zōng shì lín mí héng xún jù bó guǎn níng zhú lín qī xián jī kāng shān tāo wáng ān qī wáng dūn sūn bó yì xiāng dōng wáng yì táng huò wáng yuán guǐ wáng fāng yì wú shǎo wēi zhāng shuō liǔ fāng dù yòu li zhōu bái jū yì xǔ táng lù guī méng yán ráo
宗世林祢衡荀巨伯管宁竹林七贤嵇康山涛王安期王敦孙伯翳湘东王绎唐霍王元轨王方翼吴少微张说柳芳杜佑李舟白居易许棠陆龟蒙颜荛
zōng shì lín
宗世林
hàn mò nán yáng zōng shì lín yǔ wèi wǔ tóng shí ér báo qí wéi rén bù yǔ jiāo
汉末,南阳宗世林与魏武同时,而薄其为人,不与交。
jí wǔ dì bài sī kōng zǒng cháo zhèng
及武帝拜司空,总朝政。
cóng róng wèn zōng yuē kě yǐ jiāo wèi
从容问宗曰:可以交未。
dá yuē sōng bǎi zhī zhì yóu cún
答曰:松柏之志犹存。
jí wǔ zhǐ jiàn shū wèi bù pèi dé
即忤旨见疏,位不配德。
ér wén dì xiōng dì měi zào qí mén bì bài chuáng xià
而文帝兄弟每造其门,必拜床下。
qí lǐ zhòng rú cǐ
其礼重如此。
chū shì shuō
(出《世说》)
mí héng
祢衡
mí héng zì zhèng píng shǎo yǔ kǒng wén jǔ zuò ěr rǔ zhī jiāo
祢衡字正平,少与孔文举作尔汝之交。
shí héng wèi èr shí ér wén jǔ yǐ wǔ shí yú yǐ
当时祢衡还不到二十岁,但是孔融已经五十多岁了。
chū běn chuán
(出《本传》)
xún jù bó
荀巨伯
xún jù bó yuǎn kàn yǒu rén jí zhí hú zéi gōng jùn
荀巨伯远看友人疾,值胡贼攻郡。
yǒu rén yǔ bó yuē wú qiě sǐ yǐ zi kě qù
友人语伯曰:吾且死矣,子可去。
bó yuē yuǎn lái shì zi lìng yǒu nán ér shě zhī qù qǐ bó xíng yé
伯曰:远来视子,令有难而舍之去,岂伯行耶。
zéi jì zhì wèi bó yuē dà jūn zhì cǐ yī jùn jù kōng
贼既至,谓伯曰:大军至此,一郡俱空。
rǔ hé rén
汝何人?
dú zhǐ yé
独止耶。
bó yuē yǒu yǒu rén jí bù rěn wěi zhī níng yǐ jǐ shēn dài yǒu rén zhī mìng
伯曰:有友人疾,不忍委之,宁以己身代友人之命。
zéi wén qí yán yì zhī
贼闻其言,异之。
nǎi xiāng wèi yuē wǒ bèi wú yì zhī rén ér rù yǒu yì zhī guó
乃相谓曰:我辈无义之人,而入有义之国。
nǎi yǎn ér tuì yī jùn huò quán
乃偃而退,一郡获全。
chū yīn yún xiǎo shuō
(出《殷芸小说》)
guǎn níng
管宁
wèi guǎn níng yǔ huá xīn yǒu shàn
魏管宁与华歆友善。
cháng gòng yuán zhōng chú cài jiàn dì yǒu huáng jīn yī piàn
尝共园中锄菜,见地有黄金一片。
guǎn huī chú bù gù yǔ wǎ shí wú yì
管挥锄不顾,与瓦石无异;
guǎn dú shū rú gù huá zhuō ér zhì zhī
管读书如故,华捉而掷之。
yòu cháng tóng xí dú shū
又尝同席读书。
yǒu chéng xuān miǎn zhě guò mén huá fèi shū chū kàn
有乘轩冕者过门,华废书出看;
