wáng zhèng jūn huáng bà mài xiàn ǎo sū shì nǚ wǔ hòu li chún fēng yáng guì fēi jiāng jiǎo cháng gǔn liú yǔ xī zhèng lǎng líng hú táo mén sēng sēng chù hóng fàn shì ní rèn zhī liáng yīn jiǔ xiá xiāng shǒu bǎn yǔ dào mǐn li cān jūn lóng fù běn
王正君黄霸卖馅媪苏氏女武后李淳风杨贵妃姜皎常衮刘禹锡郑朗令狐绹门僧僧处弘范氏尼任之良殷九霞相手板庾道敏李参军龙复本
wáng zhèng jūn xiāng fù rén
王正君(相妇人)
hàn wáng mǎng gū zhèng jūn xǔ jià zhì qī dāng háng shí fu zhé sǐ
汉王莽姑正君许嫁,至期当行时,夫辄死。
rú cǐ zhě zài
如此者再。
nǎi xiàn zhī zhào wáng wèi qǔ yòu hōng
乃献之赵王,未取又薨。
hòu yòu yǔ zhèng jūn fù zhì jūn shàn zhě guò xiāng zhèng jūn yuē guì wèi tiān xià mǔ
后又与正君父稚君善者过相正君曰:贵为天下母。
shì shí xuān dì shì yuán dì wèi tài zǐ
是时宣帝世,元帝为太子。
zhì jūn nǎi yīn wèi jùn wèi nà zhī tài zǐ tài zǐ xìng zhī shēng zǐ
稚君乃因魏郡尉纳之太子,太子幸之,生子。
xuān dì bēng tài zǐ lì zhèng jūn wèi huáng hòu shàng wèi tài zǐ
宣帝崩,太子立正君为皇后,上为太子。
yuán dì bēng tài zǐ lì shì wèi chéng dì
元帝崩,太子立,是为成帝。
zhèng jūn wèi huáng tài hòu jìng wèi tiān xià mǔ
正君为皇太后,竟为天下母。
chū lùn héng
(出《论衡》)
huáng bà
黄霸
huáng bà wèi yáng jiǎ yóu jiào yǔ shàn xiāng zhě tóng chē jù xíng
黄霸为阳夏游徼,与善相者同车俱行。
jiàn yī fù rén nián shí qī bā xiāng zhě zhǐ zhī yuē cǐ fù rén dāng dà fù wèi fēng hóu zhě fū rén
见一妇人年十七八,相者指之曰:此妇人当大富,为封侯者夫人。
gōng zhǐ chē shěn shì zhī
公止车,审视之。
xiāng zhě yuē jīn cǐ fù rén bù fù guì bo shū bù yòng yě
相者曰:今此妇人不富贵,卜书不用也。
cì gōng wèn zhī nǎi qí bàng lǐ rén wū jiā zǐ yě jí qǔ wèi qī
次公问之,乃其傍里人巫家子也,即娶为妻。
qí hòu cì gōng guǒ dà fù guì wèi zhì chéng xiàng fēng wèi liè hóu
其后次公果大富贵,位至丞相,封为列侯。
chū lùn héng
(出《论衡》)
mài xiàn ǎo
卖馅媪
táng mǎ zhōu zì bīn wáng shǎo gū pín míng shī chuán
唐马周字宾王,少孤贫,明诗传。
luò tuò bù shì chǎn yè bù wéi zhōu lǐ suǒ zhòng
落魄不事产业,不为州里所重。
bǔ bó zhōu zhù jiào rì yǐn jiǔ
补博州助教,日饮酒。
cì shǐ dá xī nù lǚ jiā jiù zé
刺史达奚怒,屡加咎责。
zhōu nǎi fú yī nán yóu cáo biàn zhī jìng
周乃拂衣南游曹汴之境。
yīn jiǔ hòu wǔ jùn yí lìng cuī xián yòu yù zé rǔ
因酒后忤浚仪令崔贤,又遇责辱。
xi zhì xīn fēng sù lǚ cì
西至新丰,宿旅次。
zhǔ rén wéi gòng shè zhū shāng fàn rén ér bù gù zhōu
主人唯供设诸商贩人,而不顾周。
zhōu suì mìng jiǔ yī dòu dú zhuó
周遂命酒一斗,独酌。
suǒ yǐn yú zhě biàn tuō xuē xǐ zú zhǔ rén qiè qí zhī
所饮余者,便脱靴洗足,主人窃奇之。
yīn zhì jīng tíng yú mài xiàn ǎo sì
因至京,停于卖馅媪肆。
shù rì qí mì yī guǎn kè chù ǎo nǎi yǐn zhì yú zhōng láng jiàng cháng hé zhī jiā
数日,祈觅一馆客处,媪乃引致于中郎将常何之家。
ǎo zhī chū mài xiàn yě li chún fēng yuán tiān gāng cháng yù ér yì zhī
媪之初卖馅也,李淳风、袁天纲尝遇而异之。
