gǔ wén dà zhuàn zhòu wén xiǎo zhuàn bā fēn lì shū zhāng cǎo xíng shū fēi bái cǎo shū jí zhǒng shū
古文大篆籀文小篆八分隶书章草行书飞白草书汲冢书
lǐ sī xiāo hé cài yōng cuī yuàn zhāng zhī zhāng chǎng liú dé shēng shī yí guān liáng gǔ zuǒ bó hú zhāo zhōng yáo
李斯萧何蔡邕崔瑗张芝张昶刘德升师宜官梁鹄左伯胡昭钟繇
zhōng huì wéi dàn
钟会韦诞
gǔ wén
古文
àn gǔ wén zhě huáng dì shǐ cāng jié suǒ zào yě
按古文者,黄帝史苍颉所造也。
jié shǒu yǒu sì mù tōng yú shén míng
颉首有四目,通于神明。
yǎng guān kuí xīng yuán qū zhī shì fǔ chá guī wén niǎo jì zhī xiàng bó cǎi zhòng měi hé ér wèi zì shì yuē gǔ wén
仰观奎星圜曲之势,俯察龟文鸟迹之象,博采众美,合而为字,是曰古文。
xiào jīng yuán shén qì yún kuí zhǔ wén zhāng cāng jié fǎng xiàng shì yě
《孝经》援《神契》云:奎主文章,苍颉仿象是也。
chū shū duàn
(出《书断》)
dà zhuàn
大篆
àn dà zhuàn zhě zhōu xuān wáng tài shǐ shǐ zhòu suǒ zuò yě
按大篆者,周宣王太史史籀所作也。
huò yún zhù xià shǐ shǐ biàn gǔ wén huò tóng huò yì wèi zhī zhuàn
或云,柱下史始变古文,或同或异,谓之篆。
zhuàn zhě chuán yě chuán qí wù lǐ shī zhī wú qióng
篆者传也,传其物理,施之无穷。
zhēn fēng dìng liù shū sān yuē zhuàn shū
甄酆定六书,三曰篆书。
bā tǐ shū fǎ yī yuē dà zhuàn
八体书法,一曰大篆。
yòu hàn shū yì wén zhì shǐ zhòu shí wǔ piān bìng cǐ yě
又《汉书·艺文志》、《史籀》十五篇,并此也。
yǐ cǐ guān zhì zhī yòng yǐ jiào shòu wèi zhī shǐ shū fán jiǔ qiān zì
以此官制之,用以教授,谓之史书,凡九千字。
chū shū duàn
(出《书断》)
zhòu wén
籀文
zhōu tài shǐ shǐ zhòu suǒ zuò yě yǔ gǔ wén dà zhuàn xiǎo yì hòu rén yǐ míng chēng shū wèi zhī zhòu wén
周太史史籀所作也,与古文大篆小异,后人以名称书,谓之籀文。
qī lüè yuē shǐ zhòu zhě zhōu shí shǐ guān jiào xué tóng shū yě yǔ kǒng shì bì zhōng gǔ wén tǐ yì
《七略》曰:《史籀》者,周时史官教学童书也,与孔氏壁中古文体异。
zhēn fēng dìng liù shū èr yuē qí zì shì yě
甄酆定六书,二曰奇字是也。
chū shū duàn
(出《书断》)
xiǎo zhuàn
小篆
xiǎo zhuàn zhě qín chéng xiàng lǐ sī suǒ zuò yě
小篆者,秦丞相李斯所作也。
zēng sǔn dà zhuàn yì tóng zhòu wén wèi zhī xiǎo zhuàn
增损大篆,异同籀文,谓之小篆。
yì yuē qín zhuàn
亦曰秦篆。
chū shū duàn
(出《书断》)
bā fēn
八分
àn bā fēn zhě qín shí rén shàng gǔ wáng cì zhòng suǒ zuò yě
按八分者,秦时人上谷王次仲所作也。
wáng yīn yún wáng cì zhòng shǐ yǐ gǔ shū fāng guǎng shǎo bō shì
王愔云:王次仲始以古书方广,少波势。
