dào shì wáng zuǎn zhēn bái xiān shēng huán kǎi lán gōng yuán jī
道士王纂真白先生桓闿兰公阮基
dào shì wáng zuǎn
道士王纂
dào shì wáng zuǎn zhě jīn tán rén yě jū mǎ jī shān
道士王纂者,金坛人也,居马迹山。
cháng yǐ yīn gōng jiù wù rén dǎi chǔn lèi
常以阴功救物,仁逮蠢类。
zhí xī jìn zhī mò zhōng yuán luàn lí jī jǐn jì zhēn yì lì nǎi zuò shí yǒu dú zhàng yǔn bì zhě duō lǘ lǐ diāo huāng sǐ wáng zhěn jiè
值西晋之末,中原乱离,饥馑既臻,疫疠乃作,时有毒瘴,殒毙者多,闾里凋荒,死亡枕藉。
zuǎn yú jìng shì fēi zhāng gào xuán sān xī zhī zhōng jì zhī yǐ qì
纂于静室,飞章告玄,三夕之中,继之以泣。
zhì dì sān yè yǒu guāng rú zhòu zhào qí jiā tíng jí yǒu ruì fēng jǐng yún fēn yù kōng jì é ér yì xiāng tiān lè xià jí tíng zhōng jiè jīn zhí ruì zhī shì sān qiān yú rén luó liè ruò yǒu suǒ hou
至第三夜,有光如昼,照其家庭,即有瑞风景云,纷郁空际,俄而异香天乐,下集庭中,介金执锐之士三千余人,罗列若有所候。
qǐng zhī zhū chuáng bǎo fān ní pèi yǔ jié hóng qí jǐn pèi gè èr xiāng duì qián yǐn chuáng jū qí qián jié zuì jū hòu
顷之,珠幢宝幡,霓旆羽节,红旗锦旆各二,相对前引,幢居其前,节最居后。
yòu sì qīng tóng zhí huā pěng xiāng èr shì nǚ pěng àn de shū jǐn xí qián lì jù píng zuǒ yòu lóng hǔ jiāng jūn shì cóng guān jiāng gè èr shí xǔ rén lì píng liǎng miàn ruò yǒu bèi wèi yān
又四青童执花捧香,二侍女捧案,地舒锦席,前立巨屏,左右龙虎将军,侍从官将,各二十许人,立屏两面,若有备卫焉。
fù yǒu jīn jiǎ dà jiàng jūn èr shí liù rén shén wǔ shí rén cì lóng hǔ èr jūn zhī wài bān liè sù rú yě
复有金甲大将军二十六人,神五十人,次龙虎二君之外,班列肃如也。
xū yú shēng huáng hài kōng
须臾,笙簧骇空。
zì běi ér zhì wǔ sè qí guāng zhuó shuò yàn yì
自北而至,五色奇光,灼烁艳逸。
yī rén pèi jiàn chí bǎn ér qián gào zuǎn yuē tài shàng dào jūn zhì yǐ
一人佩剑持版而前,告纂曰:“太上道君至矣。
yú shì bǎi bǎo dà zuò zì kōng ér xià tài shàng dà dào jūn shì èr zhēn rén èr tiān dì
”于是,百宝大座,自空而下,太上大道君,侍二真人,二天帝。
zài zuò zhī shàng dào jūn wǔ sè lián huā èr zhēn èr dì lì shì yān
在座之上,道君五色莲花,二真二帝立侍焉。
zuǎn bài shǒu yíng yè guì fú yú de
纂拜手迎谒,跪伏于地。
dào jūn yuē zi mǐn niàn shēng mín xíng yú zhāng zhēn kū xīn tóu xuè gǎn dòng yōu míng
道君曰:“子愍念生民,形于章真,刳心投血,感动幽冥。
de sī liè yán wú dé yǐ jiàn gōng yú zi yǐ
地司列言,吾得以鉴躬于子矣。
zuǎn pú fú lǐ xiè jìng dào jūn gào yuē fu yī yīn yī yáng huà yù wàn wù ér wǔ xíng wèi zhī yòng
”纂匍匐礼谢竟,道君告曰:“夫一阴一阳,化育万物,而五行为之用。