jiē qiè yún cǐ fù rén dà guì hé yǐ zài cǐ
皆窃云:此妇人大贵,何以在此。
mǎ gōng xún qǔ wèi qī
马公寻娶为妻。
hòu yǒu zhào wén wǔ wǔ pǐn guān yǐ shàng gè shàng fēng shì
后有诏,文武五品官已上,各上封事。
zhōu chén pián yí èr shí tiáo shì qiǎn hé zòu zhī
周陈便宜二十条事,遣何奏之。
nǎi qǐng zhì jiē gǔ nǎi wén wǔ guān fēi zǐ bì lǜ děng fú sè bìng chéng mén zuǒ yòu chū rù shì jiē hé zhǐ
乃请置街鼓,乃文武官绯紫碧绿等服色,并城门左右出入,事皆合旨。
tài zōng guài ér wèn hé suǒ jiàn hé duì yuē nǎi chén jiā kè mǎ zhōu suǒ wéi yě
太宗怪而问何所见,何对曰:乃臣家客马周所为也。
zhào jiàn yǔ yǔ mìng zhí mén xià shěng
召见与语,命直门下省。
réng lìng fáng xuán líng shì jīng jí cè bài rú lín láng shǒu jiān chá yù shǐ
仍令房玄龄试经及策,拜儒林郎,守监察御史。
yǐ cháng hé jǔ de qí rén cì bó bǎi pǐ
以常何举得其人,赐帛百匹。
zhōu hòu zhuǎn gěi shì zhōng zhōng shū shè rén yǒu jī biàn néng fū zòu
周后转给事中中书舍人,有机辩,能敷奏。
shēn shí shì duān dòng wú bù zhōng
深识事端,动无不中。
cén wén běn jiàn zhī yuē wú jiàn mǎ jūn lìng rén wàng juàn
岑文本见之曰:吾见马君,令人忘倦。
rán yuān jiān huǒ sè téng shàng bì sù dàn kǒng bù néng jiǔ ěr
然鸢肩火色,腾上必速,但恐不能久耳。
shù nián nèi guān zhì zǎi xiàng qí ǎo yì wèi fù rén
数年内,官至宰相,其媪亦为妇人。
hòu wèi lì bù shàng shū bìng xiāo kě mí nián bù chōu
后为吏部尚书,病消渴,弥年不瘳。
nián sì shí bā ér zú
年四十八而卒。
zhuī zèng yòu pú yè gāo táng gōng
追赠右仆射高唐公。
chū dìng mìng lù
(出《定命录》)
sū shì nǚ
苏氏女
sū mǒu xìn dōu fù rén yǒu nǚ shí rén wèi zé liáng xù
苏某,信都富人,有女十人,为择良婿。
zhāng wén chéng wǎng jiàn yān sū yuē cǐ suī yǒu cái bù néng fù guì
张文成往见焉,苏曰:此虽有才,不能富贵。
xìng de wǔ pǐn jí dāng sǐ yǐ
幸得五品,即当死矣。
wèi zhī gǔ shí yǐ jí dì rán wèi yǒu guān
魏知古时已及第,然未有官。
sū yún cǐ suī xíng zhì hēi xiǎo rán bì dāng guì
苏云:此虽形质黑小,然必当贵。
suì yǐ cháng nǚ jià zhī
遂以长女嫁之。
qí nǚ fā zhǎng qī chǐ hēi guāng rú qī zhū mèi jiē bù jí
其女发长七尺,黑光如漆,诸妹皆不及。
yǒu xiāng zhě yún cǐ nǚ fù bù niè sù shí
有相者云:此女富,不啮宿食。
zhū mèi xiào zhī gǔ yuē zhǐ shì pín hàn de mǐ xuán zhǔ gù wú sù fàn
诸妹笑知古曰:只是贫汉得米旋煮,故无宿饭。
qí hòu wèi wèi zǎi xiàng měi shí yī wù yǐ shàng guān gōng
其后魏为宰相,每食,一物已上官供。
chū dìng mìng lù
(出《定命录》)
wǔ hòu
武后
wǔ shì huò zhī wèi lì zhōu dū dū yě
武士彟之为利州都督也。
chì zhào yuán tiān gāng yì jīng shī tú jīng lì zhōu
敕召袁天纲诣京师,途经利州。
shì yuē shǐ xiāng qí qī yáng shì tiān gāng yuē fū rén gǔ fǎ fēi cháng bì shēng guì zǐ
士彟使相其妻杨氏,天纲曰:夫人骨法非常,必生贵子。
biàn zhào qí zi lìng xiāng yuán qìng yuán shuǎng
遍召其子,令相元庆、元爽。
yuē kě zhì cì shǐ
曰:可至刺史。
zhōng yì tún fǒu
终亦屯否。
jiàn hán guó fū rén yuē cǐ nǚ fū guì rán bù lì qí fu
见韩国夫人,曰:此女夫贵,然不利其夫。