guǎn gē xí fēn zuò yuē zi fēi wú you yě
管割席分坐曰:子非吾友也。
chū shì shuō míng chāo běn zuò chū yīn yún xiǎo shuō
(出《世说》,明抄本作出《殷芸小说》)
zhú lín qī xián
竹林七贤
chén liú yuán jí qiáo guó jī kāng hé nèi shān tāo sān rén nián xiāng bǐ
陈留阮籍、谯国嵇康、河内山涛,三人年相比。
yù cǐ qì zhě pèi guó liú ling chén liú ruǎn xián hé nèi xiàng xiù láng yá wáng róng
预此契者,沛国刘伶、陈留阮咸、河内向秀、琅琊王戎。
qī rén cháng jí yú zhú lín zhī xià sì yì hān chàng
七人常集于竹林之下,肆意酣畅。
shì wèi zhī zhú lín qī xián
世谓之竹林七贤。
chū shì shuō
(出《世说》)
jī kāng
嵇康
jī kāng sù yǔ lǚ ān you měi yī xiāng sī qiān lǐ mìng jià
嵇康素与吕安友,每一相思,千里命驾。
ān lái zhí kāng bù zài
安来,值康不在。
xiōng xǐ chū yíng ān bù qián
兄喜出迎,安不前。
tí mén shàng zuò fèng zì ér qù xǐ bù wù
题门上作凤字而去,喜不悟。
kāng zhì yún fèng fán niǎo yě
康至云:凤凡鸟也。
chū yǔ lín
(出《语林》)
shān tāo
山涛
shān tāo yǔ jī yuán yī miàn qì ruò jīn lán
山涛与嵇、阮一面,契若金兰。
shān qī hán shì jué tāo yǔ èr rén yì yú cháng jiāo wèn zhī
山妻韩氏觉涛与二人异于常交,问之。
tāo yuē dāng nián kě yǐ you zhě wéi cǐ èr rén
涛曰:当年可以友者,唯此二人。
qī yuē fù jī zhī qī yì qīn guān zhào hú
妻曰:负羁之妻,亦亲观赵狐。
yì yù kuī zhī kě hu
意欲窥之,可乎?
tāo yuē kě
涛曰:可。
tā rì èr rén lái quàn tāo zhǐ zhī sù jù jiǔ shí
到了有一天嵇康、阮籍来看望山涛,韩氏劝说山涛留他们在家中住下,并准备了酒菜供他们晚上食用。
qī chuān qiáng shì zhī dá dàn wàng fǎn
妻穿墙视之,达旦忘返。
tāo rù yuē èr rén hé rú
涛入曰:二人何如?
yuē jūn cái zhì bù rú zhèng dāng yǐ shí dù ěr
曰:君才致不如,正当以识度耳。
tāo yuē yī bèi yì yǐ wǒ shí dù wèi shèng
涛曰:伊辈亦以我识度为胜。
chū shì shuō
(出《世说》)
wáng ān qī
王安期
jìn tài fù dōng hǎi wáng yuè zhèn xǔ chāng
晋太傅东海王越,镇许昌。
yǐ wáng ān qī wèi jì shì cān jūn yǎ xiàng zhī zhòng
以王安期为记室参军,雅相知重。
chì shì zǐ pí yuē fu xué zhī suǒ yì zhě qiǎn tǐ zhī suǒ ān zhě shēn
敕世子毗曰:夫学之所益者浅,体之所安者深。
xián xí lǐ dù bù rú shì zhān yí xíng
熟习礼仪规范,不如亲眼观摩典范的仪态举止。
fěng wèi yí yán bù rú qīn chéng zhǐ yīn
讽味遗言,不如亲承旨音。
wáng cān jūn rén lún zhī biǎo rǔ qí shī zhī
王参军人伦之表,汝其师之。
chū shì shuō
(出《世说》)
wáng dūn
王敦
yǔ liàng jiàn wáng dūn wèn yuē wén jūn yǒu sì yǒu hé zhě wéi shì