wǔ xíng hù hù yuán zuò qiě jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi yǒu xiāng shèng gè yǒu shèng shuāi dài xiè tuī qiān jiàn bù róng xī shì yǐ shēng shēng bù tíng qì qì xiāng xù xù yuán zuò shèng jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi
五行互(互原作且,据明抄本、陈校本改)有相胜,各有盛衰,代谢推迁,间不容息,是以生生不停,气气相续(续原作胜,据明抄本、陈校本改)。
yì jié yǐ lái wèi shǐ zàn chuò yě
亿劫已来,未始暂辍也。
de qí shēng zhě hé yú chún yáng shēng yú tiān ér xian
得其生者,合于纯阳,升于天而仙;
de qí sǐ zhě lún yú zhì yīn zài dì ér wèi guǐ
得其死者,沦于至阴,在地而为鬼。
guǐ wù zhī zhōng zì yǒu yōu liè qiáng ruò gāng róu shàn è yú rén shì wú yì
鬼物之中,自有优劣强弱,刚柔善恶,与人世无异。
yù huáng tiān zūn lǜ guǐ shén zhī sì héng hài yú rén yě cháng mìng wǔ dì sān guān jiǎn zhì bù yù zhī lǜ lìng xíng zhāng wǎng bù míng bèi
玉皇天尊,虑鬼神之肆横害于人也,常命五帝三官,检制部御之,律令刑章,罔不明备。
rán ér jì shì zhī mín jiāo wěi zhě zhòng chún yuán jì sàn yāo zhà méng shēng
然而季世之民,浇伪者众,淳源既散,妖诈萌生。
bù zhōng yú jūn bù xiào yú qīn wéi sān gāng wǔ cháng zhī jiào zì tóu sǐ dì
不忠于君,不孝于亲,违三纲五常之教,自投死地。
yóu yú liù tiān gù qì mó guǐ zhī tú yǔ lì dài yǐ lái jiāng bài jūn sǐ jù jié wèi dǎng yì qiāng hài shēng mín
由于六天故气,魔鬼之徒,与历代已来,将败军死,聚结为党,亦戕害生民。
jià yǔ chéng fēng yīn shuāi sì xì wèi zhǒng zhǒng bìng
驾雨乘风,因衰伺隙,为种种病。
zhòng shāng jí duō yì yǒu bù zhōng tiān nián lí qí tiān wang zhě
中伤极多,亦有不终天年,罹其天枉者。
xī yú dù yáng gōng chū shén zhòu jīng shòu zhēn rén táng píng shǐ qí liú bù yǐ jiù yú wù mín jiān yǒu zhī
昔于杜阳宫出神咒经,授真人唐平,使其流布,以救于物,民间有之。
shì rén jiàn wáng jiǎn bái qǐ zhī míng wèi wéi xū dàn
世人见王翦、白起之名,谓为虚诞。
cǐ gài cóng lái jiàng lǐng zhě shēng wèi bīng tǒng sǐ wèi guǐ shuài yǒu gōng zhě qiān wèi yīn guān
此盖从来将领者,生为兵统,死为鬼帅,有功者迁为阴官。
cán hài zhě yóu jū mó shǔ chéng wǔ xíng bài qì wèi zhài wèi chài
残害者犹居魔属,乘五行败气,为瘵为瘥。
rán yǐ yáng wèi dàn yǐ shén zhòu fú zhī zì dāng mǐ jí yǐ
然以阳为惮,以神咒服之,自当弭戢矣。
jīn yǐ shén huà shén zhòu èr jīng fù shòu yú zi àn ér xíng zhī yǐ zhěng hù wàn mín yě
今以《神化》、《神咒》二经,复授于子,按而行之,以拯护万民也。
jí mìng dài tóng pī jiǔ guāng zhī yùn yǐ shén huà jīng jí sān wǔ dà zhāi zhī jué shòu zhī yú zuǎn yuē miǎn ér qín zhī yīn gōng kè chéng zhēn jiē kě jì yě
”即命待童,披九光之韫,以《神化经》及《三五大斋》之诀,授之于纂,曰:“勉而勤之,阴功克成,真阶可冀也!
