōng lái jù lì chéng xià shuō jǐ xìng míng zhuàng ruò zhuī bǔ

一夕月明,忽见四人著黄从东来,聚立城下,说己姓名,状若追捕。

yīn xiāng yǔ yuē dǒng jìn cháo cháng chí jīn gāng jīng yǐ yī fēn gōng dé zhù bì míng sī wǒ bèi méng huì rú hé shā zhī

因相语曰:“董进朝常持金刚经,以一分功德祝庇冥司,我辈蒙惠,如何杀之?

xū wang mìng xiāng dài

须枉命相待。

ruò cǐ rén tā qù wǒ děng wú suǒ lài yǐ

若此人他去,我等无所赖矣。

qí yī rén yún dǒng jìn cháo duì mén yǒu yī rén tóng nián tóng xìng shòu gēn xiāng liè kě yǐ dài yǐ

”其一人云:“董进朝对门有一人,同年同姓,寿根相埒,可以代矣。

yīn hū bú jiàn jìn cháo jīng yì zhī

”因忽不见,进朝惊异之。

jí míng wén duì mén kū shēng wèn qí gù sǐ zhě fù mǔ yún zi zuó xiāo bào zú

及明,闻对门哭声,问其故,死者父母云:“子昨宵暴卒。

jìn cháo gǎn qì shuō zhī yīn wèi bìn zàng gōng yǎng qí mǔ

”进朝感泣说之,因为殡葬,供养其母。

hòu chū jiā fǎ míng huì tōng zhù xìng yuán sì

后出家,法名慧通,住兴元寺。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

kāng zhòng qi

康仲戚

kāng zhòng qi táng yuán hé shí yī nián wǎng hǎi dōng shù suì bù guī

康仲戚,唐元和十一年往海东,数岁不归。

qí mǔ wéi yī zi rì jiǔ yì niàn

其母唯一子,日久忆念。

yǒu sēng qǐ shí mǔ jù yǔ zhī

有僧乞食,母具语之。

sēng yuē dàn chí jīn gāng jīng r jí huí yǐ

僧曰:“但持金刚经,儿疾回矣。

mǔ bù shí zì lìng xiě de jīng nǎi záo wū zhù yǐ xiàn zhī jiā qī qí shàng chén mù jìng lǐ

”母不识字,令写得经,乃凿屋柱以陷之,加漆其上,晨暮敬礼。

yī xī léi tíng dà zhèn bá cǐ zhù qù

一夕,雷霆大震,拔此柱去。

yuè yú r guǒ hái yǐ jǐn náng shèng jù mù yǐ zhì jiā rù bài guì mǔ

月余,儿果还,以锦囊盛巨木以至家,入拜跪母。

mǔ wèn zhī zhòng qi yuē hǎi zhōng yù fēng zhōu pò zhuì shuǐ hū yǒu léi zhèn tóu cǐ mù yú bō shàng mǒu yīn jiù fú zhī de zhì àn

母问之,仲戚曰:“海中遇风,舟破坠水,忽有雷震,投此木于波上,某因就浮之,得至岸。

mǒu mìng shì qí suǒ yǔ gǎn bù zūn jìng

某命是其所与,敢不尊敬!

mǔ jīng yuē bì wú cáng jīng zhī zhù

”母惊曰:“必吾藏经之柱。

jí pò zhù de jīng mǔ zǐ cháng tóng sòng niàn

”即破柱得经,母子常同诵念。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

wú kě jiǔ

吴可久

wú kě jiǔ yuè rén táng yuán hé shí wǔ nián jū cháng ān fèng mó ní jiào

吴可久,越人,唐元和十五年居长安,奉摩尼教。

qī wáng shì yì cóng zhī

妻王氏,亦从之。

suì yú qī bào wáng jīng sān zài jiàn mèng qí fu yuē mǒu zuò xié jiàn wèi shé zài huáng zǐ bēi fú tú xià míng dàn dāng sǐ yuàn wèi qǐng sēng jiù bǐ zhuǎn jīn gāng jīng jì miǎn tā kǔ

