yīn zhī guó gé yóu lǔ bān gōng rén yàn qiǎo rén yún míng tái yín yuān pǔ xīn fēng zhāng héng wáng sù líng yún tái chén sī wáng wú fū rén qū chún shuǐ zhī qī qì lán líng wáng sēng líng zhāo qī bǎo jìng tái
因祗国葛由鲁般弓人燕巧人云明台淫渊浦新丰张衡王肃凌云台陈思王吴夫人区纯水芝欹器兰陵王僧灵昭七宝镜台
yīn zhī guó
因祗国
zhōu chéng wáng wǔ nián yǒu yīn zhī guó qù wáng dōu jiǔ wàn lǐ lái xiàn nǚ gōng yī rén
周成王五年时,有一个因祇国,离京城九万里,进献来一位做女工的人。
shàn gōng qiǎo tǐ mào qīng jié
善工巧,体貌轻洁。
pī xiān luó xiù hú zhī yī cháng xiù xiū jū fēng zhì zé jié qí jīn dài kǒng piāo yáo bù néng zì zhǐ yě
披纤罗绣縠之衣,长袖修裾,风至则结其衿带,恐飘摇不能自止也。
qí rén shàn zhī yǐ wǔ sè sī nèi kǒu zhōng yǐn ér jié zhī zé chéng wén jǐn
其人善织,以五色丝内口中,引而结之,则成文锦。
qí guó rén yòu xiàn yún kūn jǐn wén shì yún cóng shān yuè zhōng chū yě
其国人又献云昆锦,文似云从山岳中出也;
yǒu liè dié jǐn wén shì yún xiá fù chéng zhì lóu dié yě
有列堞锦,文似云霞覆城雉楼堞也。
yǒu zá zhū jǐn wén shì guàn pèi zhū yě
有杂珠锦,文似贯珮珠也;
yǒu zhuàn wén jǐn wén shì dà zhuàn zhī wén yě
有篆文锦,文似大篆之文也;
yǒu liè míng jǐn wén shì luó liè dēng zhú yě
有列明锦,文似罗列灯烛也;
fú jiē guǎng sān chǐ
幅皆广三尺。
qí guó zhàng fu jiē qín yú gēng jià
其国丈夫,皆勤于耕稼。
yī rì chú shí qǐng zhī de
一日锄十顷之地。
yòu gòng jiā hé yī jīng yíng chē
又贡嘉禾,一茎盈车。
gù shí sú sì yán shī yuē lì gēng shí qǐng
故时俗四言诗曰:力耕十顷。
néng zhì jiā yǐng
能致嘉颖。
chū shí yí lù
(出《拾遗录》)
gé yóu
葛由
gé yóu shǔ qiāng rén
葛由,蜀羌人。
néng kè mù wèi yáng mài zhī
能刻木为羊卖之。
yī dàn chéng yáng rù shǔ chéng shǔ zhī háo guì huò suí zhī shàng suí shān
一旦乘羊入蜀城,蜀之豪贵,或随之上绥山。
suí shān gāo jùn zài é méi zhī xi
绥山高峻,在峨眉之西。
suí zhě jiē dé dào bù fù hái
随者皆得道,不复还。
gù lǐ yǔ yuē de suí shān yī táo suī bù néng xian yì zú yǐ háo
故里语曰:得绥山一桃,虽不能仙,亦足以豪。
shān xià duō lì cí yān
山下多立祠焉。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
lǔ bān
鲁般
lǔ bān dūn huáng rén mò xiáng nián dài
鲁般,敦煌人,莫详年代。
qiǎo móu zào huà
巧侔造化。
wū liáng zhōu zào fú tú zuò mù yuān měi jī xiē sān xià chéng zhī yǐ guī
于凉州造浮图,作木鸢,每击楔三下,乘之以归。
wú hé
无何。
qí qī yǒu rèn fù mǔ jí zhī qī jù shuō qí gù
其妻有妊,父母诘之,妻具说其故。
qí fù hòu cì de yuān xiē shí yú xià chéng zhī suì zhì wú huì
其父后伺得鸢,楔十余下,乘之,遂至吴会。
wú rén yǐ wéi yāo suì shā zhī bān yòu wèi mù yuān chéng zhī