yán qì qiān chéng wàn qí xī běi ér jǔ shēng hái shàng qīng yǐ
”言讫,千乘万骑,西北而举,升还上清矣。
cuàn àn jīng pǐn zhāi kē xíng yú jiāng biǎo yì dú zhèn mǐ shēng líng yòu kāng
篡按经品斋科,行于江表,疫毒镇弭,生灵又康。
zì jìn jí cí méng qí fú zhě bù kě shèng jì yān
自晋及兹,蒙其福者,不可胜纪焉。
chū shén xiān gǎn yù chuán
(出《神仙感遇传》)
zhēn bái xiān shēng
真白先生
zhēn bái xiān shēng táo jūn huì hóng jǐng zì tōng míng wú jīng zhōu mù jùn qī shì sūn dān yáng rén yě
真白先生陶君,讳弘景,字通明,吴荆州牧浚七世孙,丹阳人也。
mǔ chū shēn mèng qīng lóng chū huái bìng èr tiān rén jiàng shǒu zhí xiāng lú
母初娠,梦青龙出怀,并二天人降,手执香炉。
jué yǔ zuǒ yòu yán dāng yùn nán zǐ fēi fán rén duō kǒng wú hòu
觉语左右,言当孕男子,非凡人,多恐无后。
jí shēng biāo yì yòu ér cōng shí zhǎng ér bó dá yīn dú shén xiān chuán yǒu chéng yún yù lóng zhī zhì
及生,标异,幼而聪识,长而博达,因读《神仙传》,有乘云驭龙之志。
nián shí qī yǔ jiāng xiào zhě xuàn liú jùn wèi sòng cháo shēng míng sì yǒu
年十七,与江𢽾、褚炫、刘俊,为宋朝“升明四友”。
shì qí lì zhū wáng shì dú
仕齐,历诸王侍读。
nián èr shí yú shāo fú shí hòu jiù xìng shì guān zhǔ sūn xiān shēng zī bǐng jīng fǎ jīng háng dào yào
年二十余,稍服食,后就兴世观主孙先生咨禀经法,精行道要。
dài tōng yōu dòng wēi zhuǎn zhuǎn yuán zuò chuán jù yún jí qī qiān yī qī li bó zhēn bái xiān shēng chuán gǎi fèng cháo qǐng nǎi bài biǎo jiě zhí
殆通幽洞微,转(转原作传,据《云笈七签》一○七《李渤贞白先生传》改)奉朝请,乃拜表解职。
dá zhào yōu tàn cì yǔ shén hòu
答诏优叹,赐与甚厚。
gōng qīng zǔ zhī yú zhēng lǔ tíng gòng zhàng shén shèng xián yún sòng qí yǐ lái wèi yǒu sī shì
公卿祖之于征虏亭,供帐甚盛,咸云:宋齐已来,未有斯事。
suì rù máo shān yòu de yáng xǔ zhēn shū
遂入茅山,又得杨许真书。
suì dēng yán gào jìng zì chēng huá yáng wěn jū shū shū yì yǐ cǐ dài xìng míng
遂登岩告静,自称“华阳稳居”,书疏亦以此代姓名。
zhì míng dì dì yuán zuò nián jù yún jí qī qiān gǎi shí yì yù yíng wǎng jiǎng shān kěn cí de zhǐ
至明帝(帝原作年,据《云笈七签》改)时,议欲迎往蒋山,恳辞得止。
rán chì mìng xiǎng lài héng wèi fán jí
然敕命饷赉,恒为繁极。
nǎi zào sān céng lóu qī zhǐ shēn jū qí shàng dì zǐ jū zhōng jiē bīn yú xià lìng yī xiǎo shù chuán dù ér yǐ
乃造三层楼栖止,身居其上,弟子居中,接宾于下,令一小竖传度而已。
qián guāng yǐn yào nèi xiū mì mì shēn chéng suǒ yì
潜光隐耀,内修秘密,深诚所诣。
yuǎn shǔ líng rén kě wèi gǎn ér suì tōng yǐ
远属灵人,可谓感而遂通矣。