jiàn chū zhōng yǐ lì cǎo zuò jiè fǎ zì fāng bā fēn yán yǒu mó jiè
建初中,以隶草作楷法,字方八分,言有模楷。
shǐ huáng de cì zhòng wén jiǎn lüè fù jí jí zhī yòng
始皇得次仲文,简略,赴急疾之用。
shén xǐ
甚喜。
qiǎn shǐ zhào zhī sān zhēng bù zhì
遣使召之,三征不至。
shǐ huáng dà nù zhì jiàn chē sòng zhī wū dào huà wèi dà niǎo fēi qù
始皇大怒,制槛车送之,于道化为大鸟飞去。
chū shū duàn
(出《书断》)
lì shū
隶书
àn lì shū zhě qín xià guī rén chéng miǎo suǒ zuò yě
按隶书者,秦下邽人程邈所作也。
miǎo zì yuán cén shǐ wèi xiàn lì dé zuì shǐ huáng yōu xì yún yáng yù zhōng
邈字元岑,始为县吏,得罪,始皇幽系云阳狱中。
tán sī shí nián yì xiǎo zhuàn fāng yuán ér wèi lì shū sān qiān zì zòu zhī
覃思十年,益小篆方圆,而为隶书三千字,奏之。
shǐ huáng shàn zhī yòng wèi yù shǐ
始皇善之,用为御史。
yǐ zòu shì fán duō zhuàn zì nán chéng nǎi yòng lì zì
以奏事烦多,篆字难成,乃用隶字。
yǐ wéi lì rén zuǒ shū gù yuē lì shū
以为隶人佐书,故曰隶书。
chū shū duàn
(出《书断》)
zhāng cǎo
章草
àn zhāng cǎo hàn huáng mén lìng shǐ shǐ yóu suǒ zuò yě
按章草,汉黄门令史史游所作也。
wèi héng li dàn bìng yún hàn chū ér yǒu cǎo fǎ bù zhī qí shuí
卫恒、李诞并云:汉初而有草法,不知其谁。
xiāo zi liáng yún zhāng cǎo zhě hàn qí xiāng dù cāo shǐ biàn gǎo fǎ
萧子良云:章草者,汉齐相杜操,始变藁法。
fēi yě wáng yīn yún yún zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ yuán dì dì yuán zuò zhāng jù míng chāo běn gǎi shí shǐ yóu zuò jí jiù zhāng
非也,王愔云:(云字原缺,据明抄本补)元帝(帝原作章,据明抄本改)时,史游作急就章。
jiě sàn lì tǐ cū shū zhī
解散隶体,粗书之。
hàn sú jiǎn duò jiàn yǐ xíng zhī shì yě
汉俗简惰,渐以行之是也。
chū shū duàn
(出《书断》)
xíng shū
行书
àn xíng shū zhě hòu hàn lì chuān liú dé shēng suǒ zào yě
按行书者,后汉隶川刘德升所造也。
xíng shū jí zhèng shū zhī xiǎo biàn biàn yuán zuò wěi jù míng chāo běn gǎi wu cóng jiǎn yì xiāng wén liú xíng gù wèi zhī xíng shū
行书即正书之小变,(变原作伪,据明抄本改)务从简易,相闻流行,故谓之行书。
wáng wáng yuán zuò yún jù míng chāo běn gǎi yīn yún jìn shì yǐ lái gōng shū zhě duō yǐ xíng shū zhù míng
王(王原作云,据明抄本改)愔云:晋世以来,工书者多以行书著名。
zhōng yuán cháng shàn xíng shū shì yě
钟元常善行书是也。
ěr hòu wáng xī zhī wáng xiàn zhī bìng zào qí jí yān
尔后王羲之、王献之,并造其极焉。
chū shū duàn
(出《书断》)
fēi bái
飞白
àn fēi bái zhě hòu hàn zuǒ zhōng láng cài yōng suǒ zuò yě