吴人以为妖,遂杀之,般又为木鸢乘之。
suì huò fù shī
遂获父尸。
yuàn wú rén shā qí fù yú sù zhōu chéng nán zuò yī mù xiān rén jǔ shǒu zhǐ dōng nán wú dì dà hàn sān nián
怨吴人杀其父,于肃州城南,作一木仙人,举手指东南,吴地大旱三年。
bo yuē bān suǒ wéi yě
卜曰,般所为也。
jī wù jù qiān xiè zhī
赍物巨千谢之。
bān wèi duàn qí yī shǒu qí yuè wú zhōng dà yǔ
般为断其一手,其月吴中大雨。
guó chū tǔ rén shàng qí dǎo qí mù xian liù guó shí
国初,土人尚祈祷其木仙,六国时。
gōng shū bān yì wèi mù yuān yǐ kuī sòng chéng
公输班亦为木鸢,以窥宋城。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
gōng rén
弓人
sòng jǐng gōng zào gōng jiǔ nián nǎi chéng ér jìn zhī
宋景公造弓,九年乃成而进之。
gōng rén guī jiā sān rì ér zú
弓人归家,三日而卒。
gài jiàng zhě xīn lì jǐn yú cǐ gōng yǐ
盖匠者心力尽于此弓矣。
hòu gōng dēng shòu quān zhī tái yòng cǐ gōng shè zhī shǐ yuè xī bà zhī shān péng chéng zhī dōng yú jìn zhōng shí yǐn yǔ yān
后公登兽圈之台,用此弓射之,矢越西霸之山,彭城之东,余劲中石饮羽焉。
chū huái nán zǐ
(出《淮南子》)
yàn qiǎo rén
燕巧人
yàn wáng zhēng qiǎo shù rén qǐng yǐ jí zhī duān wèi mù mǔ hóu
燕王征巧术人,请以棘之端为沐母猴。
mǔ hóu chéng qiǎo rén yuē rén zhǔ yù guān zhī bì bàn suì bù rù gōng bù yǐn jiǔ shí ròu
母猴成,巧人曰:人主欲观之,必半岁不入宫,不饮酒食肉。
ér jì yuē chū shì zhī yàn yīn zhī jiān ér jí cì zhī mǔ hóu nǎi kě jiàn yǐ
而霁曰出,视之宴阴之间,而棘刺之母猴,乃可见矣。
yàn wáng ēn yǎng bù néng guān yě
燕王恩养,不能观也。
chū yì wén lèi jù
(出《艺文类聚》)
yún míng tái
云明台
shǐ huáng qǐ yún míng tái qióng sì fāng zhī zhēn mù tiān xià qiǎo gōng
始皇起云明台,穷四方之珍木,天下巧工。
nán de yān qiū bì shù lì shuǐ rán shā bēn dōu zhū ní yún gāng sù zhú
南得烟丘碧树,郦水燃沙,贲都朱泥,云冈素竹;
dōng de cōng luán jǐn bǎi piāo suì lóng shān hán hé xīng zhè wán shān yún zǐ
东得葱峦锦柏,缥檖龙杉,寒河星柘,岏山云梓;
xi de lòu hǎi fú jīn làng yuān yǔ bì tiáo zhāng xiá sāng chén táng yuán chóu
西得漏海浮金,浪渊羽璧,条章霞桑,沈唐员筹;
běi de míng fù qián qī yīn bǎn wén zǐ qiān liú hēi pò àn hǎi xiāng qióng
北得冥阜干漆,阴坂文梓,褰流黑魄,暗海香琼。
zhēn yì shì jí
珍异是集。
yǒu èr rén jiē xū téng chuán mù yùn jīn fǔ yú yún zhōng
有二人皆虚腾椽木,运斤斧于云中。
zǐ shí qǐ gōng zhì wǔ shí yǐ bì
子时起功,至午时已毕。
qín rén jiē yán zhī zǐ wǔ tái yě yì yán yú zǐ wǔ zhī de
秦人皆言之子午台也,亦言于子午之地。
gè qǐ yī tái
各起一台。
èr shuō yǒu yí
二说有疑。
chū shí yí lù
(出《拾遗录》)
yín yuān pǔ
淫渊浦
rì nán zhī nán yǒu yín quán zhī pǔ
日南之南,有淫泉之浦。