庾亮见王敦问曰:闻君有四友,何者为是。
dá yuē jūn jiā zhōng láng wǒ jiā tài wèi ā píng hú wú yàn guó
答曰:君家中郎,我家太尉、阿平,胡毋彦国。
wǒ píng gù dāng zuì liè
我平故当最劣。
yǔ yuē shì wèi liè
庾曰:似未劣。
yòu wèn hé zhě jū qí yòu wáng yuē zì yǒu rén
又问何者居其右,王曰:自有人。
yǔ yuē hé zhě shì
庾曰:何者是。
wáng yuē ǎi zuǒ yòu niè yǔ gōng zhī zú
王曰:噫,左右蹑庾公知足。
míng chāo běn wú zhī zú èr zì zhī yí dàng zuò zhī nǎi zhǐ
(明抄本无知足二字,知疑当作之)乃止。
chū shì shuō
(出《世说》)
sūn bó yì
孙伯翳
qí tài yuán sūn bó yì jiā pín cháng yìng xuě dú shū
齐太原孙伯翳家贫,尝映雪读书。
fàng qíng wù wài qī zhì qiū hè
放情物外,栖志丘壑。
yǔ wáng lìng jūn liàng fàn jiāng jūn yún wèi mò nì zhī jiāo
与王令君亮、范将军云,为莫逆之交。
wáng fàn jì xiāng èr cháo yù yǐ lì zhí xiāng chǔ
王范既相二朝,欲以吏职相处。
bó yì yuē rén shēng bǎi nián yǒu rú fēng zhú
伯翳曰:人生百年,有如风烛。
yi yí shén yǎng xìng qín jiǔ jì qíng
宜怡神养性,琴酒寄情。
ān néng xī xī yì yè ruò cǐ
安能栖栖役曳若此?
jī kāng suǒ bù kān yǔ yì wèi néng yě
嵇康所不堪,予亦未能也。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
xiāng dōng wáng yì
湘东王绎
liáng xiāng dōng wáng yì bó lǎn jùn shū cái biàn guān shì
梁湘东王绎,博览郡书,才辨冠世。
bù hǎo shēng sè ài zhòng míng xián
不好声色,爱重名贤。
yǔ hé dōng péi zǐ yě lán líng xiāo zi yún wèi bù yī zhī jiāo
与河东裴子野、兰陵萧子云,为布衣之交。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
táng huò wáng yuán guǐ
唐霍王元轨
táng huò wáng yuán guǐ gāo zǔ dì shí sì zi yě
唐霍王元轨,高祖第十四子也。
qiān shèn zì shǒu bù wàng jiē shì
谦慎自守,不妄接士。
zài xú zhōu yǔ chǔ shì liú xuán píng wèi bù yī jiāo
在徐州,与处士刘玄平为布衣交。
huò wèn xuán píng wáng zhī suǒ cháng
或问玄平,王之所长。
xuán píng yuē wú
玄平曰:无。
wèn zhě guài ér jí zhī xuán píng yuē fū rén yǒu duǎn suǒ yǐ jiàn qí zhǎng
问者怪而诘之,玄平曰:夫人有短,所以见其长。
zhì yú huò wáng wú suǒ bù bèi wú hé yǐ chēng zhī zāi
至于霍王,无所不备,吾何以称之哉。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
wáng fāng yì
王方翼
liáng zhōu zhǎng shǐ zhào chí mǎn yǔ zhǎng sūn wú jì qīn
凉州长史赵持满,与长孙无忌亲。
xǔ jìng zōng jì xiàn wú jì jù chí mǎn wèi jǐ huàn nǎi wū qí tóng fǎn