按飞白者,后汉左中郎蔡邕所作也。
wáng yǐn wáng yīn bìng yún fēi bái biàn jiè zhì yě
王隐、王愔并云:飞白变楷制也。
běn shì gōng diàn tí shǔ shì jì jìn wén zì yi qīng wēi bù mǎn míng wéi fēi bái
本是宫殿题署,势既劲,文字宜轻微不满,名为飞白。
wáng sēng qián yún fēi bái bā fēn zhī qīng zhě
王僧虔云:飞白、八分之轻者。
yōng zài hóng dōu mén jiàn jiàng rén shī è zhǒu suì chuàng yì yān
邕在鸿都门,见匠人施垩帚,遂创意焉。
chū shū duàn
(出《书断》)
cǎo shū
草书
àn cǎo shū zhě hòu hàn zhēng shì zhāng bó yīng suǒ zào yě
按草书者,后汉征士张伯英所造也。
liáng wǔ dì cǎo shū zhuàng yuē cài yōng yún xī qín zhī shí zhū hóu zhēng zhǎng
梁武帝《草书状》曰:蔡邕云,昔秦之时,诸侯争长。
yǔ xí xiāng chuán wàng fēng zǒu yì yǐ zhuàn lì nán bù néng jiù jí suì zuò fù jí zhī shū gài jīn zhī cǎo shū shì yě
羽檄相传,望烽走驿,以篆隶难,不能救急,遂作赴急之书,盖今之草书是也。
chū shū duàn
(出《书断》)
jí zhǒng shū
汲冢书
jí zhǒng shū gài wèi ān xī wáng shí wèi jùn jí xiàn gēng rén yú gǔ zhǒng zhōng de zhī
汲冢书,盖魏安厘王时,卫郡汲县耕人,于古冢中得之。
zhú jiǎn qī shū kē dòu wén zì zá xiě jīng shǐ yǔ jīn běn jiào yàn duō yǒu yì tóng
竹简漆书科斗文字,杂写经史,与今本校验,多有异同。
gēng rén xìng bù
耕人姓不。
bù zì hū zuò biāo qí míng yuē huái chū chūn qiū hòu xù wén xuǎn zhōng zhù
(不字呼作彪,其名曰淮,出《春秋后序》《文选》中注。
chū shàng shū gù shí
)(出《尚书故实》)
lǐ sī
李斯
qín chéng xiàng lǐ sī yuē shàng gǔ zuò dà zhuàn pō xíng yú shì dàn wèi gǔ yuǎn rén duō bù néng yì
秦丞相李斯曰:上古作大篆,颇行于世,但为古远,人多不能译。
jīn shān lüè fán zhě qǔ qí hé tǐ cān wèi xiǎo zhuàn
今删略繁者,取其合体,参为小篆。
sī shàn shū zì zhào gāo yǐ xià xián jiàn fú yān
斯善书,自赵高以下,咸见伏焉。
kè zhū míng shān bēi xǐ tóng rén bìng sī zhī bǐ
刻诸名山,碑玺铜人,并斯之笔。
shū qín wàng jì gōng shí nǎi yuē wú sǐ hòu wǔ bǎi sān shí nián dāng yǒu yī rén tì wú jī yān
书秦望纪功石,乃曰:吾死后五百三十年,当有一人,替吾迹焉。
chū méng tián bǐ jīng sī miào zhuàn shǐ shěng gǎi zhī wèi xiǎo zhuàn zhe zhe yuán zuò zhě jù míng chāo běn gǎi cāng jié piān qī zhāng
(出蒙恬《笔经》)斯妙篆,始省改之为小篆,著(著原作者,据明抄本改)《苍颉篇》七章。
suī dì wáng zhì wén shì yǒu sǔn yì zhōng yǐ wén dài zhì jiàn jiù jiāo lí
虽帝王质文,世有损益,终以文代质,渐就浇醨。
zé sān huáng jié shéng wǔ dì huà xiàng sān wáng ròu xíng sī kě kuàng yě
则三皇结绳,五帝画象,三王肉刑,斯可况也。