wǔ hòu shí yī nán zǐ zhī fú rǔ mǔ bào yú huái zhōng
武后时衣男子之服,乳母抱于怀中。
tiān gāng dà jīng yuē cǐ láng jūn nán zǐ shén cǎi ào chè bù yì zhī
天纲大惊曰:此郎君男子,神彩奥澈,不易知。
suì lìng hòu shì xíng chuáng xià tiān gāng dà jīng yuē rì jiǎo lóng yán lóng jīng fèng jǐng
遂令后试行床下,天纲大惊曰:日角龙颜,龙睛凤颈。
fú xī zhī xiāng guì rén zhī jí yě
伏牺之相,贵人之极也。
gèng zhuǎn cè shì zhī yòu jīng yuē ruò shì nǚ dāng wèi tiān xià zhǔ yě
更转侧视之,又惊曰:若是女,当为天下主也。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
li chún fēng
李淳风
wǔ hòu zhī zhào rù gōng li chún fēng zòu yún hòu gōng yǒu tiān zǐ qì
武后之召入宫,李淳风奏云:后宫有天子气。
tài zōng zhào gōng rén yuè zhī lìng bǎi rén wèi yī duì
太宗召宫人阅之,令百人为一队。
wèn chún fēng chún fēng yún zài mǒu duì zhōng
问淳风,淳风云:在某队中。
tài zōng yòu fēn wéi èr duì chún fēng yún zài mǒu duì zhōng qǐng bì xià zì jiǎn zé
太宗又分为二队,淳风云:在某队中,请陛下自拣择。
tài zōng bù shí yù jǐn shā zhī
太宗不识,欲尽杀之。
chún fēng jiàn bù kě bì xià ruò liú suī huáng zuò zàn quē ér shè jì yán cháng
淳风谏不可,陛下若留,虽皇祚暂缺,而社稷延长。
bì xià ruò shā zhī dāng biàn wéi nán zǐ jí sǔn jiǎn huáng zú wú yí yǐ
陛下若杀之,当变为男子,即损减皇族无遗矣。
tài zōng suì zhǐ
太宗遂止。
chū dìng mìng lù
(出《定命录》)
yáng guì fēi
杨贵妃
guì fēi yáng shì zhī zài shǔ yě yǒu yě rén zhāng jiàn zhī yún dāng dà fù guì hé yǐ zài cǐ
贵妃杨氏之在蜀也,有野人张见之云:当大富贵,何以在此。
huò wèn zhì sān pǐn fū rén fǒu
或问至三品夫人否?
zhāng yún bú shì
张云:不是。
yī pǐn fǒu
一品否?
yuē bú shì
曰:不是。
rán zé huáng hòu yé
然则皇后耶?
yuē yì bú shì rán guì shèng yǔ huáng hòu tóng
曰:亦不是,然贵盛与皇后同。
jiàn yáng guó zhōng yún gōng yì fù guì wèi dāng bǐng tiān xià quán shì shù nián
见杨国忠,云:公亦富贵位,当秉天下权势数年。
hòu jiē rú qí shuō
后皆如其说。
chū dìng mìng lù
(出《定命录》)
jiāng jiǎo sēng shàn xiāng
姜皎(僧善相)
jiāng jiǎo zhī wèi guì yě hǎo yì liè
姜皎之未贵也,好弋猎。
liè hái rù mén jiàn sēng
猎还入门,见僧。
jiāng yuē hé wù dào rén zài cǐ
姜曰:何物道人在此。
sēng yún qǐ fàn
僧云:乞饭。
jiāng gōng lìng qǔ ròu shí yǔ zhī
姜公令取肉食与之。
sēng shí qì ér qù qí ròu bìng zài
僧食讫而去,其肉并在。
jiāng gōng shǐ rén zhuī wèn sēng yún gōng dà fù guì
姜公使人追问,僧云:公大富贵。
jiāng yuē rú hé de fù guì
姜曰:如何得富贵?
sēng yuē jiàn zhēn rén jí fù guì yǐ
僧曰:见真人即富贵矣。
jiāng yuē hé shí de jiàn zhēn rén
姜曰:何时得见真人?
sēng jǔ mù kàn yuē jīn rì jí jiàn zhēn rén
僧举目看曰:今日即见真人。
jiāng shǒu bì yī yào zǐ zhí èr shí qiān
姜手臂一鹞子,直二十千。
yǔ sēng xiāng suí qí mǎ chū chéng ǒu féng shàng huáng yì liè shí wéi lín zī wáng
与僧相随骑马出城,偶逢上皇亦猎,时为临淄王。
jiàn yào zǐ shi zhī yuē cǐ shì mǒu zhī yào zǐ fǒu
见鹞子识之曰:此是某之鹞子否?