yán qí shuǐ jìn yín cóng de ér chū yǐ chéng yuān gù yuē yín quán yě
言其水浸淫从地而出,以成渊,故曰淫泉也。
huò yán cǐ quán gān ruǎn nán nǚ yǐn zhī zé yín
或言此泉甘软,男女饮之则淫。
qí shuǐ xiǎo chù kě làn shāng qiān shè dà chù kě fāng zhōu yán sù suí liú qū zhí
其水小处可滥觞褰涉,大处可方舟沿溯,随流屈直。
qí shuǐ jī shí zhī shēng shì rén zhī gē xiào wén zhě lìng rén yín dòng gù sú wèi zhī yín quán
其水激石之声,似人之歌笑,闻者令人淫动,故俗为之淫泉。
shí yǒu fú yàn sè rú jīn qún fēi xì yú shā lài
时有凫雁,色如金,群飞戏于沙濑。
luó zhě de zhī nǎi zhēn jīn fú yě
罗者得之,乃真金凫也。
xī qín pò lì shān zhī fén xíng yě zhě jiàn jīn fú xiàng nán miàn fēi zhì yín quán
昔秦破郦山之坟,行野者见金凫向南面,飞至淫泉。
bǎo dǐng yuán nián zhāng shàn wèi rì nán tài shǒu
宝鼎元年,张善为日南太守。
jùn mín yǒu de jīn fú yǐ xiàn tài shǒu zhāng shàn
郡民有得金凫,以献太守张善。
shàn bó shí duō tōng kǎo qí nián yuè jì shì qín shǐ huáng mù jīn fú yě
善博识多通,考其年月,既是秦始皇墓金凫也。
xī shǐ huáng wèi zhǒng liǎn tiān xià guī yì shēng xùn gōng rén
昔始皇为冢,敛天下瑰异,生殉工人。
qīng yuǎn fāng qí bǎo yú zhǒng zhōng
倾远方奇宝于冢中。
wèi jiāng hǎi chuān dú jí liè shān yuè zhī xíng
为江海川渎及列山岳之形。
yǐ shā táng chén tán wèi zhōu jí jīn yín wèi fú yàn yǐ liú lí zá bǎo wèi guī yú
以沙棠沉檀为舟楫,金银为凫雁,以琉璃杂宝为龟鱼。
yòu yú hǎi zhōng zuò yù xiàng qíng yú xián huǒ zhū wèi xīng yǐ dài gāo zhú
又于海中作玉象黥鱼衔火珠为星,以代膏烛。
guāng chū zhǒng jiān jīng líng zhī wěi yě
光出冢间,精灵之伟也。
jiē shēng mái qiǎo jiàng yú zhǒng lǐ
皆生埋巧匠于冢里。
yòu liè dēng zhú rú jiǎo rì yān
又列灯烛如皎日焉。
xiān suǒ mái gōng jiàng yú zhǒng nèi zhì bèi kāi shí jiē bù sǐ
先所埋工匠于冢内,至被开时皆不死。
qiǎo rén yú zhǒng lǐ zhuó shí wèi lóng fèng xiān rén zhī xiàng jí zuò bēi cí zàn
巧人于冢里,琢石为龙凤仙人之像,及作碑辞赞。
hàn chū fā cǐ zhǒng yàn zhū shǐ chuán jiē wú liè xian lóng fèng zhī zhì zé zhī shēng mái jiàng zhě zhī suǒ zuò yě
汉初发此冢,验诸史传,皆无列仙龙凤之制,则知生埋匠者之所作也。
hòu rén gèng xiě cǐ bēi wén ér cí duō yuàn kù zhī yán nǎi wèi yuàn bēi
后人更写此碑文,而辞多怨酷之言,乃谓怨碑。
shǐ jì lüè ér bù lù yǐ
史记略而不录矣。
chū shí yí lù
(出《拾遗录》)
xīn fēng
新丰
gāo zǔ jì zuò xīn fēng bìng yí jiù shè
高祖既作新丰,并移旧社。
jiē xiàng dòng yǔ wù sè rú jiù
街巷栋宇,物色如旧。
shì nǚ lǎo yòu xiāng xié lù shǒu gè zhī qí shì
士女老幼,相携路首,各知其室。
fàng quǎn yáng jī yā yú tōng qú wàng tú yì jìng shi qí jiā
放犬羊鸡鸭于通衢望途,亦竟识其家。