gǔ wén kě wéi shàng gǔ dà zhuàn wèi zhōng gǔ xiǎo zhuàn wéi xià gǔ
古文可为上古,大篆为中古,小篆为下古。
sān gǔ wèi shí cǎo lì wèi huá
三古为实,草隶为华。
miào jí yú huá zhě xī xiàn jīng qióng qí shí zhě zhòu sī
妙极于华者羲、献,精穷其实者籀、斯。
shǐ huáng yǐ hé shì zhī bì zuó ér wèi xǐ lìng sī shū qí wén
始皇以和氏之壁,琢而为玺,令斯书其文。
jīn tài shān yì shān jí qín wàng děng bēi bìng qí yí jì
今泰山峄山及秦望等碑,并其遗迹。
yì wèi chuán guó zhī wěi bǎo bǎi shì zhī fǎ shì
亦谓传国之伟宝,百世之法式。
sī xiǎo zhuàn rù shén dà zhuàn rù miào
斯小篆入神,大篆入妙。
lǐ sī shū zhī míng chāo běn zhī zuò rú wèi guān gài bù yì shī hu
李斯书,知(明抄本知作如)为冠盖,不易施乎。
chū shū píng bìng chū shū duàn
(出《书评》并出《书断》)
xiāo hé
萧何
qián hàn xiāo hé shàn zhuàn zhòu
前汉萧何善篆籀。
wèi qián diàn chéng tán sī sān yuè yǐ tí qí é
为前殿成,覃思三月,以题其额。
guān zhě rú liú hé shǐ tū bǐ shū
观者如流,何使秃笔书。
chū yáng xīn bǐ zhèn tú
(出羊欣《笔阵图》)
cài yōng
蔡邕
hòu hàn cài yōng zì bó jiē
后汉蔡邕字伯喈。
chén liú rén
陈留人。
yí róng qí wěi dǔ xiào bó xué néng huà shàn yīn míng tiān wén shù shù
仪容奇伟,笃孝博学,能画善音,明天文术数。
gōng shū zhuàn lì jué shì
工书,篆隶绝世。
yóu de bā fēn zhī jīng wēi tǐ fǎ bǎi biàn qióng líng jǐn miào dú bù jīn gǔ
尤得八分之精微,体法百变,穷灵尽妙,独步今古。
yòu chuàng zào fēi bái miào yǒu jué lún
又剏造飞白,妙有绝伦。
bó jiē bā fēn fēi bái rù shén dà zhuàn xiǎo zhuàn lì shū rù miào
伯喈八分飞白入神,大篆小篆隶书入妙。
nǚ yǎn shén xián yì gōng shū
女琰甚贤,亦工书。
bó jiē rù sōng shān xué shū yú shí shì nèi dé yī sù shū bā jiǎo chuí máng zhuàn xiě lǐ sī bìng shǐ zhòu yòng bǐ shì
伯喈入嵩山学书,于石室内得一素书,八角垂芒,篆写李斯并史籀用笔势。
bó jiē de zhī bù shí sān shí nǎi dà jiào xǐ huan ruò duì shù shí rén
伯喈得之,不食三时,乃大叫喜欢,若对数十人。
bó jiē yīn dú sòng sān nián biàn miào dá qí zhǐ
伯喈因读诵三年,便妙达其旨。
bó jiē zì shū wǔ jīng yú tài xué guān zhě rú shì
伯喈自书五经于太学,观者如市。
chū yáng xīn bǐ fǎ cài yōng shū gǔ qì fēng tòu jīng shuǎng rù shén
(出羊欣《笔法》)蔡邕书,骨气风透,精爽入神。
chū yuán áng shū píng bìng chū shū duàn
(出袁昂《书评》并出《书断》)
cuī yuàn
崔瑗
cuī yuàn zì zi yù ān píng rén
崔瑗字子玉,安平人。
zēng zǔ méng fù yīn
曾祖蒙,父骃。
zi yù guān zhì jì běi xiāng wén zhāng gài shì shàn zhāng cǎo shū