shēn cháng qī chǐ bā cùn wéi xìng yuán tōng qiān jǐn xīn rú míng jìng yù wù biàn liǎo
身长七尺八寸,为性圆通谦谨,心如明镜,遇物便了。
shēn mù zhāng liáng zhī wéi rén shuài xìng qīng xū piāo piāo rán pō yǒu yún jiān xìng
深慕张良之为人,率性轻虚,飘飘然颇有云间兴。
qí suǒ tōng zhě jiē de yú xīn fēi bàng shi suǒ néng jí
其所通者,皆得于心,非傍识所能及。
cháng yú quán zhèng miù wěi
长于诠正谬伪。
dì lǐ lì suàn wén bù kōng fā chéng jí wéi tǐ
地理历算,文不空发,成即为体。
zào hún tiān yí zhuǎn zhī yǔ tiān xiāng huì
造浑天仪,转之,与天相会。
qí zhuàn zhēn gào yǐn jué zhù lǎo zi děng shū èr bǎi yú juǎn
其撰真诰隐诀,注老子等书,二百余卷。
zhì yǒng yuán yuán yuán zuò píng jù míng chāo běn gǎi sān nián shēn cáng xiàng huì
至永元(元原作平,据明抄本改)三年,深藏向晦。
jí liáng wǔ dì gé mìng yì guó hào wèi dìng xiān shēng nǎi yǐn zhū chèn jì dìng liáng yìng yùn zhī fú
及梁武帝革命,议国号未定,先生乃引诸谶记,定梁应运之符。
yòu zé jiāo chán rì líng yàn zhāo zhù
又择交禅日,灵验昭著。
chì shǐ rù shān xuān zhǐ chóu xiè
敕使入山,宣旨酬谢。
dì jì zǎo yǔ zhī jiāo yóu zì cǐ hòu dòng jìng bì bào
帝既早与之交游,自此后动静必报。
xiān shēng jì dé mì zhǐ miào jué yǐ wéi shén dān kě chéng héng kǔ wú yào dì gěi zhī
先生既得秘旨妙诀,以为神丹可成,恒苦无药,帝给之。
yòu shǒu chì zī yà xiān shēng yīn huà èr niú yī sàn fàng yú shuǐ jiān
又手敕咨迓,先生因画二牛:一散放于水间;
yī zhe jīn lóng yī rén zhí shéng yǐ zhàng qū zhī
一著金笼,一人执绳,以杖驱之。
dì xiào yuē cǐ rén wú suǒ bù zuò yù xiào yè wěi guī qǐ kě zhì yá
帝笑曰:“此人无所不作,欲效曳尾龟,岂可致邪。
qí shí měi yǒu dà shì wú bù yǐ qián chén zòu shí rén wèi zhī shān zhōng zǎi xiàng
”其时每有大事,无不已前陈奏,时人谓之“山中宰相。
yǐ dà tóng chū xiàn èr dāo yī míng shàn shèng yī míng chéng shèng wèi jiā bǎo
”以大同初,献二刀,一名“善胜”,一名“成胜”,为佳宝。
liáng wǔ chū wèi zhī dào jiào xiān shēng jiàn wù zhī hòu yì zhāng tiān shī dào yù jiàn lì xuán tán sān bǎi suǒ jiē xiān shēng zhī zī yě
梁武初未知道教,先生渐悟之,后诣张天师道裕,建立玄坛三百所,皆先生之资也。
liáng liáng xià yuán yǒu wǔ zì àn jīn lóu zǐ nǎi yuán dì suǒ zhuàn jù yún jí qī qiān shān dì jīn lóu zǐ yún yǔ yú yǐn shì zhòng táo zhēn bái shì dà fū zhòng zhōu hóng zhèng
梁(梁下原有武字,按《金楼子》乃元帝所撰,据《云笈七签》删)帝《金楼子》云:“予于隐士重陶真白,士大夫重周弘正。
qí yú yì lǐ jīng bó wú qióng yì yī shí míng shì yě
其于义理,精博无穷,亦一时名士也。
xiān shēng cháng zuò shī yún yí fu rèn sàn dàn píng shū zuò tán kōng
”先生尝作诗云:“夷甫任散诞,平叔坐谭空。