jiāng yún shì
姜云是。
yīn xiāng suí liè
因相随猎。
é ér shī sēng suǒ zài
俄而失僧所在。
hòu yǒu nǚ wū zhì jiāng wèn yún rǔ qiě kàn jīn rì yǒu hé rén lái
后有女巫至,姜问云:汝且看今日有何人来。
nǚ wū yuē jīn rì tiān zǐ lái
女巫曰:今日天子来。
jiāng xiào yuē tiān zǐ zài gōng lǐ zuò qǐ lái kàn wǒ yé
姜笑曰:天子在宫里坐,岂来看我耶。
é yǒu kòu mén zhě yún sān láng lái
俄有叩门者云:三郎来。
jiāng chū jiàn nǎi shàng huáng
姜出见,乃上皇。
zì cǐ bèi jiā gōng jǐn qián mǎ suǒ xū wú gǎn xī zhě
自此倍加恭谨,钱马所须,无敢惜者。
hòu shàng huáng chū lù fǔ bǎi guān qīn jiù jǐn sòng wéi bú jiàn jiāng
后上皇出潞府,百官亲旧尽送,唯不见姜。
shàng huáng guài zhī
上皇怪之。
xíng zhì wèi běi yú lù cè dú jiàn jiāng gōng gòng zhàng shèng xiāng dài
行至渭北,于路侧,独见姜公供帐,盛相待。
shàng huáng xīn rán yǔ bié biàn dìng jūn chén zhī fēn
上皇忻然与别,便定君臣之分。
hòu jiāng guǒ fù guì
后姜果富贵。
chū dìng mìng lù
(出《定命录》)
cháng gǔn
常衮
cháng gǔn zhī zài fú jiàn yě yǒu sēng mǒu zhě shàn zhàn sè yán shì ruò shén
常衮之在福建也,有僧某者善占色,言事若神。
gǔn xī qí sēng lǎo mìng dì zǐ jiù qí shù
衮惜其僧老,命弟子就其术。
sēng yún cǐ shì tiān xìng fēi kě zào cì wèi chuán
僧云:此事天性,非可造次为传。
mǒu cháng yú jūn zuǒ yòu jiàn yī rén kě jiào
某尝于君左右,见一人可教。
biàn zhāo de xiǎo lì huáng chè yān
遍招,得小吏黄彻焉。
gǔn mìng jiù xué
衮命就学。
lǎo sēng suì yú àn shì zhōng zhì wǔ sè cǎi yú jià lìng zì qǔ zhī
老僧遂于暗室中,致五色采于架,令自取之。
yuē shì rén jiē yòng yǎn lì bù jìn dàn shú kàn zhī xún rì hòu yī xī rèn qí bái zhě
曰:世人皆用眼力不尽,但熟看之,旬日后,依稀认其白者。
hòu bàn suì kàn wǔ sè
后半岁,看五色。
jí dòng rán ér de yǐ
即洞然而得矣。
mìng zhī yuē yǐ ruò àn zhōng zhī shì wǔ cǎi huí zhī bái zhòu zhàn rén
命之曰:以若暗中之视五采,回之白昼占人。
yīn chuán qí fāng jué qiě yán hòu dài dāng wú jiā yě
因传其方诀,且言后代当无加也。
li jí fǔ yún huáng chè zhī zhàn yuán xǔ zhī yà yě
李吉甫云:黄彻之占,袁许之亚也。
chū chuán zǎi
(出《传载》)
liú yǔ xī
刘禹锡
bīn kè liú yǔ xī wèi tún tián yuán wài láng
宾客刘禹锡为屯田员外郎。
shí shì shāo yì dàn xī yǒu téng chào zhī shì
时事稍异,旦夕有腾趠之势。
zhī yī sēng shù shù jí jīng yù zhí rì yāo zhī zhì shěng
知一僧术数极精,寓直日,邀之致省。
fāng yù wèn mìng bào wéi xiù cái zài mén
方欲问命,报韦秀才在门。
gōng bù dé yǐ qiě jiàn lìng sēng zuò lián xià
公不得已且见,令僧坐帘下。
wéi xiù cái xiàn juǎn yǐ lüè shěng zhī yì qì shū kuàng
韦秀才献卷已,略省之,意气殊旷。
wéi jué zhī nǎi qù
韦觉之,乃去。
què yǔ sēng yǔ sēng bù dé yǐ yù tàn liáng jiǔ nǎi yuē mǒu yù yán yuán wài bì bù qiè rú hé
却与僧语,僧不得已,吁叹良久,乃曰:某欲言,员外必不惬,如何?