岁余,妻暴亡,经三载,见梦其夫曰:“某坐邪见为蛇,在皇子陂浮图下,明旦当死,愿为请僧,就彼转金刚经,冀免他苦。

mèng zhōng bù xìn huà zhī

”梦中不信,叱之。

qī nù tuò qí miàn

妻怒,唾其面。

jīng jué miàn zhǒng tòng bù kě rěn

惊觉,面肿痛不可忍。

qī fù mèng yú fu zhī xiōng yuē yuán zhōng qǔ lóng shé cǎo dǎo fu lì yù

妻复梦于夫之兄曰:“园中取龙舌草,捣傅立愈。

xiōng wù zǒu qǔ shòu qí dì xún yù

”兄寤走取,授其弟,寻愈。

jié dàn xiōng dì tóng wǎng qǐng sēng zhuǎn jīn gāng jīng

诘旦,兄弟同往,请僧转金刚经。

é yǒu dà shé cóng tǎ zhōng chū jǔ shǒu biàn shì jīng zhōng ér bì

俄有大蛇从塔中出,举首遍视,经终而毙。

kě jiǔ guī fú cháng chí cǐ jīng

可久归佛,常持此经。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

kāi xíng lì

开行立

táng kāi xíng lì shǎn zhōu rén bù shí zì

唐开行立,陕州人,不识字。

cháng qìng chū cháng chí jīn gāng jīng yī juàn suí shēn dào chù fén xiāng bài lǐ

长庆初,常持金刚经一卷随身,到处焚香拜礼。

hū tuó huò chū tóng zhōu yù shí yú zéi xíng lì qì huò ér táo

忽驮货出同州,遇十余贼,行立弃货而逃。

bù wǔ liù shí jīn zéi jǔ zhī jìng bù néng dòng

不五六十斤,贼举之,竟不能动。

xiāng shì jīng yì zhuī xíng lì wèn zhī

相视惊异,追行立,问之。

duì yuē zhōng yǒu jīn gāng jīng kǒng shì shén lì

对曰:“中有金刚经,恐是神力。

zéi fā náng guǒ yǒu jīng yān què yǔ bǎi yú qiān

”贼发囊,果有经焉,却与百余千。

qǐng qí qù shì bù zuò zéi shòu chí zhōng shēn

请其去,誓不作贼,受持终身。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

sēng fǎ zhèng

僧法正

táng jiāng líng kāi yuán sì bō rě yuàn sēng fǎ zhèng rì chí jīn gāng jīng sān qī biàn

唐江陵开元寺般若院僧法正,日持金刚经三七遍。

cháng qìng chū dé bìng zú

长庆初,得病卒。

zhì míng sī jiàn ruò wáng zhě wèn shī shēng píng zuò hé gōng dé

至冥司,见若王者,问师生平作何功德。

dá yuē cháng niàn jīn gāng jīng

答曰:“常念金刚经。

nǎi yī shàng diàn dēng xiù zuò niàn jīng qī biàn

”乃揖上殿,登绣座,念经七遍。

shì wèi xī hé zhǎng jiē xià kǎo lüè lùn duì jiē tíng xī ér tīng

侍卫悉合掌,阶下考掠论对,皆停息而听。

niàn bì qiǎn yī lì yǐn hái wáng xià jiē sòng yuē shàng rén gèng de sān shí nián zài rén jiān hū fèi dú sòng

念毕,遣一吏引还,王下阶送曰:“上人更得三十年在人间,忽废读诵。

yīn suí lì xíng shù shí lǐ zhì yī dà kēng lì yīn lín kēng zì hòu tuī zhī ruò yǔn kōng yān

”因随吏行数十里,至一大坑,吏因临坑,自后推之,若陨空焉。

sǐ yǐ qī rì wéi miàn bù lěng

死已七日,惟面不冷。

jīng zhōu sēng cháng jìng qīn jiàn qí shì

荆州僧常靖亲见其事。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

shā mí dào yīn

沙弥道荫

táng shí shǒu xiàn yǒu shā mí dào yīn cháng niàn jīn gāng jīng

唐石首县,有沙弥道荫,常念金刚经。

cháng qìng chū yīn tā chū yè guī zhōng lù hū yù hǔ hǒu zhì ér qián

长庆初,因他出夜归,中路忽遇虎,吼掷而前。

shā mí zhī bù miǎn nǎi bì mù zuò mò niàn jīn gāng jīng xīn qī jiù hù

沙弥知不免,乃闭目坐,默念金刚经,心期救护。

hǔ suì fú cǎo shǒu zhī

虎遂伏草守之。

jí shǔ cūn zhōng rén lái wǎng hǔ nǎi qù

及曙,村中人来往,虎乃去。

shì qí dūn chù xián liú yú de

视其蹲处,涎流于地。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

hé lǎo

何老

hé lǎo è zhōu rén cháng wèi shāng zhuān sòng jīn gāng jīng táng cháng qìng zhōng yīn yōng rén fù huò yè qì yú shān lù hū kùn mèi wèi yòng zhě jǐng qí shǒu tóu yú jiàn zhōng qǔ huò ér qū shì fāng zhōu jiàn hé lǎo lái huáng hài shén