许敬宗既陷无忌,惧持满为己患,乃诬其同反。
zhuī zhì jīng kǎo xùn
追至京拷讯。
tàn yuē shēn kě shā cí bù kě rǔ
叹曰:身可杀,辞不可辱。
lì wèi dài zhàn ér jié zòu suì sǐ yù zhōng
吏为代占而结奏,遂死狱中。
shī yú chéng xi qīn qī mò gǎn shōu shì zhě
尸于城西,亲戚莫敢收视者。
wáng fāng yì tàn yuē luán bù zhī kū péng yuè dà yì yě
王方翼叹曰:栾布之哭彭越,大义也。
zhōu wén zhī yǎn xiǔ hái zhì rén yě
周文之掩朽骸,至仁也。
jué you zhī yì bì zhǔ zhī rén hé yǐ shì jūn
绝友之义,蔽主之仁,何以事君。
suì jù lǐ zàng yān
遂具礼葬焉。
gāo zōng yì zhī ér bù wèn
高宗义之而不问。
chū dà táng xīn yǔ
(出《大唐新语》)
wú shǎo wēi
吴少微
wú shǎo wēi dōng hǎi rén yě
吴少微,东海人也。
shǎo fù wén huá yǔ fù jiā mó yǒu shàn
少负文华,与富嘉谟友善。
shǎo wēi jìn shì jí yǒu shàn shǎo wēi jìn shì jí qī zì yuán quē jù táng shī jì shì liù bǔ
少微进士及(友善少微进士及七字原缺,据《唐诗纪事》六补。
dì lèi shòu jìn yáng tài yuán wèi bài yù shǐ
)第,累授晋阳太原尉,拜御史。
shí jiā mó jí zú wéi wén kū zhī
时嘉谟疾卒,为文哭之。
qí cí jiā mó jí zú wéi wén kū zhī qí cí shí zì yuán quē jù táng shī jì shì liù bǔ
其词(嘉谟疾卒为文哭之其词十字原缺,据《唐诗纪事》六补。
yuē wéi sān yuè guǐ chǒu hé nán fù jiā mó zú yú shí qǐn jí yú luò yáng běi lǐ
)曰:维三月癸丑,河南富嘉谟卒,于时寝疾于洛阳北里。
wén shí qǐn jí yú luò yáng běi lǐ wén jiǔ zì yuán quē jù táng shī jì shì liù bǔ
闻(时寝疾于洛阳北里闻九字原缺,据《唐诗纪事》六补。
zhī tóu zhěn zhěn zì yuán quē jù táng shī jì shì liù bǔ
)之投枕(枕字原缺,据《唐诗纪事》六补。
ér qǐ lèi zhān hu rèn lèi zhān hu rèn yuán zuò jí xíng hu shān jù táng shī jì shì liù gǎi
)而起,泪沾乎衽(泪沾乎衽原作疾行乎衫,据《唐诗纪事》六改。
xí
)席。
pú fú yú qǐn mén zhī wài bìng bù néng qǐ
匍匐于寝门之外,病不能起。
yǎng tiān ér hū yuē tiān hu tiān hu yǔ hé suǒ péng
仰天而呼曰:'天乎天乎,予曷所朋。
hé yǒu lǜ hé kě de ér jiàn
曷有律,曷可得而见。
yì sī wén yě yǐ cún hu āi
'抑斯文也,以存乎哀。
tài cháng shǎo qīng xú gōng fū zhōu cì shǐ yǐn gōng zhōng shū xú yuán èr shè rén bīng bù zhāng láng zhōng shuō wèi cháng zhí wǒ bù tàn yú cháo
太常少卿徐公、鄜州刺使尹公、中书徐、元二舍人、兵部张郎中说,未尝值我不叹于朝。
fu qíng dào zhī fù shī yǐ chǒng wáng yě
夫情悼之,赋诗以宠亡也。
qí cí yuē wú you shì bù sǐ wū hū shè jì chén