gōng yuē dàn yán zhī
公曰:但言之。
sēng yuē yuán wài hòu qiān nǎi běn háng zhèng láng yě
僧曰:员外后迁,乃本行正郎也。
rán xū dài shì lái wéi xiù cái zhī yìn chǔ zhì
然须待适来韦秀才知印处置。
gōng dà nù yī chū zhī
公大怒,揖出之。
bù xún rì biǎn guān
不旬日贬官。
wéi xiù cái nǎi chù hòu xiāng yě hòu èr shí yú nián zài zhōng shū wèi zhuǎn tún tián láng zhōng
韦秀才乃处厚相也,后二十余年,在中书,为转屯田郎中。
chū yōu xián gǔ chuī
(出《幽闲鼓吹》)
zhèng lǎng
郑朗
zhèng lǎng xiàng gōng chū jǔ yù yī sēng shàn sè
郑朗相公初举,遇一僧善色。
wèi yuē láng jūn guì jí rén chén rán wú jìn shì jí dì zhī fēn
谓曰:郎君贵极人臣,然无进士及第之分。
ruò jí dì zé yī shēng è sāi
若及第,则一生厄塞。
jì ér zhuàng yuán jí dì hè kè yíng mén wéi cǐ sēng bù zhì
既而状元及第,贺客盈门,唯此僧不至。
jí chóng shì tuì chù yàn zhě shén zhòng ér cǐ sēng dú hè yuē fù guì zài lǐ
及重试退黜,唁者甚众,而此僧独贺曰:富贵在里。
jì ér jìng rú nián bo
既而竟如年卜。
chū zhí yán
(出《摭言》)
líng hú táo mén sēng
令狐绹门僧
líng hú zhào gōng táo zài xiàng wèi mǎ jǔ wèi zé lù xiǎo jiàng
令狐赵公绹在相位,马举为泽潞小将。
yīn zòu shì dào zhái huì gōng yǒu yī mén sēng shàn shēng sè
因奏事到宅,会公有一门僧,善声色。
ǒu kuī zhī wèi gōng yuē shì yǒu yī jūn jiāng cān jiàn xiàng gōng shì hé rén
偶窥之,谓公曰:适有一军将参见相公,是何人?
gōng yǐ jǔ míng yǔ zhī sēng yuē qiè shì cǐ rén tā rì dāng yǔ xiàng gōng wèi fāng zhèn jiāo dài
公以举名语之,僧曰:窃视此人,他日当与相公为方镇交代。
gōng yuē cǐ biān fāng xiǎo jiàng zòng yǒu jūn gōng bù guò sāi yuán yī zhèn
公曰:此边方小将,纵有军功,不过塞垣一镇。
nài hé yǔ lǎo fū jiāo dài
奈何与老夫交代?
sēng yuē xiàng gōng dì gèng zhào yǔ yǔ pín dào wèi xì kàn
僧曰:相公第更召与语,贫道为细看。
gōng rán zhī
公然之。
jì qù sēng yuē jīn rì kàn gèng qīn qiè bìng kǒng shì yáng biàn
既去,僧曰:今日看更亲切,并恐是扬汴。
gōng yú shì shāo jiē zhī yǐ
公于是稍接之矣。
xián tōng jiǔ nián gōng zhèn wéi yáng jǔ pò páng xūn yǒu gōng
咸通九年公镇维扬,举破庞勋有功。
xiān shì yì zōng miàn xǔ gōng chéng yǔ qīng yáng zhōu
先是懿宗面许,功成,与卿扬州。
jì ér nán yú shuǎng xìn què chú jǔ huái nán xíng jūn sī mǎ
既而难于爽信,却除举淮南行军司马。
gōng wén zhī jì chǔ fèn suǒ sī
公闻之,既处分所司。
pái bǐ yíng xīn shǐ
排比迎新使。
qún xià jiē yuē cǐ yī xíng jūn ěr
群下皆曰:此一行军耳。
gōng nǎi yǐ qí shì bái zhī
公乃以其事白之。
guǒ rú suǒ yán
果如所言。
chū zhí yán
(出《摭言》)
sēng chù hóng
僧处弘
sēng chù hóng xí chán yú wǔ dāng shān
僧处弘习禅于武当山。
wáng jiàn wēi shí fàn cuó yú jūn fáng jiān réng xíng xiǎo qiè hào yuē zéi wáng bā
王建微时贩鹾于均房间,仍行小窃,号曰贼王八。
chù hóng jiàn ér miǎn zhī yuē zi tā rì wèi jí rén chén hé bù cóng róng
处弘见而勉之曰:子他日位极人臣,何不从戎。
bié tú gōng yè
别图功业。
ér yè yóu zhòu fú zhān zéi zhī hào hu
而夜游昼伏,沾贼之号乎?
jiàn gǎn zhī tóu zhōng wǔ jūn hòu jiàn zài shǔ
建感之,投忠武军,后建在蜀。
hóng yōng mén tú rù shǔ
弘拥门徒入蜀。
wèi gòu jīng shě yǐ ān zhī jí hóng jué chán yuàn yě
为构精舍以安之,即弘觉禅院也。
jiāng xī zhōng fu wēi shí yì yǐ fàn cuó wéi shì yù shàng lán hé shàng jiào qí zuò zéi ér kè hóng jǐng
江西钟傅微时亦以贩鹾为事,遇上蓝和尚教其作贼而克洪井。
zì shì jiā jìng zhì yú jūn fǔ dà shì cǐ sēng jiē de cān zhī yě
自是加敬,至于军府大事,此僧皆得参之也。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
fàn shì ní
范氏尼
tiān bǎo zhōng yǒu fàn shì ní nǎi yì guān liú yě zhī rén xiū jiù
天宝中,有范氏尼,乃衣冠流也,知人休咎。
lǔ gōng yán zhēn qīng qī dǎng zhī qīn yě
鲁公颜真卿妻党之亲也。
lǔ gōng wèi yú lǐ quán yīn yì fàn shì ní wèn mìng yuē mǒu yù jiù zhì kē zài qǐ shī yí yī yán
鲁公尉于醴泉,因诣范氏尼问命曰:某欲就制科,再乞师姨一言。
fàn shì yuē yán láng shì bì chéng
范氏曰:颜郎事必成。
zì hòu yī liǎng yuè bì cháo bài dàn bàn nián nèi
自后一两月必朝拜,但半年内。
shèn wù yǔ wài guó rén zhēng jìng kǒng yǒu qiǎn zhé
慎勿与外国人争竞,恐有谴谪。
gōng yòu yuē mǒu guān jiē jǐn de jí wǔ pǐn fǒu
公又曰:某官阶尽,得及五品否?