bù xìn zhāo yáng diàn huà zuò chán yú gōng
不信昭阳殿,化作单于宫。
qí shí rén jiē tán kōng lǐ bù xí wǔ shì hóu jǐng zhī nán yì rú suǒ yán
”其时人皆谈空理,不习武事,侯景之难,亦如所言。
xiān shēng yǐ dà tóng èr nián bǐng chén suì sān yuè rén yín shuò shí èr rì guǐ chǒu gào huà shí nián bā shí yī yán sè bù biàn qū shēn rú cháng shì zhōng xiāng qì jī rì bù sàn
先生以大同二年丙辰岁三月壬寅朔十二日癸丑告化,时年八十一,颜色不变,屈伸如常,室中香气,积日不散。
yǐ qí yuè shí sì rì biǎn yú léi píng shān tóng xuān yuán zhī zàng yì guān rú zǐ qiáo zhī cáng jiàn què bǐ yú zī rì kě de fú yān
以其月十四日,窆于雷平山,同轩辕之葬衣冠,如子乔之藏剑舄,比于兹日,可得符焉。
zhào zhuī zèng zhōng sàn dài fū shì zhēn bái xiān shēng réng chì shè rén jiān hù
诏追赠中散大夫,谥“贞白先生”,仍敕舍人监护。
mǎ shū dé dào chuán yún shòu péng lái dōu shuǐ jiān dì zǐ shù bǎi rén
马枢《得道传》云:“受蓬莱都水监,弟子数百人。
yǒu xiān dé dào zhě wéi wáng yuǎn zhī lù yì chōng huán qīng yuǎn sì xiān shēng zhī dé yān
有先得道者,唯王远知、陆逸冲、桓清远,嗣先生之德焉。
táng tiān bǎo yuán nián zhuī zèng jīn zǐ guāng lù dài fu tài bǎo liáng jùn xǔ kè běn jùn zuò shào líng wáng xiāo lún wèi bēi míng yān
”唐天宝元年,追赠金紫光禄大夫太保,梁郡(许刻本郡作邵)陵王萧纶为碑铭焉。
chū shén xiān gǎn yù chuán míng chāo běn zuò chū shén xiān shí yí
(出《神仙感遇传》,明抄本作出《神仙拾遗》)
huán kǎi
桓闿
huán kǎi zhě bù zhī hé xǔ rén yě shì huá yáng táo xiān shēng wèi zhí yì zhī shì xīn qín shí yú nián
桓闿者,不知何许人也,事华阳陶先生,为执役之士,辛勤十余年。
xìng cháng jǐn mò chén jìng fèng yì zhī wài wú suǒ yíng wéi
性常谨默沉静,奉役之外,无所营为。
yī dàn yǒu èr qīng tóng bái hè zì kōng ér xià jí yǐn jū tíng zhōng
一旦,有二青童白鹤,自空而下,集隐居庭中。
yǐn jū xīn rán lín xuān jiē zhī qīng tóng yuē tài shàng mìng qiú huán xiān shēng ěr
隐居欣然临轩接之,青童曰:“太上命求桓先生耳。
yǐn jū mò rán xīn jì mén rén wú xìng héng zhě mìng qiú zhī nǎi zhí yì huán jūn ěr
”隐居默然,心计门人无姓恒者,命求之,乃执役桓君耳。
wèn qí suǒ xiū hé dào ér zhì cǐ huán jūn yuē xiū mò cháo zhī dào jī nián qīn cháo tài dì jiǔ nián yǐ nǎi yǒu jīn rì zhī zhào
问其所修何道而致此,桓君曰:“修默朝之道积年,亲朝太帝九年矣,乃有今日之召。
jiāng shēng tiān táo jūn yù shī zhī huán gù zhí qiān bēi bù huò qǐng
”将升天,陶君欲师之,桓固执谦卑,不获请。
táo jūn yuē mǒu xíng jiào xiū dào qín yì zhì yǐ de fēi yǒu guò ér yān yán zài shì hu
陶君曰:“某行教修道,勤亦至矣,得非有过,而淹延在世乎?