其词曰:吾友适不死,于戏社稷臣。
zhí lù fēi zào lì cháng huái dà bì rén
直禄非造利,常怀大庇人。
nǎi wú chéng míng jiè gòu cǐ dūn zāng chūn
乃无承明藉,遘此敦牂春。
yào lì qí kě wèi huáng qióng gù fěi rén
药砺其可畏,皇穷故匪仁。
chóu xī yǔ fū zǐ shú yún yì tiān lún
畴昔与夫子,孰云异天伦。
tóng bìng yī xiāng shī máng máng bù zhòng chén
同病一相失,茫茫不重陈。
zi zhī wén zhāng zài qí dài ní fù xīn
子之文章在,其殆尼父新。
gǔ xìng gàn hé yuè zhēn cí dú guǐ shén
鼓兴干河岳,真词毒鬼神。
kě bēi bù kě xiǔ dōng qiàn méi huāng zhēn
可悲不可朽,东輤没荒榛。
shèng zhǔ xián wèi bǎo xū cí dà guó pín
圣主贤为宝,吁兹大国贫。
cí rén mò bù tàn měi
词人莫不叹美。
jì ér bìng jí cháng tàn yuē shēng sǐ rén zhī dà fēn wú hé hèn yān
他长叹一声,说:生死是人生的大限,我死了没有什么遗憾的。
rán guān zhí shí fēn wèi zuò qí yī nǎi zhì shì yé
然官职十分未作其一,乃至是耶。
kāng kǎi ér zhōng
慷慨而终。
chū yù shǐ tái jì
(出《御史台记》)
zhāng shuō
张说
zhāng shuō zhī zhé yuè zhōu yě cháng yù yù bù lè
张说之谪岳州也,常郁郁不乐。
shí zǎi yǐ shuō jī biàn cái lüè hù xiāng pái bìn
时宰以说机辨才略,互相排摈。
sū tǐng fāng dāng dà yòng ér zhāng shuō yǔ guī shàn
苏颋方当大用,而张说与瑰善。
zhāng yīn wèi wǔ jūn yǒng zhì shū fēng qí shī yǐ yí tǐng
张因为《五君咏》,致书,封其诗以遗颋。
jiè qí shǐ yuē hou jì rì jìn mù sòng zhī
戒其使曰:候忌日,近暮送之。
shǐ zhě jì zhì yīn jì rì jī shū zhì tǐng mén xià
使者既至,因忌日,赍书至颋门下。
huì jī yīn lèi xún jìn mù diào kè zhì duō shuō xiān gōng liáo jiù
会积阴累旬,近暮,吊客至,多说先公寮旧。
tǐng yīn lǎn shī wū yè liú tì bēi bù zì shèng
颋因览诗,呜咽流涕,悲不自胜。
yì rì nǎi shàng fēng
翌日,乃上封。
dà chén shuō zhōng zhēn jiǎn è yǒu qín hu wáng shì yì rén wàng suǒ shǔ bù yí lún zhì yú xiá fāng
大陈说忠贞謇谔,有勤乎王室,亦人望所属,不宜沦滞于遐方。
shàng nǎi jiàng xǐ shū láo wèn é ér qiān jīng zhōu zhǎng shǐ
上乃降玺书劳问,俄而迁荆州长史。
yóu shì lù xiàng xiān wéi sì lì zhāng tíng guī gǔ céng jiē yǐ qiǎn zhú suì jiǔ yīn jiā zhēn shōu
由是陆象先、韦嗣立、张廷珪、贾曾,皆以谴逐岁久,因加甄收。
tǐng cháng yǐ shuō fù zhī zhí yǒu shì zhī shén jǐn
颋常以说,父之执友,事之甚谨。
ér shuō zhòng qí cái qì shēn jiā jìng mù yān
而说重其才器,深加敬慕焉。
chū míng huáng zá lù
(出《明皇杂录》)
liǔ fāng
柳芳
liǔ fāng yǔ wéi shù yǒu shàn jù wèi shǐ xué