fàn xiào yuē lín yú yī pǐn yán láng suǒ wàng hé qí bēi yé
范笑曰:邻于一品,颜郎所望,何其卑耶!
lǔ gōng yuē guān jiē jǐn de wǔ pǐn shēn zhuó fēi yī dài yín yú ér zi bǔ zhāi láng mǒu zhī wàng mǎn yě
鲁公曰:官阶尽,得五品,身着绯衣,带银鱼,儿子补斋郎,某之望满也。
fàn ní zhǐ zuò shàng zǐ sī bù shí dān yuē yán láng láng zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ shān sè rú cǐ qí gōng yè míng jié chēng shì
范尼指坐上紫丝布食单曰:颜郎(郎字原缺,据明抄本补)衫色如此,其功业名节称是。
shòu guò qī shí
寿过七十。
yǐ hòu bú yào kǔ wèn
已后不要苦问。
lǔ gōng zài sān qióng jié fàn ní yuē yán láng cōng míng guò rén wèn shì bù bì dào dǐ
鲁公再三穷诘,范尼曰:颜郎聪明过人,问事不必到底。
yú yuè dà pú
逾月大酺。
lǔ gōng shì rì dēng zhì kē gāo děng shòu cháng ān wèi
鲁公是日登制科高等,授长安尉。
bù shù yuè qiān jiān chá yù shǐ yīn yā bān
不数月,迁监察御史,因押班。
zhōng yǒu xuān huá wú dù zhě mìng lì lù zòu cì jí gē shū hàn yě
中有喧哗无度者,命吏录奏次,即歌舒翰也。
hàn yǒu xīn pò shí bǎo chéng zhī gōng yīn qì sù xuán zōng
翰有新破石堡城之功,因泣诉玄宗。
xuán zōng zuò lǔ gōng yǐ qīng wǔ gōng chén biǎn pú zhōu sī cāng
玄宗坐鲁公以轻侮功臣,贬蒲州司仓。
yàn qí shì jì lì lì rú jiàn
验其事迹,历历如见。
jí lǔ gōng wèi tài shī fèng shǐ yú cài zhōu
及鲁公为太师,奉使于蔡州。
nǎi tàn yuē fàn shī yí zhī yán wú mìng xuán yú zéi bì yǐ
乃叹曰:范师姨之言,吾命悬于贼必矣!
chū róng mù xián tán
(出《戎幕闲谈》)
rèn zhī liáng
任之良
rèn zhī liáng yīng jìn shì jǔ bù dì zhì guān dōng diàn qì shí
任之良应进士举,不第,至关东店憩食。
yù yī dào shì yì cóng xi lái tóng zhǔ rén xiē
遇一道士亦从西来,同主人歇。
zhī liáng yǔ yǔ wèn suǒ cóng lái
之良与语,问所从来。
yún jīn hé yǒu shēn míng chēng yì hé bù què rù jīng
云:今合有身名称意,何不却入京?
rèn zǐ cí yǐ wú zī liáng dào jīng qiě wú jū chǔ
任子辞以无资粮,到京且无居处。
dào shì suì zī qián wù bìng yǔ yī tiē lìng xiàng sù míng guān běn yuàn zhōng tíng
道士遂资钱物,并与一贴,令向肃明观本院中停。
zhī liáng zhì jīng yì guān ān zhì
之良至京,诣观安置。
ǒu jiàn yī dào shì dú jīng wèi liáng yuē
偶见一道士读经,谓良曰。
tài shàng lǎo jūn èr yuè shí wǔ rì shēng
太上老君二月十五日生。
yīn shàng biǎo qǐng yǐ xuán yuán huáng dì shēng rì rán dēng
因上表,请以玄元皇帝生日燃灯。
shàng huáng lǎn biǎo yī xíng réng lìng zhōng shū zhào shì shǐ yǔ yī guān
上皇览表依行,仍令中书召试,使与一官。
lǐ lín fǔ jù nǎi yǔ bié chì chū shēn
李林甫拒,乃与别敕出身。
chū dìng mìng lù
(出《定命录》)
yīn jiǔ xiá
殷九霞
zhāng shì láng mǒu wèi hé yáng wū zhòng yì cóng shì tóng mù jiē shì míng bèi
张侍郎某为河阳乌重裔从事,同幕皆是名辈。
yǒu dào liú yīn jiǔ xiá lái zì qīng chéng shān yǒu zhī rén zhī jiàn
有道流殷九霞来自青城山,有知人之鉴。
wū gōng wèn jǐ nián shòu guān lù jiǔ xiá yuē sī tú guì rèn fán fú suǒ wàng zhě bǐng chí jūn zhóu fēng jiàn máo tǔ
乌公问己年寿官禄,九霞曰:司徒贵任蕃服,所望者秉持钧轴,封建茅土。
wéi zài bǎo shǒu yōng xūn bāo zhù èr yì
唯在保守庸勋,苞贮二义。
xiǎng fú lóng hòu shū bù kě yá
享福隆厚,殊不可涯。
jì ér biàn wèn bīn liáo jiǔ xiá yuē qí jiān bì yǒu tái fǔ
既而遍问宾僚,九霞曰:其间必有台辅。
shí wū gōng zhòng yī péi fù shǐ yīng shēng yuē péi zhōng chéng shì zǎi xiàng fǒu
时乌公重一裴副使,应声曰:裴中丞是宰相否?