jiàng rén cháo kuān suǒ wéi yě
匠人朝宽所为也。
yí zhě jiē xǐ qí shì ér lián zhī gù jìng jiā shǎng zèng yuè yú zhì lèi bǎi jīn
移者皆喜其似而怜之,故竞加赏赠,月余致累百金。
chū xī jīng zá jì
(出《西京杂记》)
zhāng héng
张衡
hòu hàn zhāng héng zì píng zi zào hòu fēng dì dòng yí
后汉张衡字平子,造候风地动仪。
yǐ jīng tóng zhù zhī yuán jìng bā chǐ gài hé lóng qǐ xíng rú jiǔ zūn shì yǐ zhuàn wén jí shān guī niǎo shòu zhī zhuàng
以精铜铸之,圆径八尺,盖合隆起,形如酒樽,饰以篆文及山龟鸟兽之状。
zhōng yǒu dū zhù bàng xíng bā dào shī guān fā jī
中有都柱,傍行八道,施关发机。
wài bā lóng shǒu gè xián tóng wán xià yǒu chán chú zhāng kǒu chéng zhī
外八龙首,各衔铜丸,下有蟾蜍,张口承之。
qí yá jī qiǎo zhì jiē yǐn zài zūn zhōng fù gài zhōu mì wú jì
其牙机巧制,皆隐在樽中,覆盖周密无际。
rú yǒu dì zhèn zé zūn dòng jī fā lóng tǔ wán ér chán chú xián zhī
如有地震,则樽动机发,龙吐丸而蟾蜍衔之。
zhèn dòng jī yáng cì zhě yīn cǐ jué zhī
震动激扬,伺者因此觉知。
yī lóng fā jī ér qī shǒu bù dòng xún qí fāng miàn nǎi zhī zhèn dòng zhī suǒ zài
一龙发机,而七首不动,寻其方面,乃知震动之所在。
yí zhī hé qì ruò shén zì shū diǎn suǒ jì wèi zhī yǒu yě
仪之合契若神,自书典所记,未之有也。
céng yī lóng fā jī ér de bù dòng
曾一龙发机而地不动。
jīng shī xué zhě chū xián guài qí wú zhēng
京师学者,初咸怪其无征。
shù rì yì zhì guǒ dì dòng
数日驿至,果地动。
yú shì jiē fú qí shén miào
于是皆服其神妙。
chū hòu hàn shū
(出《后汉书》)
wáng sù
王肃
wáng sù zào zhú shǔ wán
王肃造逐鼠丸。
yǐ tóng wèi zhī zhòu yè zì zhuàn
以铜为之,昼夜自转。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
yún tái
云台
líng yún tái lóu guàn jí jīng qiǎo
凌云台楼观极精巧。
xiān chēng píng zhòng cái qīng zhòng dāng yi rán hòu zào gòu
先称平众材,轻重当宜,然后造构。
nǎi wú zī zhū xiāng fù jiē
乃无锱铢相负揭。
tái suī gāo jùn héng suí fēng yáo dòng ér zhōng wú bēng yǔn
台虽高峻,恒随风摇动,而终无崩殒。
wèi míng dì dēng tái jù qí shì wēi bié yǐ dà cái fú chí zhī lóu jí biàn tuí huài
魏明帝登台,惧其势危,别以大材扶持之,楼即便颓坏。
lùn zhě wèi qīng zhòng lì piān gù yě
评论者认为这是轻重失衡导致的。
chū shì shuō
(出《世说》)
chén sī wáng
陈思王
wèi chén sī wáng yǒu shén sī wèi yā tóu gòu fú yú jiǔ qǔ jiǔ chí
魏陈思王有神思,为鸭头构浮于九曲酒池。
wáng yì yǒu suǒ quàn yā tóu zé huí xiàng zhī
王意有所劝,鸭头则回向之。
yòu wèi què wěi biāo bǐng zhǎng ér zhí wáng yì yǒu suǒ dào chù yú zūn shàng xuàn zhī que zé zhǐ zhī
又为鹊尾杓,柄长而直,王意有所到处,于樽上镟之,鹊则指之。
wú fū rén
吴夫人
wú zhǔ zhào fū rén zhào dá zhī mèi yě