子玉官至济北相,文章盖世,善章草书。
shī yú dù dù mèi qù guò zhī diǎn huà jīng wēi shén biàn wú ài lì jīn bǎi liàn měi yù tiān zī kě wèi bīng hán yú shuǐ yě
师于杜度,媚趣过之,点画精微,神变无碍,利金百练,美玉天姿,可谓冰寒于水也。
yuán áng yún rú wēi fēng zǔ rì gū sōng yī zhī
袁昂云:如危峰阻日,孤松一枝。
wáng yǐn wèi zhī cǎo xián zhāng cǎo rù shén xiǎo zhuàn rù miào
王隐谓之草贤,章草入神,小篆入妙。
chū shū duàn
(出《书断》)
zhāng zhī
张芝
zhāng zhī zì bó yīng xìng hǎo shū
张芝字伯英,性好书。
fán jiā zhī yī bó jiē shū ér hòu liàn
凡家之衣帛,皆书而后练。
yóu shàn zhāng cǎo yòu shàn lì shū
尤善章草,又善隶书。
wéi zhòng jiāng wèi zhī cǎo shèng
韦仲将谓之《草圣》。
yòu yún cuī shì zhī ròu
又云,崔氏之肉。
zhāng shì zhī gǔ
张氏之骨。
qí zhāng cǎo jí jiù zhāng zì jiē yī bǐ ér chéng
其章草急就章字,皆一笔而成。
bó yīng zhāng cǎo xíng rù shén lì shū rù miào
伯英章草行入神,隶书入妙。
chū shū duàn bó yīng shū rú hàn wǔ ài dào píng xū yù xian
(出《书断》)伯英书,如汉武爱道,凭虚欲仙。
chū yuán áng shū píng
(出袁昂《书评》)
zhāng chǎng
张昶
zhāng chǎng zì wén shū bó yīng jì dì
张昶字文舒,伯英季弟。
wèi huáng mén shì láng yóu shàn zhāng cǎo
为黄门侍郎,尤善章草。
shū lèi bó yīng shí rén wèi zhī yà shèng
书类伯英,时人谓之亚圣。
wén shū zhāng cǎo rù shén bā fēn rù miào lì rù néng
文舒章草入神,八分入妙,隶入能。
chū shū duàn
(出《书断》)
liú dé shēng
刘德升
liú dé shēng zì jūn sì yǐng chuān rén
刘德升字君嗣,颍川人。
huán líng shì yǐ zào xíng shū shàn míng
桓、灵世以造行书擅名。
jí yǐ cǎo chuàng yì shén yán měi
即以草剏,亦甚妍美。
fēng liú wǎn yuē dú bù dāng shí
风流婉约,独步当时。
hú zhāo zhōng yáo bìng shī qí fǎ
胡昭、钟繇,并师其法。
shì wèi zhōng yáo shàn xíng xiá shū shì yě
世谓钟繇善行狎书是也。
ér hú shū tǐ féi zhōng shū tǐ shòu yì gè yǒu jūn sì zhī měi yě
而胡书体肥,钟书体瘦,亦各有君嗣之美也。
chū shū duàn
(出《书断》)
shī yí guān
师宜官
shī yí guān nán yáng rén
师宜官,南阳人。
líng dì hǎo shū zhēng tiān xià gōng shū yú hóng dōu mén zhě shù bǎi rén
灵帝好书,征天下工书于鸿都门者数百人。
bā fēn chēng yi guān wèi zuì dà zé yī zì jìng zhàng xiǎo zé fāng cùn qiān yán
八分称宜官为最,大则一字径丈,小则方寸千言。
shén jīn néng ér xìng shì jiǔ huò shí kōng zhì jiǔ jiā yīn shū qí bì yǐ shòu zhī guān zhě yún jí
甚矜能而性嗜酒,或时空至酒家,因书其壁以售之,观者云集。
gū jiǔ duō shòu zé chǎn miè zhī
酤酒多售,则铲灭之。