柳芳与韦述友善,俱为史学。
shù zú hòu suǒ zhù shū wèi bì zhě fāng duō xù chéng zhī
述卒后,所著书未毕者,芳多续成之。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
dù yòu
杜佑
liú yǔ xī yán sī tú dù gōng yòu shì mù zàn yě rú gù rén zǐ dì
刘禹锡言:司徒杜公佑视穆赞也,如故人子弟。
yòu jiàn zàn wèi tái chéng shù tán hé yīn shì jiè zhī yuē pū yǒu yī yán wèi dà láng jiǔ jì tā rì shǎo shù dí wèi jiā
佑见赞为台丞数弹劾,因事戒之曰:仆有一言,为大郎久计,他日少树敌为佳。
mù shēn nà zhī yóu shì shǎo jì wēi zì tái chéng qǐ zhì jì wēi shàng yuán běn zuò yīn zhī yuē yǒu yī yán wèi rù láng jiǔ bì wèi guī mù nà zhī you wēi
穆深纳之,由是少霁威(自台丞起至霁威上,原本作□□□□因□之曰,□有一言,为入郎久□□□□□□蔽为珪,穆□纳之,友□□威。
jīn jù sòng qián yì nán bù xīn shū shí bǔ gǎi
今据宋钱易《南部新书》十补改。
yě
)也。
chū jiā huà lù
(出《嘉话录》)
li zhōu
李舟
lǒng xī li zhōu yǔ qí yìng yǒu shàn
陇西李舟与齐映友善。
yìng wèi jiàng xiàng zhōu wèi bù yī
映为将相,舟为布衣。
zhōu zhì shū yú yìng yǐ jiāo bù yǐ guì yě
舟致书于映,以交不以贵也。
shí yìng zuǒ qiān yú kuí shū yuē sān shí sān guān zú xià jìn nián yǐ lái zǎi chén dāng guó duō yǔ gù rén lǐ jué
时映左迁于夔,书曰:三十三官足下,近年以来,宰臣当国,多与故人礼绝。
pū yǐ lǐ chù zú xià zé zú xià zhǎng zhě pū xīn wèi rěn yù yǐ gù rén chù zú xià
仆以礼处足下,则足下长者,仆心未忍,欲以故人处足下。
zé lǜ yōu yōu zhī rén yǐ pū wèi chǎn fán yù xiū shū qūn xún zhì jīn
则虑悠悠之人,以仆为谄,凡欲修书,逡巡至今。
hū chéng zú xià chū shǒu kuí guó wèi cāng shēng zhī wàng bù míng chāo běn bù zuò zé wèi bù xìng
忽承足下出守夔国,为苍生之望,不(明抄本不作则)为不幸;
wèi zú xià zhī móu zé míng suì shēn tuì sī yòu wéi nán
为足下之谋,则名遂身退,斯又为难。
pū zhī shí chāo běn zhī zuò mèi shí zhě jǐn yǐ wéi hè
仆知(时抄本知作昧)时者,谨以为贺。
dàn pó yáng yún ān dào zǔ qiě zhǎng
但鄱阳云安,道阻且长。
yīn chén jì miè yǒng wàng zēng tàn
音尘寂蔑,永望增叹。
pū suǒ bìng chén gù fāng lǜ zǐ dì lì nóng yǔ shì shū yǐ zú xià yì yān néng bù shū pū yé
仆所病沉痼,方率子弟力农,与世疏矣,足下亦焉能不疏仆耶。
zú xià sù pū suǒ zhī qí yú de sàng gù tián rú yě
足下素仆所知,其于得丧,固恬如也。
rán cháo chén rú zú xià zhě guǎ yǐ míng zhǔ qǐ dāng bù chá zhī yé
然朝臣如足下者寡矣,明主岂当不察之耶?