何老,鄂州人,常为商,专诵金刚经.唐长庆中,因佣人负货,夜憩于山路,忽困寐,为佣者刭其首,投于涧中.取货而趋市,方鬻,见何老来,惶骇甚。

hé yuē wǒ de sòng jīng zhī lì shì bù yán yú rén

何曰:“我得诵经之力,誓不言于人。

suì xiāng yǔ wèi sēng

”遂相与为僧。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

gōu lóng yì

勾龙义

gōu lóng yì jiān zhōu lǐ lǐ yuán běn zuò lǐ

勾龙义,间州俚(“俚”原本作“里”。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

jiān yí jiǎn zì zhī wù

“间”疑“简”字之误。

rén

)人。

táng cháng qìng zhōng yú qī xiàn yōng lì zì jǐ

唐长庆中,于郪县佣力自给。

cháng yǐ yì rén yǒu jí wǎng shěng zhī jiàn xiě jīn gāng jīng lóng yì wú gù huǐ qì ér zhǐ jué zhī

常以邑人有疾,往省之,见写金刚经,龙义无故毁弃而止绝之。

guī jí yīn yǎ yī bù néng yù wán xiāo wú shí yì jìng bù huǐ

归即喑哑,医不能愈,顽嚣无识,亦竟不悔。

jǐn wǔ liù nián hū wén lín rén yǒu niàn shì jīng zhě tì rán zì zé yuē wǒ qián bàng zhēn jīng de cǐ yǎ bìng

仅五六年,忽闻邻人有念是经者,惕然自责曰:“我前谤真经,得此哑病。

jīn ruò huǐ xiè zhōng shēn jìng fèng què néng yán fǒu

今若悔谢,终身敬奉,却能言否。

zì hòu měi wén niàn jīng jí yǐ bì zhuān xīn ér tīng zhī yuè yú yí rú niàn de

”自后每闻念经,即倚壁专心而听之,月余,疑如念得。

shù rì ǒu xíng rù sì féng yī lǎo sēng lǐ zhī

数日,偶行入寺,逢一老僧,礼之。

sēng wèn hé shì suì zhǐ kǒu zhōng yǎ

僧问何事,遂指口中哑。

sēng suì yǐ dāo gē shé xià biàn néng yǔ

僧遂以刀割舌下,便能语。

yīn yǔ niàn jīng

因与念经。

zhèng rú lín rén zhī shēng

正如邻人之声。

jiǔ ér fǎng sēng dōu bù fù jiàn

久而访僧,都不复见。

bì huà xū pú tí zhǐ yuē cǐ shì yě

壁画须菩提,指曰:“此是也。

nǎi xiě jīng huà xū pú tí xiàng zhōng shēn lǐ bài

”乃写经,画须菩提像,终身礼拜。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

zhào ān

赵安

zhào ān chéng dū rén táng dà hé sì nián cháng chí jīn gāng jīng rì shí biàn

赵安,成都人,唐大和四年,常持金刚经,日十遍。

huì mán kòu tuì guī ān yú dào zhōng jiàn jūn qì zhé shōu zhì yú jiā wèi chóu zhě suǒ gào

会蛮寇退归,安于道中见军器,辄收置于家,为仇者所告。

lì bǔ zhì mén tì qì lǐ jīng ér qù

吏捕至门,涕泣礼经而去。

wèi yù lì suǒ lüè suì zì wū fú zuì jiāng kē duàn

为狱吏所掠,遂自诬服,罪将科断。

dào jié shuài tīng jiā niǔ zì jiě

到节帅厅,枷杻自解。

nǎi jí zhī ān yuē mǒu bù wéi dào jiē de zhī xiàng mò měi dú jīn gāng jīng kǒng shì qí lì

乃诘之,安曰:“某不为盗,皆得之巷陌,每读金刚经,恐是其力。

jié shuài huà zhī bù xìn

”节帅叱之不信。

jí guò cì hū yú ān míng xià shū yī fàng zì hòu jí yún yú bìng zhǔn fǎ jìng bù zhī hé yì yě

及过次,忽于安名下书一放字,后即云余并准法,竟不知何意也。

jí hái xǐ yù lǐ jīng kāi xiá shì zhī qí jīng róu liè zhé zhóu ruò zhuàng fū zhī lā yě

及还,洗浴礼经,开匣视之,其经揉裂折轴,若壮夫之拉也。

qī yuē mǒu hū wén xiá zhōng yǒu shēng rú yǒu zhuó pū

妻曰:“某忽闻匣中有声,如有斫扑。

nǎi ān bèi kǎo xùn zhī shí wú chà shī yě

”乃安被考讯之时,无差失也。

chū bào yìng jì

(出《报应记》)

✦ You read 卷一百零七·报应六(金刚经)

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.