yuàn wèi fǎng zhī tā rì xiāng gào
愿为访之,他日相告。
yú shì huán jūn fú tiān yī jià bái hè shēng tiān ér qù
”于是桓君服天衣,驾白鹤,升天而去。
sān rì mì jiàng táo jūn zhī shì yán yuē jūn zǐ yīn gōng zhe yǐ suǒ xiū běn cǎo yǐ méng chóng shuǐ zhì bèi wèi yào gōng suī jí rén ér hài yú wù mìng
三日,密降陶君之室言曰:“君子阴功著矣,所修本草,以虻虫水蛭辈为药,功虽及人,而害于物命。
yǐ cǐ yī jì zhī hòu dāng jiě xíng qù shì shǔ péng lái dōu shuǐ jiān ěr
以此一纪之后,当解形去世,署蓬莱都水监耳。
yán qì nǎi qù
”言讫乃去。
táo jūn fù yǐ cǎo mù zhī yào kě dài wù mìng zhě zhe bié xíng běn cǎo sān juǎn yǐ shú qí guò yān
陶君复以草木之药可代物命者,著别行本草三卷,以赎其过焉。
hòu guǒ jiě xíng dé dào
”后果解形得道。
chū shén xiān gǎn yù chuán míng chāo běn zuò chū shén xiān shí yí
(出《神仙感遇传》、明抄本作出《神仙拾遗》)
lán gōng
兰公
yǎn zhōu qū fù xiàn gāo píng xiāng jiǔ yuán lǐ yǒu zhì rén lán gōng
兖州曲阜县高平乡九原里,有至人兰公。
jiā zú bǎi yú kǒu jīng zhuān xiào xíng gǎn dòng qián kūn hū yǒu dòu zhōng zhēn rén xià jiàng lán gōng zhī shě zì chēng xiào tì wáng
家族百余口,精专孝行,感动乾坤,忽有斗中真人,下降兰公之舍,自称孝悌王。
yún jū rì zhōng wèi xian wáng yuè zhōng wèi míng wáng dòu zhōng wèi xiào tì wáng
云居日中为仙王,月中为明王,斗中为孝悌王。
fu xiào zhì yú tiān rì yuè wèi zhī míng
夫孝至于天,日月为之明;
xiào zhì yú de wàn wù wèi zhī shēng
孝至于地,万物为之生;
xiào zhì yú mín wáng dào wèi zhī chéng
孝至于民,王道为之成。
qiě qí sān cái zhào fēn shǐ yú sān qì sān qì zhě yù qīng sān tiān yě
且其三才肇分,始于三气,三气者,玉清三天也。
yù qīng jìng shì yuán shǐ tài shèng zhēn wáng zhì huà yě
玉清境是元始太圣真王治化也;
tài qīng zhě xuán dào liú xíng xū wú zì rán yù huáng suǒ zhì yě
太清者,玄道流行,虚无自然,玉皇所治也。
wú yú shàng qīng yǐ xià tuō huà rén jiān shì chén xiào tì zhī jiào
吾于上清已下,托化人间,示陈孝悌之教。
hòu jìn dài cháng yǒu zhēn xiān xǔ xùn chuán wú xiào dào zhī zōng shì wèi zhòng xian zhī zhǎng
后晋代尝有真仙许逊,传吾孝道之宗,是为众仙之长。
yīn fù lán gōng zhì dào mì zhǐ
”因付兰公至道秘旨。
yú shì lán gōng huò sī miào jué yǐng wù zhēn jī mò biàn wǎng yóu gù zhī qián shì
于是兰公获斯妙诀,颖悟真机,默辨往由,顾知前事。
yīn yǔ lǐ rén gòng chū jiāo yě hū dǔ gǔ zhǒng sān suǒ nǎi yún cǐ shì wú sān xiān jiě huà zhī fén qǐng mín bào guān lìng yí zhǒng páng zhī lù wù lìng rén wù jiàn tà
因与里人共出郊野,忽睹古冢三所,乃云:“此是吾三仙解化之坟,请民报官,令移冢旁之路,勿令人物践蹋。
lì nǎi xùn yú lán gōng cǐ yán yǐ hé yàn shí
”吏乃讯于兰公,此言以何验实。
gōng yuē dì yī zhǒng zhě xī yǒu zhēn rén hái gǔ jīn nǎi yǐ de fù xíng shì wéi dì xian cháng shēng jiǔ shì