hòu wèi yuán shù jiāng jù lù gěng qiú bēi
后为袁术将钜鹿耿球碑。
shù suǒ lì yi guān shū yě
术所立,宜官书也。
chū shū duàn
(出《书断》)
yi guān shū rú diāo chì wèi xi piān piān zì shì
宜官书,如雕翅未息,翩翩自逝。
chū yuán áng shū píng
(出袁昂《书评》)
liáng gǔ
梁鹄
liáng gǔ zì mèng huáng ān dìng wū shì rén
梁鹄字孟皇,安定乌氏人。
shǎo hǎo shū shòu fǎ yú shī yí guān
师宜官恃才傲物、好饮酒。
yǐ shàn bā fēn shū zhī míng jǔ xiào lián wèi láng yì zài hóng dōu mén xià qiān xuǎn bù láng
以善八分书知名,举孝廉为郎,亦在鸿都门下,迁选部郎。
líng dì zhòng zhī
灵帝重之。
wèi wǔ shén ài qí shū cháng xuán zhàng zhōng yòu yǐ dīng bì yǐ wéi shèng yi guān yě
魏武甚爱其书,常悬帐中,又以钉壁,以为胜宜官也。
yú shí hán dān chún yì de cì zhòng fǎ chún yi wèi xiǎo zì gǔ yi wèi dà zì bù rú gǔ zhī yòng bǐ jìn shì yě
于时邯郸淳亦得次仲法,淳宜为小字,鹄宜为大字,不如鹄之用笔尽势也。
chū shū duàn
(出《书断》)
zuǒ bó
左伯
zuǒ bó zì zi yì dōng lái rén tè gōng bā fēn míng yǔ máo hóng děng liè xiǎo yì yú hán dān chún
左伯字子邑,东莱人,特工八分,名与毛弘等列,小异于邯郸淳。
yǐ shàn míng hàn mò yòu shén néng zuò zhǐ
已擅名汉末,又甚能作纸。
hàn xìng yǒu zhǐ dài jiǎn
汉兴,有纸代简。
zhì hé dì shí cài lún gōng wèi zhī ér zi yì yóu de qí miào
至和帝时,蔡伦工为之,而子邑尤得其妙。
gù xiāo zi liáng dá wáng sēng qián shū yún zi yì zhī zhǐ yán miào huī guāng
故萧子良答王僧虔书云:子邑之纸,妍妙辉光;
zhòng jiāng zhī mò yì diǎn rú qī
仲将之墨,一点如漆;
bó yīng zhī bǐ qióng shēng jìn sī
伯英之笔,穷声尽思。
miào wù yuǎn yǐ miǎo bù kě zhuī
妙物远矣,邈不可追。
chū shū duàn
(出《书断》)
hú zhāo
胡昭
hú zhāo zì kǒng míng yǐng chuān rén
胡昭字孔明,颍川人。
shǎo ér bó xué bù mù róng lì
少而博学,不慕荣利。
yǒu yí hào zhī jié shén néng zhòu shū zhēn xíng yòu miào
有夷、皓之节,甚能籀书,真行又妙。
wèi héng yún hú zhāo yǔ zhōng yáo bìng shī yú liú dé shēng jù shàn cǎo xíng
卫恒云:胡昭与钟繇,并师于刘德升,俱善草行。
ér hú féi zhōng shòu chǐ dú zhī jī dòng jiàn mó jiè
而胡肥钟瘦,尺牍之迹,动见模楷。
yáng xīn yún hú zhāo de zhāng zhī gǔ suǒ jìng de qí ròu wéi dàn de qí jīn
羊欣云:胡昭得张芝骨,索靖得其肉,韦诞得其筋。
zhāng huá yún hú zhāo shàn lì shū mào xiān yǔ xún xù gòng zhěng lǐ jì jí
张华云:胡昭善隶书,茂先与荀勖共整理记籍。
yòu lì shū bó shì zhì dì zǐ jiào xí yǐ zhōng hú wéi fǎ kě wèi sù shì yǐ
又立书博士,置弟子教习,以钟胡为法,可谓宿士矣。
chū shū duàn