吴主赵夫人,赵达之妹也。
shàn huà qiǎo miào wú shuāng
善画,巧妙无双。
néng yú zhǐ jiān yǐ cǎi sī zhī wèi yún lóng qiú fèng zhī jǐn
能于指间,以彩丝织为云龙虬凤之锦。
dà zé yíng chǐ xiǎo zé fāng cùn gōng zhōng wèi zhī jī jué
大则盈尺,小则方寸,宫中谓之机绝。
sūn quán cháng tàn wèi shǔ wèi yí jūn lǚ zhī xì sī de shàn huà zhě shǐ tú zuò shān chuān dì shì jūn zhèn zhī xiàng
孙权常叹魏蜀未夷,军旅之隙,思得善画者,使图作山川地势军阵之像。
dá nǎi jìn qí mèi
达乃进其妹。
quán shǐ xiě jiǔ zhōu jiāng hú fāng yuè zhī shì fū rén yuē dān qīng zhī sè shén yì xiē miè bù kě jiǔ bǎo
权使写九州江湖方岳之势,夫人曰:丹青之色,甚易歇灭,不可久宝。
qiè néng cì xiāng
妾能刺乡。
liè wàn guó yú fāng bó zhī shàng xiě yǐ wǔ yuè hé hǎi chéng yì háng zhèn zhī xíng nǎi jìn yú wú zhǔ
列万国于方帛之上,写以五岳河海城邑行阵之形,乃进于吴主。
shí rén wèi zhī zhēn jué
时人谓之针绝。
suī jí cì mù hóu yún tī fēi yuān wú guò cǐ lì yě
虽棘刺木猴,云梯飞鸢,无过此丽也。
quán jū zhāo yáng gōng juàn shǔ nǎi qiān zǐ xiāo zhī wéi
权居昭阳宫,倦暑,乃褰紫绡之帷。
fū rén yuē cǐ bù zú guì yě
夫人曰:此不足贵也。
quán shǐ fū rén zhǐ qí yì sī yān dá yuē qiè yù qióng lǜ jìn sī néng shǐ xià juàn wéi ér qīng fēng zì rù shì wài wú yǒu bì ài
权使夫人指其意思焉,答曰:妾欲穷虑尽思,能使下绢帷而清风自入,视外无有蔽碍。
liè shì zhě piāo rán zì liáng
列侍者飘然自凉。
ruò yù fēng ér xíng yě
若驭风而行也。
quán chēng shàn
权称善。
fū rén nǎi xī fā yǐ shén jiāo xù zhī
夫人乃析发,以神胶续之。
shén jiāo chū yù yí guó jiē gōng nǔ zhī duàn xián zhě
神胶出郁夷国,接弓弩之断弦者。
bǎi duàn bǎi xù nǎi zhī wèi luó hú
百断百续,乃织为罗縠。
lěi yuè ér chéng cái zhī wèi màn
累月而成,裁之为幔。
nèi wài shì zhī piāo piāo rú yān qì qīng dòng ér fáng nèi zì liáng
内外视之,飘飘如烟气轻动,而房内自凉。
shí quán shàng zài jūn lǚ cháng yǐ cǐ màn zì suí yǐ wéi zhēng mù
时权尚在军旅,常以此幔自随,以为征幕。
shū zhī zé guǎng zòng shù zhàng juǎn zhī zé kě nèi yú zhěn zhōng
舒之则广纵数丈,卷之则可内于枕中。
shí rén wèi zhī sī jué
时人谓之丝绝。
gù wú yǒu sān jué sì hǎi wú chóu qí miào
故吴有三绝,四海无俦其妙。
hòu yǒu tān chǒng qiú mèi zhě yán fū rén duō yào yú rén zhǔ yīn ér zhì tuì chù
后有贪宠求媚者,言夫人多耀于人主,因而致退黜。
suī jiàn yí zhuì yóu cún lù qí qiǎo gōng
虽见疑坠,犹存录其巧工。
jí wú wáng bù zhī suǒ zài
及吴亡,不知所在。
chū wáng zi nián shí yí jì
(出王子年《拾遗记》)
qū chún
区纯
dà xīng zhōng héng yáng qū chún zuò shǔ shì
大兴中,衡阳区纯作鼠市。
sì fāng zhàng yú kāi sì mén mén yǒu mù rén
四方丈余,开四门,门有木人。