jiǔ xiá yuē ruò yǐ mù qián rén shì yán zhī dāng rú zūn zhǐ
九霞曰:若以目前人事言之,当如尊旨。
yǐ mǒu suǒ guān jí bù zài cǐ
以某所观,即不在此。
shí xià hóu xiāng zī wèi guǎn yì xún guān qiě xíng zhì dī cuì
时夏侯相孜为馆驿巡官,且形质低粹。
wū yīn xì yuē mò shì xià hóu xún guān
乌因戏曰:莫是夏侯巡官?
duì yuē sī tú suǒ yán shì yǐ
对曰:司徒所言是矣。
wū gōng fǔ zhǎng ér xiào yuē zūn shī mò cuò fǒu
乌公抚掌而笑曰:尊师莫错否?
jiǔ xiá yuē mǒu shān yě zhī rén zǎo xiū zhí dào wú yì yú míng huàn jīn yù
九霞曰:某山野之人,早修直道,无意于名宦金玉。
gài yǐ suǒ jiàn rèn zhēn ér dào ěr
盖以所见,任真而道耳。
wū gōng yuē rú cǐ zé fēi mǒu suǒ zhī yě
乌公曰:如此则非某所知也。
rán qí cì guì dá zhě wèi shuí
然其次贵达者为谁?
yuē zhāng zhī shǐ suī bù jū láng miào lǚ lì qīng tú yì zhì róng xiǎn
曰:张支使虽不居廊庙,履历清途,亦至荣显。
jì chū suì zào zhāng shì láng suǒ jū cóng róng wèi yuē zhī shǐ shén gǔ qīng shuǎng qì yùn gāo mài
既出,遂造张侍郎所居,从容谓曰:支使神骨清爽,气韵高迈。
ruò yǐ fú miǎn lèi shēn zhǐ yú sān èr shí nián jū yú shì sú
若以绂冕累身,止于三二十年居于世俗。
tǎng néng bǎi tuō áo sú xiāng suí xué dào jí èr shí nián nèi bái rì shàng shēng
傥能摆脱嚣俗,相随学道,即二十年内白日上升。
mǒu zhī cǐ xíng fēi yǒu chén lǜ shí yì xún fǎng xiū zhēn zhī shì ěr
某之此行,非有尘虑,实亦寻访修真之士耳。
rán yuè rén shén duō wú rú zhī shǐ zhě
然阅人甚多,无如支使者。
zhāng yǐ qí yán yì fú kuò dàn wěi wěi rán
张以其言意浮阔,但唯唯然。
jiāng qù fù lái qíng shén kěn zhì
将去复来,情甚恳至。
shěn zhī zhāng yì bù huí pō shèn jiē xī
审知张意不回,颇甚嗟惜。
yīn liú yào shù lì bìng huáng zhǐ shū yī jiān ér bié yún yào fú zhī kě yǐ wú jí shū jì huàn tú suǒ de měi yī qiān zhuǎn mì zì qǐ zhī
因留药数粒,并黄纸书一缄而别云:药服之可以无疾,书纪宦途所得,每一迁转,密自启之。
shū qióng zhī chén
书穷之辰。
dāng zì xiāng yì
当自相忆。
qí hòu qiáo gōng xiǎn hè lìng míng zài jū tái xuàn
其后谯公显赫令名,再居台铉。
zhāng guǒ jiàn cháo liè chū rù tái shěng pèi fú zhū zǐ lián chá shù zhōu
张果践朝列,出入台省,佩服朱紫,廉察数州。
shū zài zhī yán mǐ bù xiáng xī
书载之言,靡不祥悉。
nián jí sān jì shí wéi hù bù shì láng
年及三纪,时为户部侍郎。
zhǐ zhī suǒ cún gài yì wú jǐ
纸之所存,盖亦无几。
suī míng wèi tōng xiǎn ér chǐ fà shuāi tuì
虽名位通显,而齿发衰退。
měi yǐ dào liú zhī shì huà yú qīn zhī zhuī xiǎng qí fēng mò néng jí yě
每以道流之事,话于亲知,追想其风,莫能及也。
chū jù tán lù
(出《剧谈录》)
xiāng shǒu bǎn yǔ dào mǐn
相手板庾道敏
sòng shān yáng wáng xiū yòu lǚ yǐ yán huà wǔ yán
宋山阳王休祐屡以言话忤颜。
yǒu yǔ dào mǐn zhě shàn xiāng shǒu bǎn
有庾道敏者善相手板。
xiū yòu yǐ shǒu bǎn tuō yán tā rén zhě yǔ yuē cǐ bǎn nǎi guì rán shǐ rén duō wǔ
休祐以手板讬言他人者,庾曰:此板乃贵,然使人多忤。
xiū yòu yǐ zhě yuān xiáng mì nǎi huàn qí shǒu bǎn
休祐以褚渊详密,乃换其手板。
bié rì zhě yú dì qián chēng xià guān dì shén bú yuè
别日,褚于帝前称下官,帝甚不悦。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
li cān jūn
李参军
táng li cān jūn zhě shàn xiāng hù zhī xiū jiù bì yàn jiē hū wèi li xiāng hù
唐李参军者善相笏,知休咎必验,皆呼为李相笏。
yán tiě yuàn guān lù zūn yǐ hù shì zhī
盐铁院官陆遵以笏视之。
yún píng shì láng jūn jiàn dào
云:评事郎君见到。
lù zūn xiào yuē shì zǐ zhí fǒu
陆遵笑曰:是子侄否?