(出《书断》)
zhōng yáo
钟繇
wèi zhōng yáo zì yuán cháng
魏钟繇字元常。
shǎo suí liú shèng rù bào dú shān xué shū sān nián
少随刘胜入抱犊山,学书三年。
suì yǔ wèi tài zǔ hán dān chún wéi dàn děng yì yòng bǐ
遂与魏太祖、邯郸淳、韦诞等议用笔。
yáo nǎi wèn cài bó jiē bǐ fǎ yú wéi dàn dàn xī bù yǔ
繇乃问蔡伯喈笔法于韦诞,诞惜不与。
nǎi zì zhuì xiōng ǒu xuè tài zǔ yǐ wǔ líng dān jiù zhī de huó
乃自槌胸呕血,太祖以五灵丹救之得活。
jí dàn sǐ yáo lìng rén dào jué qí mù suì de zhī yóu shì yáo bǐ gèng miào
及诞死,繇令人盗掘其墓,遂得之,由是繇笔更妙。
yáo jīng sī xué shū wò huà bèi chuān guò biǎo rú cè zhōng rì wàng guī
繇精思学书,卧画被穿过表,如厕终日忘归。
měi jiàn wàn lèi jiē shū xiàng zhī yáo shàn sān sè shū zuì miào zhě bā fēn
每见万类,皆书象之,繇善三色书,最妙者八分。
chū yáng xīn bǐ zhèn tú
(出羊欣《笔阵图》)
yáo yóu shàn shū míng chāo běn wú shū zì wū cáo xǐ cài yōng liú dé shēng
繇尤善书(明抄本无书字)于曹喜、蔡邕、刘德升。
zhēn shū jué shì gāng róu bèi yān
真书绝世,刚柔备焉。
diǎn huà zhī jiān duō yǒu yì qù
点画之间,多有异趣。
kě wèi yōu shēn wú jì gǔ yǎ yǒu yú
可谓幽深无际,古雅有余。
qín hàn yǐ lái yī rén ér yǐ
秦汉以来,一人而已。
suī gǔ zhī shàn zhèng yí ài jié rén yú xīn wèi zú duō yě shàng dé zāi
虽古之善政遗爱,结人于心,未足多也,尚德哉。
ruò qí xíng shū zé xī zhī xiàn zhī zhī yà
若其行书,则羲之、献之之亚。
cǎo shū zé wèi suǒ zhī xià
草书则卫索之下。
bā fēn zé yǒu wèi shòu shàn bēi chēng cǐ wèi zuì yě
八分则有魏受禅碑,称此为最也。
tài hé sì nián hōng dài bā shí yǐ
太和四年薨,迨八十矣。
yǐ yuán zuò nián jù míng chāo běn gǎi yuán cháng lì xíng rù shén cǎo bā fēn rù miào
(矣原作年,据明抄本改)元常隶行入神,草八分入妙。
chū shū duàn zhōng shū yǒu shí èr zhǒng yì wài qiǎo miào shí yì duō qí
(出《书断》)钟书有十二种,意外巧妙,实亦多奇。
chū yuán áng shū píng
(出袁昂《书评》)
zhōng huì
钟会
zhōng huì zì shì jì yuán cháng zi
钟会字士季,元常子。
shàn shū yǒu fù fēng
善书,有父风。
shāo bèi jīn gǔ měi jiān xíng cǎo yóu gōng lì shū
稍备筋骨,美兼行草,尤工隶书。
suì yì zhì piāo rán yǒu líng yún zhī zhì
遂逸致飘然,有凌云之志。
yì suǒ wèi jiàn zé gàn jiàng mò yé yān
亦所谓剑则干将镆铘焉。
huì cháng zhà wèi xún xù shū jiù xù mǔ zhōng fū rén qǔ bǎo jiàn
会尝诈为荀勖书,就勖母钟夫人取宝剑。
xiōng dì yǐ qiān wàn zào zhái wèi yí jū
兄弟以千万造宅,未移居。
xù nǎi qián huà yuán cháng xíng xiàng huì xiōng dì rù jiàn biàn dà gǎn tòng