zòng sì wǔ shǔ yú zhōng yù chū mén mù rén zhé yǐ chuí chuí zhī
纵四五鼠于中,欲出门,木人辄以椎椎之。
chū jìn yáng qiū
(出《晋阳秋》)
shuǐ zhī qī qì
水芝欹器
xī wèi wén dì zào èr qī qì
西魏文帝造二欹器。
qí yī wèi èr xiān rén gòng chí yī bō tóng chǔ yī pán
其一为二仙人,共持一钵,同处一盘。
gài yǒu shān shān yǒu xiāng qì
盖有山,山有香气。
bié yǒu yī xiān rén chí yī jīn píng yǐ lín qì shàng yǐ shuǐ guàn shān
别有一仙人持一金瓶,以临器上,以水灌山。
zé chū yú píng ér zhù yú qì yān qì tōng fā shān zhōng wèi zhī xiān rén qī qì yě
则出于瓶而注于器,烟气通发山中,谓之仙人欹器也。
qí yī wèi èr hé tóng chǔ yī pán xiāng qù yíng chǐ
其一为二荷,同处一盘,相去盈尺。
zhōng yǒu fú róng xià chuí qì shàng yǐ shuǐ zhù fú róng ér yíng yú qì
中有芙蓉,下垂器上,以水注芙蓉而盈于器。
yòu wèi fú yàn chán chú yǐ shì zhī wèi zhī shuǐ zhī qī qì
又为凫雁蟾蜍以饰之,谓之水芝欹器。
èr pán gè yǒu yī chuáng yī bō bō yuán ér chuáng fāng
二盘各有一床一钵,钵圆而床方。
zhōng yǒu rén yān yán sān cái zhī xiàng yě
中有人焉,言三才之象也。
qì rú gōng xíng mǎn zé píng
器如觥形,满则平。
yì zé qīng
溢则倾。
zhì zhī qián diàn yǐ jǐng mǎn yíng yān
置之前殿,以警满盈焉。
yuán quē chū chù míng chāo běn zuò chū sān guó diǎn lüè
(原缺出处,明抄本作出《三国典略》)
lán líng wáng
兰陵王
běi qí lán líng wáng yǒu qiǎo sī wèi wǔ hú zǐ
北齐兰陵王有巧思,为舞胡子。
wáng yì yù suǒ quàn hú zǐ zé pěng zhǎn yǐ yī zhī
王意欲所劝,胡子则捧盏以揖之。
rén mò zhī qí suǒ yóu yě
人莫知其所由也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
sēng líng zhāo
僧灵昭
běi qí yǒu shā mén líng zhāo shén yǒu qiǎo sī wǔ chéng dì lìng yú shān tíng zào liú bēi chí
北齐有沙门灵昭甚有巧思,武成帝令于山亭造流杯池。
chuán měi zhì dì qián yǐn shǒu qǔ bēi chuán jí zì zhù
船每至帝前,引手取杯,船即自住。
shàng yǒu mù xiǎo ér fǔ zhǎng suì yú sī zhú xiāng yìng
上有木小儿抚掌,遂于丝竹相应。
yǐn qì fàng bēi biàn yǒu mù rén cì hái
饮讫放杯,便有木人刺还。
shàng yǐn ruò bù jǐn chuán zhōng bù qù
上饮若不尽,船终不去。
wèi jǐ líng zhāo hū fǔ xīn yí yǒu dāo cì xū yú tù xiě ér zhōng
未几,灵昭忽拊心,疑有刀刺,须臾吐血而终。
qī bǎo jìng tái
七宝镜台
hú tài hòu shǐ líng zhāo zào qī bǎo jìng tái
胡太后使灵昭造七宝镜台。
hé yǒu sān shí liù shì bié yǒu yī fù rén shǒu gè zhí suǒ
合有三十六室,别有一妇人,手各执锁。
cái xià yī guān sān shí liù hù yī shí zì bì
才下一关,三十六户一时自闭。
ruò chōu cǐ guān zhū mén xián qǐ fù rén gè chū hù qián
若抽此关,诸门咸启,妇人各出户前。
chū huáng lǎn yù lǎn qī yī qī yǐn zuò chū sān guó diǎn lüè
(出《皇览》,《御览》七一七引作出《三国典略》)。