公曰:“第一冢者,昔有真人骸骨,今乃已得复形,是为地仙,长生久视。
dì èr zhǒng jiàn yǒu xian yī yī duì dào jīng yī hán fù yǒu yī rén fāng rú zuì wò fā zhī liáng jiǔ nǎi néng huà tán cǐ yǐ tài yīn liàn xíng mián yǎng zhēn qì ěr
第二冢见有仙衣一对,道经一函,复有一人,方如醉卧,发之良久,乃能话谈,此以太阴炼形,绵养真气耳。
dì sān zhǒng yǒu yù yè dān fú zhī bái rì biàn dāng chōng zhù
第三冢有玉液丹,服之,白日便当冲翥。
yú shí guān lì yǔ lán gōng duì kāi sān zhǒng qí suǒ míng yàn yī yī bìng tóng
”于时官吏与兰公对开三冢,其所明验,一一并同。
lán gōng nǎi yì zhǒng jiān gōng qǔ xian yī guà tǐ yòu qǔ jīn dān fú zhī zhāo yāo wò zhǒng èr zhēn rén tóng gòng sǒng shēn ér qīng jǔ
兰公乃诣冢间,躬取仙衣挂体,又取金丹服之,招邀卧冢二真人,同共耸身而轻举。
guān lì huǐ xiè qián kěn bài chén qǐ wèn lán gōng hé shí xià jiàng
官吏悔谢,虔恳拜陈,启问兰公,何时下降。
gōng yuē wǒ zì cǐ měi shí rì yī zhì yú sī gèng yú shù nián bǎi rì yī jiàng shī xíng xiào dào yi zhǔn xuán kē jiē jì fán lóng fú zhēn zhì dào
公曰:“我自此,每十日一至于斯,更逾数年,百日一降,施行孝道,宜准玄科,接济樊笼,符臻至道。
zì ěr wú dōu shí wǔ tóng zǐ dān yáng sān suì líng hái pō yú lán gōng bìng shì xian zhī huà xiàn yě
”自尔,吴都十五童子,丹阳三岁灵孩,泊于兰公,并是仙之化现也。
suǒ chuán xiào dào zhī mì fǎ bié yǒu bǎo jīng yī zhì jīn dān yī hé tóng fú tiě quàn de zhī zhě wéi gāo míng dà shǐ xǔ zhēn jūn yān
所传孝道之秘法,别有宝经一帙,金丹一合,铜符铁券,得之者唯高明大使许真君焉。
chū shí èr zhēn jūn chuán
(出《十二真君传》)
yuán jī
阮基
yuán jī zhě hé nèi rén yě
阮基者,河内人也。
yǐ zhōu wǔ dì jiàn dé qī nián yīn shè xióng rù wáng wū shān dōng běi jiàn yī dào shì zuò sōng shù xià shén zhuàng qí yì
以周武帝建德七年,因射熊入王屋山东北,见一道士坐松树下,神状奇异。
jī suì shě gōng shǐ qǐ shǒu qǐ jū yǐ
基遂舍弓矢,稽首起居已。
shī mìng jī yuē kě zàn wǎng guān zhōng tiào wàng
师命基曰:“可暂往观中眺望。
yán jiān hū yǒu yī tóng zǐ yǐn jī dào guān mén
”岩间忽有一童子,引基到观门。
tái diàn yán lì jiē shì yǐ jīn yù
台殿严丽,皆饰以金玉;
tǔ dì qīng jìng jiē gàn bì liú lí
土地清净,皆绀碧琉璃;
xíng shù duān zhí lǜ yè zhū shí qīng fēng shí qǐ qiāng rán yǒu shēng
行树端直,绿叶朱实,清风时起,锵然有声。
jī yú mén xià guān lǎn xīn shén huáng bù
基于门下观览,心神惶怖。
zài bài qǐng tuì
载拜请退。
jí zhì shī suǒ shī xiào yuē rǔ bù gǎn jìn yá
即至师所、师笑曰:“汝不敢进邪?
jī yuē fán fū ròu rén bù shí dà dào hū yú jīn rì de dǔ tiān táng qíng chéng xǐ yuè bù néng zì shèng
”基曰:“凡夫肉人,不识大道,忽于今日,得睹天堂,情诚喜悦,不能自胜。
yuàn shī hóng cí jì jī chén nì
愿师弘慈,济基沉溺。
shī yuē rǔ jī zuì rén yě xiān shēn wēi yuán jīn de yù wǒ
”师曰:“汝积罪人也,先身微缘,今得遇我。
rǔ mìng jiāng jǐn qí nài zhī hé
汝命将尽,其奈之何?