勖乃潜画元常形象,会兄弟入见,便大感恸。
xù shū yì huì zhī lèi yě huì lì xíng cǎo zhāng cǎo bìng rù miào
勖书亦会之类也,会隶行草章草并入妙。
chū shū duàn
(出《书断》)
wéi dàn
韦诞
wèi wéi dàn zì zhòng jiāng jīng zhào rén tài pú zhī zǐ guān zhì shì zhōng
魏韦诞字仲将,京兆人,太仆之子,官至侍中。
fú yīng yú zhāng bó yīng jiān hán dān chún zhī fǎ
伏膺于张伯英,兼邯郸淳之法。
zhū shū bìng shàn tí shǔ yóu jīng
诸书并善,题署尤精。
míng dì líng yún tái chū chéng lìng zhòng jiāng tí bǎng
明帝凌云台初成,令仲将题榜。
gāo xià yì hǎo yi jiù diǎn zhèng zhī
高下异好,宜就点正之。
yīn wēi jù yǐ jiè zǐ sūn wú wéi dà zì jiè fǎ
因危惧,以戒子孙,无为大字楷法。
yuán áng yún rú lóng ná hǔ jù jiàn bá nǔ zhāng
袁昂云:如龙拿虎据,剑拔弩张。
zhāng mào xiān yún jīng zhào wéi dàn dàn zi xióng yǐng chuān zhōng yáo yáo zi huì bìng shàn lì shū
张茂先云:京兆韦诞、诞子熊、颍川钟繇、繇子会、并善隶书。
chū qīng lóng zhōng luò yáng xǔ qiū sān dōu gōng guàn shǐ jiù
初、青龙中,洛阳许邺三都,宫观始就。
zhào lìng zhòng jiāng dà wéi tí shǔ yǐ wéi yǒng zhì
诏令仲将大为题署,以为永制。
gěi yù bǐ mò jiē bù rèn yòng
给御笔墨,皆不任用。
yīn zòu cài yōng zì jīn néng shū jiān sī xǐ zhī fǎ fēi kù sù bù wàng xià bǐ
因奏:蔡邕自矜能书,兼斯、喜之法,非绔素不妄下笔。
fu yù shàn qí shì bì lì qí qì
夫欲善其事,必利其器。
ruò yòng zhāng zhī bǐ zuǒ bó zhǐ jí chén mò jiān cǐ sān zhě yòu de chén shǒu rán hòu kě yǐ chěng jìng zhàng zhī shì fāng cùn qiān yán
若用张芝笔、左伯纸、及臣墨,兼此三者,又得臣手,然后可以逞径丈之势,方寸千言。
rán cǎo jī zhī miào yà hu suǒ jìng yě
然草迹之妙,亚乎索靖也。
jiā píng wǔ nián zú nián qī shí wǔ
嘉平五年卒,年七十五。
zhòng jiāng bā fēn lì shū zhāng cǎo fēi bái rù miào xiǎo zhuàn rù néng
仲将八分、隶书、章草、飞白入妙,小篆入能。
xiōng kāng zì yuán jiāng
兄康字元将。
gōng shū
工书。
zi xióng zì shǎo li míng chāo běn li zuò jì
子熊字少李(明抄本李作季。
yì shàn shū
)亦善书。
shí rén yún míng fù zhī zǐ kè yǒu èr shì
时人云,名父之子,克有二事。
shì suǒ měi yān
世所美焉。
chū shū duàn
(出《书断》)
yòu yún wèi míng dì líng yún tái chéng wù xiān dìng bǎng wèi tí shǔ
又云,魏明帝凌云台成,误先订榜,未题署。
yǐ lóng chéng dàn lù lu zhǎng huán yǐn shàng shǐ jiù bǎng tí
以笼成诞,辘轳长𫄠引上,使就榜题。
qù de èr shí wǔ zhàng dàn wēi jù jiè zǐ sūn jué cǐ jiè fǎ
去地二十五丈,诞危惧,诫子孙,绝此楷法。
chū shū fǎ lù
(出《书法录》)