yuē shì píng shì láng jūn
曰:是评事郎君。
lù jūn yuē zú xià shī shēng míng yǐ mǒu qiě wú r
陆君曰:足下失声名矣,某且无儿。
nǎi gèng jiāng chū lián xià kàn bì yǒu míng chāo běn yǒu zuò bù cuò
乃更将出帘下看:必有(明抄本有作不)错。
lù jūn shén báo zhī yǐ wéi zhà
陆君甚薄之,以为诈。
lù jūn xiān yǒu gē jī zài rèn chù qí yuè yǒu rèn fēn miǎn guǒ nán zǐ yě
陆君先有歌姬在任处,其月有妊,分娩果男子也。
yuán quē chū chù míng chāo běn zuò chū yì shǐ
(原缺出处,明抄本作出《逸史》)
lóng fù běn
龙复本
kāi chéng zhōng yǒu lóng fù běn zhě wú mù shàn tīng shēng chuāi gǔ
开成中,有龙复本者无目,善听声揣骨。
měi yán xiū jiù wú bù bì zhōng
每言休咎,无不必中。
fán yǒu xiàng jiǎn zhú hù yǐ shǒu niǎn zhī bì zhī guān lù nián shòu
凡有象简竹笏,以手捻之,必知官禄年寿。
sòng qí bǔ quē yǒu shèng míng yú shì jìn shēn zhī shì wú bù qīng shǔ
宋祁补缺有盛名于世,缙绅之士无不倾属。
qū zhǐ qiáo zú qī yú guì dá
屈指翘足,期于贵达。
shí yǒng lè xiāo xiāng zhì yì jū jiàn shǔ tóng rì yì zhī shòu yǐ suǒ chí zhú hù
时永乐萧相置亦居谏署,同日诣之,授以所持竹笏。
fù běn zhí xiāo gōng hù liáng jiǔ zhì yú fāng àn shàng yuē zǎi xiàng hù
复本执萧公笏良久,置于方案上曰:宰相笏。
cì zhì sòng bǔ quē zhě yuē zhǎng guān hù
次至宋补缺者曰:长官笏。
sòng wén zhī bù lè
宋闻之不乐。
xiāo yuē wú píng zhī yán ān zú jiè yì
萧曰:无凭之言,安足介意。
jīng yuè yú tóng liè yú zhōng shū hou jiàn zǎi xiàng
经月余,同列于中书候见宰相。
shí li zhū yá fāng bǐng jūn zhóu wēi zhèn cháo yě
时李朱崖方秉钧轴,威镇朝野。
wèi jiàn jiān zhù lì xián tán
未见间,伫立闲谈。
hù yǒu xié xuè
互有谐谑。
qǐng zhī chéng xiàng jù chū sòng yǐ shǒu bǎn zhàng miàn xiào wèi yǐ
顷之丞相遽出,宋以手板障面,笑未已。
zhū yá mù zhī huí gù zuǒ yòu yuē sòng bǔ quē xiào mǒu hé shì
朱崖目之,回顾左右曰:宋补缺笑某何事?
wén zhī zhě mò bù xīn hán gǔ piào
闻之者莫不心寒股慓。
wèi xún yuē chū wèi qīng hé xiàn lìng
未旬曰,出为清河县令。
suì yú suì zhōng suǒ rèn
岁余,遂终所任。
qí hòu xiāo gōng yáng lì qīng tú zì zhè xi guān chá shǐ rù pàn hù bù fēi jiǔ suì jū láng miào
其后萧公扬历清途,自浙西观察使入判户部,非久遂居廊庙。
jù rú fù běn zhī yán yě
俱如复本之言也。
chū jù tán lù
(出《剧谈录》)