jī wén bù shèng huáng sǒng kòu tóu qiān bǎi qiú qǐ shēng jīn
”基闻,不胜惶悚,叩头千百,求乞生津。
shī suì lìng jī shě è cóng shàn shì qì gōng shǐ nǎi shòu jī zhì huì shàng pǐn shí jiè jiān wèi shè shū shí
师遂令基,舍恶从善,誓弃弓矢,乃授基《智惠上品十戒》,兼为设蔬食。
shí qì lìng qù
食讫令去。
jī zài bài fèng cí shī yuē rǔ mìng jué zhī shí wú jiāng dù rǔ
基载拜奉辞,师曰:“汝命绝之时,吾将度汝。
qí nián dōng jī de bào bìng ér zú wéi zuǒ shǒu yī zhǐ shàng nuǎn
”其年冬,基得暴病而卒,唯左手一指尚暖。
jiā rén bù jí zàng zhī sān rì ér huó jiǔ néng yán
家人不即葬之,三日而活,久能言。
yán yún chū jiàn huáng yī shǐ zhě èr rén zhí wén shū yǐn jī qù hū zhì yī chù zhuàng rú yí fǔ zhì píng mén shǐ zhě yǐn rù
言云:初见黄衣使者二人,执文书,引基去,忽至一处,状如台府,至屏门,使者引入。
jiàn dà tīng shàng yǒu guān rén yǐn yǐn jiē qián xiǎo lì shù shí rén jiē zhí bù shū huò qīng huò hēi
见大厅上有官人隐隐,阶前小吏数十人,皆执簿书,或青或黑。
yǒu yī lì zhí hēi bù wèi jī yuē rǔ jī zuì shēn hòu yīng rù dì yù
有一吏执黑簿,谓基曰:“汝积罪深厚,应入地狱。
jī wén cāng cù huáng bù mò zhī hé yán
”基闻,仓卒惶怖,莫知何言。
liáng jiǔ sī zhī hū yì shèng shī xīn zhōng zuò niàn chū bié zhī shí yán lín mìng jué shí bì lái dù rǔ jīn rì wēi kùn xìng chuí jiù jì
良久思之,忽忆圣师,心中作念:“初别之时,‘言临命绝时,必来度汝’,今日危困,幸垂救济。
xū yú tiān xī běi ruì yún hū qǐ yún chē rǎn rǎn zì kōng ér xià zhí zhì jiē qián qù de zhàng yú ér zhǐ
”须臾,天西北瑞云忽起,云车冉冉,自空而下,直至阶前,去地丈余而止。
nǎi jiàn shèng shī zài chē zhōng zuò míng guān jiàn zhī
乃见圣师在车中坐,冥官见之。
jiē qǐ shǒu zuò lǐ
皆稽首作礼。
shèng shī yuē wǒ yǒu dì zǐ zài cǐ gù lái dù zhī
圣师曰:“我有弟子在此,故来度之。
nǎi qǔ jīng yī juàn fù jī jī zài bài guì shòu tí yún tài shàng jiù kǔ jīng
”乃取经一卷付基,基载拜跪受,题云《太上救苦经》。
lìng jī dú zhī yī biàn míng guān jiē qǐ shǒu shòu mìng tīng qì
令基读之一遍,冥官皆稽首受命听讫。
wèi jī yuē kě qù wù zhù cǐ shēn qín jīng jìn hòu gèng yǔ rǔ xiāng jiàn
谓基曰:“可去,勿住此,深勤精进,后更与汝相见。
yán qì shī shī suǒ zài wéi jué xiāng qì fēn yūn jiǔ zhī
”言讫,失师所在,唯觉香气氛氲久之。
nǎi jiàn yī huáng yī shǐ zhě yǐn jī zhì jiā wéi wén jiā hào qì zhī shēng jī nǎi hái huó
乃见一黄衣使者,引基至家,唯闻家号泣之声,基乃还活。
níng zuò liáng jiǔ zhuī yì mèng zhōng jīng bù yí yī zì
凝坐良久,追忆梦中经,不遗一字。
nǎi shèn chí niàn suì chāo lù chuán yú shì
乃慎持念,遂抄录传于世。
fù cí qīn yǒu rù wáng wū shān mò zhī suǒ zài
复辞亲友,入王屋山,莫知所在。
chū shén xiān gǎn yù chuán
(出《神仙感遇传》)