wéi qiáng fàn zì ài zhēn zhòng zhēn zhòng
唯强饭自爱,珍重珍重。
chū zhí yán
(出《摭言》)
bái jū yì
白居易
bái shǎo fù jū yì yǔ yuán xiāng guó zhěn yǒu shàn
白少傅居易,与元相国稹友善。
yǐ shī dào zhù míng hào yuán bái
以诗道著名,号元白。
qí jí nèi yǒu kū yuán xiāng shī yún xiāng kàn yǎn lèi jù wú yǔ bié yǒu shāng xīn shì qǐ zhī
其集内有《哭元相诗》云:相看掩泪俱无语,别有伤心事岂知。
xiǎng de xián yáng yuán shàng shù yǐ chōu sān zhàng bái yáng zhī
想得咸阳原上树,已抽三丈白杨枝。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
xǔ táng
许棠
xǔ táng jiǔ kùn míng chǎng
许棠久困名场。
xián tōng mò mǎ dài zuǒ dà tóng jūn mù táng wǎng yè zhī yī jiàn rú jiù shi
咸通末,马戴佐大同军幕,棠往谒之,一见如旧识。
liú lián shù yuè dàn shī jiǔ ér yǐ wèi cháng wèn suǒ yù
留连数月,但诗酒而已,未尝问所欲。
hū yī dàn dà huì bīn yǒu mìng shǐ zhě yǐ táng jiā shū shòu zhī
忽一旦大会宾友,命使者以棠家书授之。
táng jīng è mò rú qí lái
棠惊愕,莫如其来。
qǐ jiān nǎi shì dài qián qiǎn yī jià xù qí jiā yǐ
启缄,乃是戴潜遣一价,恤其家矣。
chū zhí yán
(出《摭言》)
lù guī méng
陆龟蒙
wú jùn lù guī méng zì lǔ wàng
吴郡陆龟蒙字鲁望。
fù bīn yú jìn shì jiǎ kē zhè dōng cóng shì jiā yú sū tái
父宾虞进士甲科,浙东从事,家于苏台。
guī méng yòu jīng liù jí zhǎng ér gōng wén
陆龟蒙自幼精通六经,年长后专攻写文章。
yǔ yán ráo pí rì xiū luō yǐn wú róng wèi yì yǒu
与颜荛、皮日休、罗隐、吴融是亲密的朋友。
xìng gāo jié jiā pín sī yǎng qīn zhī lù
性高洁,家贫,思养亲之禄。
yǔ zhāng tuán wèi lú jiāng wú xīng èr jùn cuì chéng xiàng li wèi lú xié jǐng zhòng zhī
与张抟为卢江、吴兴二郡倅,丞相李蔚、卢携景重之。
luō yǐn jì guī méng shī yún lóng lóu li chéng xiàng lóng lóu li chéng xiàng wǔ zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ
罗隐《寄龟蒙诗》云:龙楼李丞相,(龙楼李丞相五字原空缺,据黄本补。
xī suì yǎng gāo wén
)昔岁仰高文。
huáng gé jīn wú zhǔ qīng shān jìng bù fén
黄阁今无主,青山竟不焚。
gài cháng yǒu zhēng pìn zhī yì
盖尝有征聘之意。
táng mò yǐ zuǒ shí yí shòu zhī
唐末,以左拾遗授之。
zhào xià zhī rì jí zhōng yú jiā
诏下之日,疾终于家。
yǔ pí rì xiū wèi shī yǒu
与皮日休为诗友。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
yán ráo
颜荛
yán jǐ shì ráo zhé guān mò yú hú wài
颜给事荛谪官,殁于湖外。
wèi jiān zì cǎo mù zhì
未间,自草墓志。
xìng zào jí bù néng róng wù
性躁急,不能容物。
qí zhì cí yún yù yú dōng wú yǔ wú jùn lù guī méng wèi shī wén zhī jiāo yī jì wú yú
其志词云:寓于东吴,与吴郡陆龟蒙,为诗文之交,一纪无渝。
guī méng zú wèi qí jiù mù zhì xué qíng lǐ bù quē
龟蒙卒,为其就木至穴,情礼不缺。
qí hòu jí gù jiàn yì dài fū gāo gōng chéng zhī gù chéng xiàng lù gōng yǐ èr jūn yú ráo zhì sǐ bù biàn
其后即故谏议大夫高公丞之、故丞相陆公扆二君,于荛至死不变。
qí yú miàn jiāo jiē rú xié shǒu guò shì
其余面交,皆如携手过市。
jiàn lì jí jiě xié ér qù mò wǒ zhī yě
见利即解携而去,莫我知也。
hòu yǒu lì bù shàng shū xuē gōng yí ju bīng bù shì láng yú gōng jīng zhōng shū shè rén zhèng gōng zhuàn míng chāo běn zhuàn zuò zhuàn sān jūn zi zhě yǔ jīn rì yǐ qián bù biàn
后有吏部尚书薛公贻矩、兵部侍郎于公兢、中书舍人郑公撰(明抄本撰作僎)三君子者,予今日以前不变。
bù zhī hòu rì jiàn yǔ gǔ ròu gū yòu fù rú hé zāi
不知后日见予骨肉孤幼,复如何哉。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)